Chương 139: Đời tứ

Đêm ở phủ Thành Quốc công chúa tại Đông Tập, trăng mờ treo trên đỉnh cây, gió đêm hiu hắt. Khang vương Chu Ung và nhóm tài tử, trong đó có cả Chu Quân Vũ và Chu Bội, đang đàm luận cùng Phò mã Thành Quốc công chúa Khang Hiền. Câu chuyện xoay quanh một cái tên: Ninh Nghị.

Khang Hiền, người vốn đã có những mối liên hệ với Tô gia, nhấp một ngụm trà, ánh mắt lấp lánh như sao đêm: "Thế sự xoay vần, nay gia tộc Ô đang phải đối mặt với áp lực lớn đến từ Ninh Nghị. Hắn quả là một kỳ nhân, kế sách tinh vi, khiến người ta không khỏi thán phục."

Chu Ung khẽ gật đầu, giọng trầm mặc: "Kế hoạch này, thoạt nhìn như không, nhưng lại vô cùng hiểm hóc. Nghe nói, gia tộc Ô đã phải họp khẩn cấp, đối mặt với nguy cơ mất đi một phần ba gia sản. Một phần ba gia sản, đó là một con số khổng lồ, đủ để khiến bất kỳ gia tộc nào cũng phải chao đảo."

Tại Ô gia, bầu không khí nặng nề bao trùm đại sảnh. Ngũ Thúc Công Ô Trấn Chung ngồi giữa, nét mặt đăm chiêu. Ô Khải Long, đứng trước mặt các trưởng lão, giọng nói xen lẫn sự lo lắng: "Kế sách của Ninh Nghị, thoạt nhìn đơn giản, nhưng lại dựa trên một điểm yếu chí mạng của chúng ta. Việc Tô Đàn Nhi giả bệnh chính là mấu chốt. Hắn đã dùng điều này để tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền trên thương trường, khiến chúng ta rơi vào thế bị động."

Ô Thừa Lạc và Ô Thừa Khắc, những người trẻ hơn, cũng không giấu được vẻ hoang mang. Cả gia tộc Ô đang đứng trước một thử thách lớn, một cơn bão tài chính do một người trẻ tuổi tạo ra.

Trở lại phủ Thành Quốc công chúa, Khang Hiền mỉm cười, đôi mắt lộ vẻ tán thưởng: "Ninh Nghị này, không chỉ có tài năng về thi phú, mà còn thấu hiểu nhân tình thế thái, biết cách dùng đòn bẩy để tạo ra lợi thế. Thật đáng nể!"

Chu Ung nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm: "Đúng vậy, người như hắn, nếu biết dùng đúng chỗ, sẽ làm nên việc lớn. Ta e rằng, Giang Ninh này sẽ không còn yên bình như trước nữa."

Trong khi đó, ở một nơi khác, Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi đang đàm luận chiến lược. Ánh nến lung linh chiếu rọi gương mặt họ. Ninh Nghị, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, phân tích từng bước đi tiếp theo. Tô Đàn Nhi, ngồi đối diện, lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra những ý kiến sắc bén.

Họ không chỉ bàn bạc công việc, mà còn có những khoảnh khắc vui vẻ. Tiếng cười nhẹ nhàng của Tô Đàn Nhi vang lên, xua tan đi phần nào không khí căng thẳng. Ninh Nghị nhìn nàng, trong ánh mắt ẩn chứa một sự hài lòng sâu sắc. Họ đang cùng nhau tạo ra một kỳ tích, viết nên một chương mới cho số phận của Tô gia, và có lẽ, cả Giang Ninh này.

Đề xuất Tiên Hiệp: Cực Đạo Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN