Chương 169: Tròn Cẩm Nhi

Trên sông Tần Hoài, sương mỏng giăng màn, trời vừa tờ mờ sáng. Khi đến lầu nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm tỏa ra, thấy hai bóng người đang đàm luận tại cửa. Vân Trúc quay người, dường như muốn khép cửa, chợt nghe tiếng Nguyên Cẩm Nhi vọng tới: "A, hắn đến rồi, đến rồi..." Thuở trước, dẫu hai người thường khẩu chiến, coi như tạo nên mối giao hảo kì lạ, song mỗi khi Ninh Nghị tới, Nguyên Cẩm Nhi đều tỏ vẻ bất mãn. Lần này, hiếm thấy nàng lại hớn hở đến vậy, như muốn phô bày điều gì. Chẳng rõ hai nàng đang làm gì tại cửa, chỉ thấy Vân Trúc với vẻ mặt tựa hồ khó xử, nàng vừa cười vừa khóc, đẩy Nguyên Cẩm Nhi vào trong phòng, ánh mắt hướng về phía Ninh Nghị, động tác định khép cửa cũng ngưng lại.

Ninh Nghị bước đến gần, chợt nghe từ nhà bếp thoảng mùi thuốc nồng nặc. Chắc hẳn chẳng phải Vân Trúc dùng, bởi Nguyên Cẩm Nhi đang đứng nơi cửa, ăn vận cẩn mật, hai lớp áo khoác trùm kín mình như gấu trúc, như thể muốn quấn cả chăn lên người. Nàng nửa người tựa vào vai Vân Trúc, ánh mắt thoáng lộ vẻ đắc ý, với vẻ đắc thắng tuyên bố cùng Ninh Nghị: "Ta bị bệnh." Ninh Nghị ngẩn người: "Thế thì đứng đây làm gì?" "Chẳng phải đứng đây, ta chỉ tới kéo Vân Trúc tỷ vào trong thôi." Bàn tay nhỏ bé, giấu trong lớp áo vải bông dày cộm, níu chặt y phục Vân Trúc.

Chợt một lát sau, Ninh Nghị mới thấu rõ sự tình vừa rồi. Thuở trước, Vân Trúc mỗi sớm mai đều đứng ngoài cửa đợi Ninh Nghị, điều này khiến Nguyên Cẩm Nhi đôi phần khó chịu, cho rằng Vân Trúc tỷ, vốn mỹ lệ, phóng khoáng, cao nhã, lại trở thành thiểu phụ nhu nhược, cam chịu. Nàng cũng đã nhiều lần phản kháng, song chẳng chút hiệu quả. Sáng nay, Vân Trúc chăm nom bệnh tình Nguyên Cẩm Nhi, liệu rằng sau biến cố lớn lao ngày hôm qua, Ninh Nghị chắc chắn sẽ tới, nên nàng bèn ra ngoài xem. Nào ngờ, Nguyên Cẩm Nhi đang bệnh, khoác y phục dày cộm, loạng choạng bước theo như lật đật. Gió sớm rét lạnh, thân thể yếu ớt vì bệnh cảm của Nguyên Cẩm Nhi nào chịu nổi giá rét. Vân Trúc thấy vậy, liền đẩy nàng trở vào. Nguyên Cẩm Nhi nói: "Vậy Vân Trúc tỷ cũng phải vào cùng ta." Nàng vốn sợ lạnh, nay khoác áo quần gần như to gấp đôi, thân hình vốn thon thả cũng hóa thành vẻ tròn trịa. Song, nàng lại thốt ra lời lẽ như thể: "Nếu tỷ không chịu, ta sẽ tự mình phơi sương giá mà chết." Vân Trúc vừa cười vừa khóc, gật đầu nhận lời. Hai người vừa quay người đi, đã thấy Ninh Nghị từ xa đến. Nguyên Cẩm Nhi liền dừng lại nơi cửa, muốn cùng Ninh Nghị phô trương một phen, như thể nói: "Sau cuộc tranh đấu dai dẳng, lần này, Vân Trúc tỷ cuối cùng cũng là của ta rồi!"

