Chương 3: Quyển 1: Vô danh Khai lộ - Arc 1: Sét rơi thanh thạch - Chương 3: Nữ nhân ngoài cửa
Chương 3: Nữ nhân ngoài cửa
Mưa đã nhỏ đi, nhưng bầu trời phía trên trấn Thanh Thạch vẫn đặc quánh như một nồi chì úp xuống nhân gian.
Lục Trần đi sau Tần Chỉ U nửa bước.
Ngực hắn vẫn đau âm ỉ vì cú quét của Hắc Nha Lang, mỗi lần hít sâu đều có cảm giác như xương sườn bị ai đó dùng tay bẻ nhẹ. Nhưng hắn không than. Than ở thời điểm này chẳng giúp xương lành nhanh hơn, ngược lại còn khiến người đi bên cạnh đánh giá mình thấp đi một phần.
Mà trong thiên hạ này, bị người khác xem thường đôi khi là chuyện tốt.
Chỉ là không phải lúc nào cũng tốt.
Tần Chỉ U là kiểu người khiến hắn không muốn bị coi thường quá mức.
Nữ nhân này xuất hiện giữa đêm mưa, mang theo một chiếc chuông quạ, biết đến Quạ Ấn, biết thứ trên người hắn đang dẫn hung thú kéo tới, mà quan trọng nhất là… nàng quá bình tĩnh.
Người bình thường không bình tĩnh đến vậy khi đứng cạnh một kẻ vừa dùng phù chú, đan dược và trận pháp như ném rơm vào bếp lửa.
Nàng hẳn đã thấy rất nhiều.
Hoặc đã sống sót qua quá nhiều.
Lục Trần vừa đi vừa liếc chiếc chuông trong tay nàng.
Nó không lớn, chỉ bằng nửa bàn tay, thân chuông đen nhánh, trên bề mặt khắc những vân bạc mảnh như móng chim cào qua băng. Mỗi khi gió lùa, nó lại khẽ rung, nhưng không phát ra tiếng chuông trong trẻo bình thường, mà giống như tiếng móng vuốt gõ lên gỗ mục trong đêm.
Khó nghe.
Khó chịu.
Và tuyệt đối không tầm thường.
“Nhìn đủ chưa?” Tần Chỉ U chợt lên tiếng.
Lục Trần chớp mắt, mặt không đổi sắc.
“Ta nhìn mưa.”
“Ánh mắt ngươi đang nhìn chuông.”
“Chuông cũng đứng trong mưa.”
Tần Chỉ U quay đầu, nhìn hắn thêm một nhịp rồi hừ lạnh.
“Da mặt ngươi đúng là dày.”
Lục Trần cười.
“Thứ duy nhất trên người ta đủ dày để giữ mạng.”
Hai người đi thêm một quãng thì tới một miếu nhỏ bỏ hoang ven đường. Miếu không lớn, mái ngói sụp mất một góc, tượng thần bên trong đã mòn mặt, hương án đổ nghiêng, mạng nhện bám dày như tấm lưới cũ.
Nhưng ít nhất nơi này còn đỡ gió hơn ngoài đường.
Tần Chỉ U bước vào trước.
Lục Trần đứng ngoài cửa miếu một lúc, mắt quét quanh bốn phía rồi mới theo vào. Thói quen đó gần như thành bản năng từ sau đêm sét đánh. Cây cỏ, đá vụn, bùn đất, hơi thở, dấu chân… chỉ cần có gì không đúng, hắn đều phải nhìn.
Sợ chết là một loại thiên phú.
Hắn vẫn luôn tin vậy.
Trong miếu tối và lạnh. Mùi ẩm mốc trộn với mùi tro hương cũ khiến người ta có cảm giác nơi này đã bị thời gian bỏ quên từ rất lâu.
Tần Chỉ U ngồi xuống một góc, đặt chuông quạ bên cạnh.
Lục Trần thì không ngồi ngay. Hắn đi vòng một lượt, kiểm tra tường sau, cửa sổ vỡ, khe mái, rồi mới lựa chỗ gần cửa mà tựa xuống.
Khoảng cách không xa không gần.
Đủ để nghe đối phương thở.
Cũng đủ để nếu có chuyện, cả hai đều kịp ra tay.
Không ai nói gì trong một lúc.
Ngoài miếu, mưa tí tách rơi xuống thềm đá. Gió cuốn qua đám cỏ dại trước cửa, phát ra thứ âm thanh xào xạc nhỏ nhưng dai dẳng, như thể có ai đang dùng móng tay cào trên tấm chiếu cũ.
Lục Trần lấy từ tay áo ra một viên đan, ngửi thử rồi nhét lại vào miệng.
Đan dược do hệ thống cho, mùi vị không ngon.
Nhưng hiệu quả thật.
Chỉ một lúc sau, cơn đau trong ngực đã dịu đi đôi chút.
Tần Chỉ U nhìn động tác đó, ánh mắt hơi đổi.
“Ngươi có không ít thứ tốt.”
Lục Trần nuốt đan xong mới đáp:
“Cũng tàm tạm.”
“Người như ngươi ở Thanh Thạch không nên có những thứ đó.”
“Người như cô nương cũng không nên xuất hiện ở Thanh Thạch.”
Hai người nhìn nhau.
Lời này vừa như thăm dò, vừa như nhắc nhở.
Trong bóng tối mờ mờ của ngôi miếu, vẻ mặt Tần Chỉ U càng khó đoán hơn. Nàng trẻ, nhưng không có sự non nớt của thiếu nữ bình thường. Ánh mắt nàng không sắc theo kiểu thích tỏ ra nguy hiểm, mà là kiểu thật sự đã giẫm qua máu và biết máu có mùi ra sao.
Loại người đó, hoặc nên tránh xa.
Hoặc phải nhanh chóng biết rõ.
Lục Trần là kiểu thứ hai.
Hắn cười nhạt.
“Ta có một câu hỏi.”
“Ta chưa chắc sẽ trả lời.”
“Không sao, ta hỏi trước.”
Tần Chỉ U không đáp.
Lục Trần nhìn chiếc chuông quạ, chậm rãi nói:
“Quạ Ấn là gì?”
Nghe thấy ba chữ đó, khí tức trong miếu như trầm xuống một chút.
Tần Chỉ U không trả lời ngay. Nàng cúi nhìn đầu ngón tay mình, giống như đang cân nhắc xem có đáng phí lời với hắn hay không.
Cuối cùng nàng nói:
“Một đám người.”
“Đám người gì?”
“Đám người chuyên săn thứ không thuộc về họ.”
Lục Trần nhíu mày.
“Nghe giống cướp.”
“Cướp còn biết sợ quan phủ.” Tần Chỉ U nhạt giọng. “Bọn chúng không sợ gì cả.”
Lục Trần im lặng.
Câu trả lời này không rõ ràng, nhưng lại đủ khiến hắn thấy lạnh gáy.
Một thế lực khiến Tần Chỉ U phải nói với vẻ mặt đó, tuyệt đối không phải thứ một thiếu niên nghèo ở Thanh Thạch nên dính vào.
Đáng tiếc, hình như hắn đã dính rồi.
Hắn rút mảnh vật đen lấy từ xác Hắc Nha Lang ra.
“Còn cái này?”
Tần Chỉ U chỉ nhìn một cái đã cau mày.
“Cất đi.”
“Thứ này rốt cuộc là gì?”
“Dấu đường.”
“Dẫn ai?”
“Dẫn những kẻ biết nhận ra nó.”
Lục Trần không hiểu hết, nhưng hắn hiểu một điều rất rõ.
Mảnh đồ vật này là phiền phức.
Là loại phiền phức càng giữ lâu càng dễ kéo thêm máu.
Nhưng hắn không ném.
Hắn nghèo.
Người nghèo có một thói quen rất khó bỏ: biết trước là tai họa, vẫn sẽ nghĩ xem tai họa ấy có đổi được bao nhiêu linh thạch.
Tần Chỉ U dường như nhìn thấu ý nghĩ của hắn.
“Đừng bán bừa.”
“Ta giống loại người ngu vậy sao?”
“Có.” Nàng đáp rất nhanh. “Người vừa rồi vì một cơ hội thắng nhỏ xíu mà dám lao thẳng vào miệng Hắc Nha Lang, không hẳn là thông minh.”
Lục Trần ho khan một tiếng.
“Đó gọi là quyết đoán.”
“Đó gọi là liều.”
“Người sống sót mới có tư cách định nghĩa.”
Tần Chỉ U nhìn hắn thêm một lúc, khóe môi khẽ động, như muốn cười nhưng cuối cùng lại thôi.
“Ngươi nói chuyện rất đáng ghét.”
“Ta thường được khen như vậy.”
