Chương 1145: Xuân Ý (trung)
Tại huyện Văn Phổ, chốn sơn cước Tây Nam, không khí mừng xuân mới đang lan tỏa khắp nơi. Sau khi Hoa Hạ quân thống nhất cõi đất này, dân chúng phần nào an cư lạc nghiệp. Tết Nguyên Đán vừa qua, một đoàn văn công miễn phí từ đâu tới, mang theo tiếng đàn lời ca, hí kịch rộn ràng, khiến lòng người hân hoan. Bách tính khắp nơi, từ lão đến ấu, đều đổ ra đường phố, vui vẻ thưởng ngoạn, chi tiêu cũng vì thế mà phóng khoáng hơn hẳn.
Trong dòng chảy hân hoan ấy, Thang Mẫn Kiệt, dù là kẻ phụ trách Nông sự trạm 223, vẫn miệt mài với công việc thu phân đêm. Chàng chẳng quản sương gió hay mệt nhọc, vẫn đều đặn gánh gồng, vun đắp cho mảnh đất này, như thể đó là thiên chức của mình, mong sao góp sức giúp đỡ người dân nghèo khó.
Nhìn đoàn văn công dù còn nhiều thiếu sót, nhưng vẫn hăng say mang niềm vui đến cho bách tính, Thang Mẫn Kiệt chợt nhận ra một sự vĩ đại ẩn sâu. Đó là thứ sức mạnh cảm hóa lòng người, khiến cuộc sống vốn cơ cực trở nên tươi sáng hơn, dù chỉ trong chốc lát. Chàng thầm nghĩ, việc mình đang làm cũng có thể vĩ đại theo một cách khác, nếu biết cách gieo mầm tri thức và sự an lạc.
Một đêm nọ, khi Thang Mẫn Kiệt đang thu phân, Hạ Thanh, một nữ nhân thường ngày cũng gánh gồng nặng nhọc, tiến lại gần chàng. Nàng với vẻ mặt lo âu, cất tiếng hỏi về chính sách phân định điền thổ, những điều mà người dân thường khó lòng hiểu thấu. Ánh mắt nàng ẩn chứa nỗi niềm về một tương lai mờ mịt, khiến Thang Mẫn Kiệt không khỏi trăn trở.
Lời hỏi của Hạ Thanh như một tiếng chuông thức tỉnh. Thang Mẫn Kiệt nhận ra rằng, dù Hoa Hạ quân đã thống nhất Tây Nam, nhưng tri thức vẫn chưa thực sự lan tỏa đến người dân. Đặc biệt là những nữ nhân gánh phân, những người lao động cần cù nhưng thường bị bỏ quên. Chàng quyết định, sẽ mở một lớp học vỡ lòng ngay tại trạm thu phân của mình, để truyền thụ kiến thức về phân định điền thổ, giúp họ hiểu rõ quyền lợi và nghĩa vụ của bản thân.
Lớp học vỡ lòng đầu tiên nhanh chóng được thành lập. Dưới ánh nến leo lét, Thang Mẫn Kiệt kiên nhẫn giảng giải, từ những điều cơ bản nhất, cho Hạ Thanh và những nữ nhân gánh phân khác, cùng người thân của họ. Mỗi lời chàng nói ra đều thấm đẫm sự chân thành. Các nữ nhân, vốn quen với lao động chân tay, nay được tiếp cận tri thức, lòng đầy cảm kích, coi chàng như một ân nhân khai sáng.
Vài ngày sau, Bành Việt Vân đến thăm trạm thu phân. Chứng kiến lớp học giản dị mà ý nghĩa của Thang Mẫn Kiệt, nàng không khỏi ngạc nhiên, rồi lại biểu lộ sự thấu hiểu sâu sắc. Bành Việt Vân tán thưởng hành động của chàng, bày tỏ sự ủng hộ và động viên Thang Mẫn Kiệt hãy tiếp tục con đường đã chọn, gieo mầm tri thức nơi chốn sơn cước này. Nàng tin rằng, đó cũng chính là cách kiến tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn cho bách tính.
Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Hủ Gia Tộc, Ta Có Thể Thay Đổi Tử Tôn Tư Chất