Thuở trước, hai người lợi dụng lúc Vân Trúc vắng mặt mà khẩu chiến, từ trước đến nay đều trong vị thế tình địch. Giờ phút này, Ninh Nghị nào lại không nhìn thấu ý tứ của đối phương, nhất thời cũng đâm ra chút dở khóc dở cười. Hôm nay, Nguyên Cẩm Nhi vừa rời giường, chẳng chút điểm trang. Dẫu ngày thường nàng vốn là mỹ nữ thanh xuân tươi tắn dù không trang điểm, nhưng lần này, thêm yếu tố bệnh tật, khuôn mặt vẫn lộ nét tiều tụy khó che giấu. Cho dù vậy, nàng vẫn với dáng vẻ hung tợn, cố chấp, hướng Ninh Nghị mà phô bày sự đắc ý của mình, tựa kẻ ngông cuồng. Vân Trúc cũng vừa rời giường không lâu, một thân váy áo mộc mạc thon dài, tóc dài còn chưa búi lên, cứ thế buông xõa sau gáy. Giờ phút này, nàng chủ yếu vẫn lo lắng Nguyên Cẩm Nhi, đẩy nàng vào trong, miệng vừa cười vừa khóc nói: "Được rồi, được rồi, mau về đi."

Nguyên Cẩm Nhi loạng choạng mấy bận, cuối cùng cũng quay người đi vào trong. Nhưng vì nàng đang phát sốt, khó giữ thăng bằng, khi quay lại, chân trái loạng choạng vướng vào chân phải, ngửa mặt lên trời, ngã lăn ra đất. "Nguyên Cẩm Nhi, có sao không!" Vân Trúc bị cảnh tượng này làm hoảng hốt, Ninh Nghị cũng đôi phần giật mình. Nhưng ngay lập tức, Nguyên Cẩm Nhi nằm trên đất vẫy tay: "Không, không việc gì..." Lớp áo vải bông dày cộm cùng từng tầng y phục trông như khẩu pháo thô kệch, bên trong thò ra hai cánh tay nhỏ, nhìn đơn giản như hài nhi trong trứng nước. Vân Trúc cúi xuống định dìu nàng, Nguyên Cẩm Nhi cũng loay hoay mấy bận trên đất, nghiêng thân thể sang trái rồi lại sang phải, tay chân ngắn ngủn trên đất đơn giản đung đưa như một con rùa đen lật ngửa bụng. Dù vùng vẫy một hồi, nàng vẫn không đứng dậy nổi.

Thực ra, là bởi thân thể Nguyên Cẩm Nhi yếu ớt vì bệnh tật, chẳng còn chút khí lực. Vân Trúc hôm qua trên vai thụ thương nhẹ, giờ phút này cũng chẳng có mấy sức lực. Lúc này, trong tiểu lâu này còn có hai nha hoàn của Vân Trúc và Nguyên Cẩm Nhi – Hồ Đào năm trước đã thành thân, nhưng vì chuyện ngày hôm qua, đêm qua vẫn chạy về chăm nom tiểu thư. Chỉ là, mỗi khi Ninh Nghị tới gặp gỡ Vân Trúc, hai nha hoàn đều hiếm khi xuất hiện, gần như thành thông lệ, nên nhất thời các nàng cũng không thể chạy tới hỗ trợ. Đợi cho Nguyên Cẩm Nhi vùng vẫy mấy bận như rùa đen trên mặt đất mà không thể đứng lên, nàng và Vân Trúc nhất thời đều trở nên đôi phần xấu hổ. Ninh Nghị thì ngạc nhiên hồi lâu, sau đó cười với vẻ hả hê.

Vân Trúc tức giận liếc hắn một cái: "Cười gì chứ, sao còn chưa tới giúp?" "Cái này, nam nữ thụ thụ bất thân..." "Không cần hắn giúp, chết cũng không cần hắn giúp!" Nguyên Cẩm Nhi lúc này, tứ chi ngắn ngủn nằm la liệt trên đất, đầu nghiêng sang một bên, giận dữ nói. Đầu nàng cũng quấn trong áo choàng, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn giận dỗi, trông như tiểu cô nương hờn dỗi. Ninh Nghị cười, tiếp lời: "Nhưng mà, thấy nàng kháng cự như thế, ta bỗng cảm thấy đáng để giúp đỡ..." "Chớ nói càn, mau lại đây giúp đi, ta chẳng còn chút khí lực nào." "Không cho chạm vào ta, không cho chạm vào ta, ta liền không dậy, ta liền thích nằm." "Đừng náo loạn, trên mặt đất lạnh, mau mau trở về phòng." "Không muốn hắn đụng, ta Nguyên Cẩm Nhi thân thể trong sạch..." "Trong sạch cái gì chứ, ngươi bây giờ là một khối tròn xoe, y phục dày như vậy, chẳng chạm tới gì, cũng chẳng rõ ngươi đã mặc bao nhiêu lớp nữa..." Ninh Nghị cười, định nâng nàng từ dưới đất dậy. Như thói quen trước nay, Nguyên Cẩm Nhi và Ninh Nghị vốn tương đối biết điểm dừng, mọi chuyện vốn dễ dàng mà thôi. Giờ đây, người đang mang bệnh, tâm tình tất nhiên khác biệt. Nghĩ đến vừa rồi mình như rùa đen ngã trên đất chẳng dậy nổi lại bị hắn nhìn thấy, nàng ngậm cục tức mà vùng vẫy, nhất quyết không chịu đứng dậy. Ninh Nghị hơi nhún vai, thuận tay ôm lấy phần hông nàng.