“Ta không khen.”
“Không sao, ta tự hiểu.”
Trong lòng hơi thả lỏng một chút, Lục Trần mới bắt đầu thấy mệt thật sự. Từ lúc trời sét, hệ thống thức tỉnh, gặp Tần Chỉ U, rồi bị Hắc Nha Lang truy sát, mọi thứ nối nhau dồn dập như một chuỗi đòn quất xuống đầu hắn. Tới giờ ngồi tạm yên, đầu óc mới bắt đầu đau nhức.
Nhưng hắn không dám ngủ.
Ít nhất là không dám ngủ sâu.
Tần Chỉ U bỗng hỏi:
“Ngươi định đi Bách Hồi thật?”
“Ừ.”
“Biết đó là nơi thế nào không?”
“Không biết hết.” Lục Trần thành thật. “Nhưng biết đó là nơi người nghèo có cơ hội đổi đời.”
Tần Chỉ U cười nhạt.
“Nơi nào càng dễ đổi đời, nơi đó càng dễ chết.”
Lục Trần gật đầu.
“Ta biết.”
“Biết mà vẫn đi?”
“Ở lại Thanh Thạch thì chết chậm. Đi Bách Hồi có thể chết nhanh hơn, nhưng cũng có thể sống khác đi.”
Hắn nói câu đó rất bình thản, như thể chỉ đang lựa giữa hai món ăn không hợp khẩu vị.
Tần Chỉ U nghe xong thì không nói nữa.
Ngoài miếu, mưa gần tạnh.
Một khoảng yên lặng rất dài trôi qua giữa hai người.
Rồi chuông quạ bỗng rung lên.
Không ai chạm vào nó.
Nhưng nó tự rung.
Keng.
Một tiếng cực nhỏ.
Tần Chỉ U lập tức ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng lạnh như mặt nước đóng băng.
Lục Trần cũng dựng thẳng lưng.
“Có người?”
“Không.”
“Vậy là gì?”
Tần Chỉ U nắm lấy chuông, hạ giọng:
“Có thứ đã từng đi qua nơi này.”
Lục Trần nghe câu đó xong, cổ tay tự nhiên nổi gai.
Đã từng đi qua?
Là người? Là thú? Hay là thứ gì khác?
Tần Chỉ U đứng dậy, bước tới trước tượng thần vỡ mặt ở cuối miếu. Nàng cúi xuống, dùng hai ngón tay quệt một lớp bụi mỏng dưới chân tượng, rồi giơ lên dưới ánh sáng le lói ngoài cửa.
Đầu ngón tay nàng dính một vệt đen.
Không phải bụi.
Mà giống tro xương bị nghiền cực mịn.
“Quạ Ấn từng tới đây.” Nàng nói.
Lục Trần bật dậy ngay.
“Bọn chúng đang theo chúng ta?”
“Không.” Tần Chỉ U lắc đầu. “Có thể bọn chúng đi trước. Cũng có thể đang đợi ở nơi khác.”
“Nghe chẳng khác nhau mấy.”
“Đúng.”
Lục Trần chửi thầm trong bụng.
Từ lúc nhặt được mảnh da thú, hắn đã cảm thấy mình bị kéo vào một cái hố. Mà bây giờ, cái hố ấy hình như không chỉ sâu, mà dưới đáy còn có thứ đang nhìn ngược lên hắn.
Hắn nhìn Tần Chỉ U.
“Cô nương rốt cuộc là ai?”
Lần này nàng không né tránh nữa.
Nàng quay lại, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
“Ta tên Tần Chỉ U.”
“Cái đó ta biết.”
“Ta từng đi cùng Quạ Ấn.”
Lục Trần lập tức siết tay áo.
Không khí trong miếu lạnh đi thấy rõ.
“Vậy bây giờ?”
“Bây giờ ta không đi cùng bọn chúng nữa.”
“Lý do?”
Tần Chỉ U im lặng vài nhịp, rồi đáp:
“Ta còn sống tới giờ, chính là vì rời khỏi chúng.”
Lục Trần không lên tiếng.
Đây không phải câu trả lời trọn vẹn.
Nhưng hắn cảm thấy nàng không nói dối.
Người nói dối thường thích tô vẽ bản thân. Còn câu này lại giống như một vết sẹo bị kéo mở ra, ngắn nhưng thật.
Hắn hỏi tiếp:
“Cô theo ta vì mảnh đồ vật kia?”
