Chương 1150: Hoa phân (hạ)

Chương 1159: Hoa phân (hạ)

Đêm đã về khuya, lầu trà vắng bóng người, chỉ còn tiếng gió luồn qua khe cửa, khẽ lay động rèm trúc. Ánh đèn dầu leo lét, hắt lên vách tường những bóng hình xiêu vẹo, càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch, u tịch.

Trâu Húc khẽ nâng chén trà, hơi nóng bốc lên mờ ảo, che khuất một phần nét mặt. Hắn đặt chén xuống bàn đá lạnh lẽo, nhìn Phương Thừa Nghiệp, giọng trầm như tiếng chuông vọng từ nơi sâu thẳm, phá tan tĩnh lặng: "Phương huynh, ngươi từng nghĩ về quyền lực chăng? Nó tựa dòng nước, chảy xiết cuốn trôi vạn vật, mà cũng tựa ngọn núi, sừng sững định đoạt trời đất. Kẻ nắm giữ nó, kẻ bị nó xoay vần, đều là những quân cờ trên bàn càn khôn này."

"Trong chốn nhân gian, sự bất bình đẳng vẫn tồn tại như lẽ tự nhiên. Kẻ sinh ra đã được định sẵn an bài, kẻ lại phải trọn đời tranh đấu trong bùn lầy. Người đời vẫn tin vào thiên mệnh, nhưng ta tự hỏi, thiên mệnh ấy do ai định đoạt? Phải chăng, chính là những kẻ đứng trên ngọn núi kia, tự tay vẽ nên số phận cho người khác?"

Hắn ngưng một lát, ánh mắt dõi ra ngoài khung cửa sổ tối đen, như nhìn về một dĩ vãng xa xăm. "Ta từng có một người thầy, người đã khai sáng cho ta nhiều điều, chỉ dẫn ta con đường chân lý. Nhưng rồi, năm tháng trôi qua, người thầy ấy cũng dần đổi khác. Từ một ngọn đuốc soi đường, người lại trở thành bức tường kiên cố, ngăn lối những kẻ muốn vượt qua. Có lẽ, người chưa từng đổi, chỉ là ta nay đã nhìn thấu hơn cái bản chất vốn có của người và của thế sự."

Trâu Húc quay lại nhìn Phương Thừa Nghiệp, ánh mắt ẩn chứa một ngọn lửa âm ỉ. "Thế cuộc đang chuyển mình, nếu chỉ ngồi yên mà than vãn, há chẳng phải uổng phí một đời? Ta không muốn làm kẻ đứng nhìn, càng không muốn làm kẻ bị định đoạt. Ta muốn tự tay mình vẽ nên bức tranh này, dẫu cho nó có phải nhuốm màu máu." Hắn dừng lại, lời nói như mời gọi, như thử dò: "Phương huynh, ngươi nghĩ sao? Ngươi có muốn cùng ta, vén màn sương mù mịt mờ này, nhìn rõ bản chất, rồi cùng định lại càn khôn?"

Phương Thừa Nghiệp vẫn trầm mặc, không vội đáp lời. Ánh mắt hắn sắc lạnh, lướt qua Trâu Húc như một lưỡi kiếm, dò xét từng ngóc ngách sâu kín trong tâm hồn. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự hoài nghi: "Trâu huynh lời lẽ hùng hồn, chí lớn ngút trời, quả là hiếm có. Nhưng phàm là kẻ muốn thay đổi thế cuộc, mấy ai không ẩn chứa mưu đồ riêng? Huynh muốn định lại càn khôn, hay chỉ là muốn thay đổi kẻ cầm cương, rồi tự mình ngồi lên vị trí ấy?"

"Vả lại," Phương Thừa Nghiệp tiếp lời, giọng nói như tiếng đá va vào nhau, khô khốc mà lạnh lẽo, "thế sự như ván cờ, nào phải một nước mà định được thắng bại. Dẫu nay huynh có hùng tâm tráng chí, nhưng tương lai, e rằng còn nhiều biến số hơn huynh tưởng. Lôi vân sắp kéo đến, và khi đó, không phải ai cũng giữ được vẹn nguyên ý định ban đầu."

"Hoa phân, hoa phân... Đến khi hoa rụng, chẳng hay còn mấy cánh giữ được hương xưa, hay đã tan vào bụi trần?"

Đề xuất Huyền Huyễn: Long Phá Cửu Thiên
BÌNH LUẬN