Với y phục dày cộm của Nguyên Cẩm Nhi lúc này, việc ôm nàng có phần khó khăn, nguyên do là nàng chẳng mấy hợp tác. Song, Ninh Nghị giờ đây khí lực lớn, cũng là nhất lực hàng thập hội, dù thế nào cũng chẳng đến mức khiến nàng ngã xuống. Y phục Nguyên Cẩm Nhi dày đến vậy, eo, mông, đùi cơ bản đều chẳng khác biệt, Ninh Nghị căn bản chẳng cảm thụ được gì, chính Nguyên Cẩm Nhi đoán chừng cũng chẳng cảm thấy. Nàng đưa tay vung về phía mặt Ninh Nghị, cuối cùng cánh tay tuy vụng về lại ngắn ngủn ấy chỉ chạm vào vai Ninh Nghị. "Nếu không buông ta ra, ta sẽ móc mắt ngươi đó!" "Có gan thì cứ bắt tới đi." "Nguyên Cẩm Nhi, đừng làm loạn."

Giằng co một phen, cuối cùng cũng đưa được Nguyên Cẩm Nhi về phòng ngủ – vốn nàng ngủ chung giường với Vân Trúc, nhưng hôm qua bị cảm, nên giờ đây được sắp xếp ở phòng khách. Sau khi vào cửa, Vân Trúc quay người đi lấy nước nóng, Ninh Nghị đặt nàng lên giường, thuận tay kéo chăn đắp kín nàng. Dù chân nàng còn mang giày, nhưng Ninh Nghị chung quy cũng chẳng tiện cởi giúp. Nằm trên giường, Nguyên Cẩm Nhi có vẻ đã trải qua một trận khó chịu, ánh mắt bất mãn: "Ta mặc nhiều như vậy ngươi còn đắp chăn cho ta, ngươi muốn nóng chết ta sao! Ta không động đậy được ngươi liền muốn mưu sát ta đúng không?" "Vừa đắp lên thì có gì mà nóng, mặc kệ ngươi. Vân Trúc lập tức sẽ tới đây, khi đó để nàng giúp ngươi cởi y phục. Thật chẳng rõ ngươi vì sao phải mặc nhiều đến vậy..." "Vậy nếu phong hàn tăng thêm thì sao đây..." Nguyên Cẩm Nhi lẩm bẩm một tiếng. Lúc này, điều kiện chữa bệnh tương đối có hạn, dẫu phong hàn cảm mạo những bệnh này còn tính là có phương pháp trị liệu đáng tin cậy, nhưng thường thường vì loại bệnh này mà chết người cũng chẳng phải không có, trong lòng nàng dù sao vẫn sợ hãi. Trong nháy mắt này, Vân Trúc vẫn chưa vào, đã thấy Nguyên Cẩm Nhi dứt lời, sắc mặt chợt biến đổi, thân thể cồng kềnh lại bắt đầu định lăn sang bên cạnh, chỉ là vừa lăn lại đổ về. Ninh Nghị nhíu mày, đi qua kéo nửa thân trên nàng ra mép giường: "Thế nào?" Nguyên Cẩm Nhi "Ưm" đưa tay bịt miệng lại. Ninh Nghị giờ mới hiểu ra, liền cầm bình gốm vốn đặt một bên dùng làm ống nhổ tới, để nàng nôn khan. Chắc bởi hôm qua đã nôn qua, lúc này đồ vật có thể nôn ra cũng chẳng nhiều. Ninh Nghị đưa tay vỗ vỗ lưng nàng. Lúc này, để nàng ghé vào mép giường, Ninh Nghị cũng nghiêng người ngồi ở đó, cười nói: "Mấy tháng rồi?" Nguyên Cẩm Nhi lúc này mới thoáng nôn ra mà tỉnh táo lại, nghe hắn nói vậy, mặt khẽ đảo: "Đi ra, không cho chạm vào ta!" "Không kéo ngươi thì ngươi sẽ trực tiếp cắm xuống đất đó." Ninh Nghị giận dữ kéo nàng về trên giường, đi theo sau một bên chậu rửa mặt đỡ bên cạnh vặn mặt khăn thay nàng lau đi khóe miệng. Đợi cho Vân Trúc tới, mới giao Nguyên Cẩm Nhi cho nàng, quay người đi ra ngoài. Lúc đóng cửa, thấy Nguyên Cẩm Nhi đối bên này chỉ trỏ xì xào bàn tán, đại ý lại là đang cáo trạng hắn với Vân Trúc.