“Có.”
“Vậy sao còn cứu ta?”
“Vì người chết rồi thì đồ cũng chưa chắc giữ được.”
Lục Trần thở phào trong lòng.
Ít nhất nàng đủ thành thật để đáng tin hơn mấy kẻ chỉ biết nói lời hay.
“Được.” Hắn gật đầu. “Ta thích kiểu nói chuyện này.”
“Ta không cần ngươi thích.”
“Không sao, ta tự thích là đủ.”
Tần Chỉ U liếc hắn một cái, cuối cùng thật sự bật ra một tiếng cười rất nhẹ.
Nụ cười đó chỉ thoáng qua, nhanh tới mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng mình hoa mắt.
Nhưng chính khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người cũng bớt đi một lớp đề phòng.
Không nhiều.
Chỉ một chút.
Nhưng trên con đường đầy bẫy như thế này, chỉ một chút đó cũng đủ quý.
Lục Trần chống đầu gối đứng dậy.
“Trời sắp sáng rồi.”
“Ừ.”
“Ta không thích ở lại đây thêm.”
“Ta cũng vậy.”
Hai người rời khỏi miếu.
Không khí sau mưa lạnh hơn trước. Mặt đất vẫn trơn, nhưng trời phía đông đã lộ một mảng xám bạc mờ mờ. Thanh Thạch ở sau lưng lúc này chỉ còn là một cụm nhà nhỏ tối thẫm, giống như một ký ức chưa kịp khô đã bị quăng lại phía sau.
Lục Trần ngoái đầu nhìn một lần.
Trấn nhỏ ấy đã nuôi hắn lớn lên bằng cái nghèo, cái rét và những ngày chẳng ai buồn nhớ tên hắn.
Nó không tốt với hắn.
Nhưng ít ra nó là nơi hắn từng sống.
Người đi xa, nếu hoàn toàn không ngoái lại, có lẽ sẽ đi nhanh hơn.
Nhưng cũng rất dễ quên mình là ai.
Lục Trần không muốn quên.
Hắn nhìn thêm một nhịp rồi quay người, bước tiếp.
Tần Chỉ U đi bên cạnh, giọng nhạt như gió sớm:
“Ngươi còn tiếc?”
“Tiếc cái mái nhà.”
“Nó bị sét đánh thủng rồi.”
“Thì mới tiếc. Vá lâu lắm mới đỡ dột.”
Tần Chỉ U im vài nhịp, rồi nói:
“Sau này mạnh lên, xây cái khác lớn hơn.”
Lục Trần cười.
“Ta không định chỉ xây nhà.”
“Vậy định xây gì?”
Hắn nhìn con đường kéo dài về phía chân trời xa, nơi thành Bách Hồi còn đang nằm ngoài tầm mắt.
Rồi chậm rãi đáp:
“Trước hết phải sống đã.”
“Sau đó?”
“Sau đó…” Hắn nheo mắt. “Có lẽ xây một nơi để không ai dám đá ta ra ngoài khi trời mưa nữa.”
Tần Chỉ U không đáp.
Nhưng lần này, nàng không cười nhạt.
Có lẽ vì câu nói ấy nghe rất buồn cười.
Cũng có lẽ vì nó thật đến mức không còn gì để cười.
Gió sớm thổi qua, mang theo mùi cỏ ướt và bùn non.
Con đường rời Thanh Thạch bắt đầu hiện rõ hơn dưới ánh sáng nhập nhoạng.
Lục Trần siết chặt mảnh vật đen trong tay áo.
Hắn biết rất rõ, từ lúc bước ra khỏi trấn này, đời mình đã đổi hẳn rồi.
Phía trước không phải đường lớn trải phẳng.
Mà là bùn, máu, sát ý, cơ duyên và vô số thứ hắn còn chưa gọi tên được.
Nhưng cũng chính vì thế, nó mới đáng đi.
Sau lưng hai người, ngôi miếu hoang lặng lẽ đứng trong sương sớm.
Dưới chân pho tượng vỡ mặt, lớp tro đen mịn kia bỗng bị một cơn gió vô danh cuốn lên, để lộ ra một vệt ấn ký hình móng quạ đã hằn sâu vào nền đá từ rất lâu.
Còn ở phía trước con đường, nơi sương mù chưa tan hẳn, dường như đã có người đứng đợi từ trước.
Đề xuất Ngôn Tình: Tinh Hán Xán Lạn