Qua hồi lâu, Vân Trúc mới từ trong phòng ra. Lúc mở cửa, thấy Nguyên Cẩm Nhi nằm trên giường, được đệm chăn đắp nghiêm nghiêm thật thật. Vân Trúc đã thay nàng cởi y phục, thân thể kia liền rút đi vẻ cồng kềnh vừa rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn từ trong đệm chăn lộ ra, hẳn Vân Trúc vừa lau mặt cho nàng, đỏ bừng, trông như đã ngủ. "Mỗi lần tới, liền biết cùng Nguyên Cẩm Nhi khẩu chiến, nàng như hài tử, ngươi cũng giống vậy sao..." Lúc này sắc trời đã sáng rõ, Vân Trúc bưng nước trà tới, ngữ khí hơi trách móc. Ninh Nghị cười nói: "Có tính trẻ con là chuyện tốt... Đúng rồi, vai của nàng thế nào?" "Chẳng làm lên đại lực, nhưng không sao, còn ngươi thì sao?" "Đều tốt. Đúng rồi, ngươi cùng Nguyên Cẩm Nhi, khoảng thời gian gần đây, tốt nhất vẫn không nên ra khỏi cửa đi Trúc Ký. Mấy tên thích khách chạy thoát kia khả năng quay lại tìm các ngươi không lớn, nhưng chung quy vẫn nên cẩn thận chút mới tốt, hoặc là hôm nay hạ buổi trưa ta cùng Lục A Quý bọn hắn thương lượng một chút, tìm một chỗ khác cho các ngươi ở." Vân Trúc uống một ngụm trà, nhìn qua hắn nhẹ gật đầu: "Vâng." Đại khái lại hàn huyên một hồi chuyện ngày hôm qua, hàn huyên chuyện Tần lão, Ninh Nghị mới từ lầu nhỏ rời đi. Phương đông chân trời, ánh nắng đã ló dạng, thần hi vạn trượng. Ninh Nghị không chú ý tới là, từ lúc hắn từ tiểu lâu đi vào, đến lúc đi ra, vẫn luôn có hai cặp mắt, đang hướng về phía lầu nhỏ kia mà nhìn. Cách đó không xa trong rừng cây, một chiếc xe ngựa lặng lẽ đậu ở đó, có hai tên bộ đầu vẫn luôn trông coi nơi này. Hai người, một người họ Trần, một người họ Từ, bọn hắn là chính phó bộ đầu trong nha môn. Lần này vừa vặn đụng phải án ám sát người Liêu, nhiệm vụ được giao xuống, mấy cái ban tử giờ đây đều đang bận rộn trong thành Giang Ninh. Nơi này không tính là khu vực trọng điểm bọn hắn trông coi, dù sao người Liêu trả thù hai cô nương này, nghe nói có tham dự vào cuộc đánh nhau hôm qua, khả năng thực sự quá nhỏ. Nhưng các nàng hẳn cũng có chút bối cảnh, cấp trên hạ lệnh nhiệm vụ, yêu cầu nhất định bảo hộ các nàng chu toàn. Tối hôm qua nơi đây vốn do thủ hạ của Trần và Từ Nhị trông coi, bọn hắn đến sáng mới tới xem như thay thủ hạ trực ban. Chẳng qua, trong khoảnh khắc này, cũng đã phát hiện được chuyện thú vị như vậy.

Đề xuất Tiên Hiệp: Lục Địa Kiện Tiên (Dịch)
BÌNH LUẬN