Chương 10
Chương 10:
Mùa hạ
Vài ngày sau, Đức Hưng đã khỏe hẳn, bước ra ngoài sân không thấy mẹ mình đâu: “mẹ sáng sớm đã ra vườn rồi” nói xong cậu đi sang lớp học, bên trong lớp vẫn vậy, chỉ là mất đi một chiếc bàn học không thấy đâu nữa
“Từ hôm nay con không cần lên lớp học nữa, cha sẽ truyền thụ lại đạo pháp một đời của mình cho con” Lý phu tử nhìn xuống con mình ôn tồn nói
“Tại sao lại vậy hả cha?” Đức Hưng như không chịu việc phải dừng học, trong tâm cậu bé biết mình còn quá nhiều chữ chưa học, quá nhiều điều chưa biết và còn quá nhiều việc chưa làm
“Cứ ngồi xuống một chỗ, từ từ rồi cha sẽ nói với con”
Đức Hưng ngồi xuống chỗ của Tuyết Mai, một chiếc bàn nhỏ nhưng sạch sẽ không lấy một vết bẩn, mỗi buổi học xong Tuyết Mai đều cẩn thận lau qua mặt bàn để mỗi trang sách đặt xuống không bị bẩn, đang mải suy nghĩ thì giọng của cha mình vang lên:
“Ta dùng một đời để bảo vệ gia đình, từ bỏ chốn quan trường về đây cũng chỉ mong con trưởng thành sau đó ra ngoài vài năm rồi sẽ kiếm một cô vợ và xây lên một gia đình như cha mẹ đã cho con, nhưng sự đời chẳng như ý muốn, con vô tình nhiễm phải khí uế của đất, một loại khí sinh ra từ dục niệm, tinh thần của những người sinh ra, lớn lên và mất đi ở đất này, nơi khác không nói nhưng quê mình đất trời sông núi đều có dấu vết của tiên nhân để lại, đến giờ đã trăm năm cũng chẳng hề suy yếu lại còn mạnh thêm, vì thế nên sinh mệnh của con đã gắn liền với linh khí của nơi đây, là phúc hay hoạ thì phải xem bản tâm con sau này nhận định ra sao” Nói đến đây Lý Trung Mão nhìn con rồi nói tiếp
“Có ba loại người dị biệt giữa nhân gian, một loại xoay vần giữa con người, là một phần của lịch sử loại kia là người không quan hệ với con người, cũng không quan tâm đến con người, cuối cùng là người gắn liền với chữ “không” loại người này cứ một trăm năm sẽ có một người, trước tiên cha sẽ nói về hai người trước, một là “chân nhân” hai là “chân tiên”
“Thời cổ đại có một người tên là Trang, ông ta nói rằng “giữa nhân đạo có một loại người không hiếp đáp kẻ cô quả, không tự đắc vì thành công, không dùng tiểu xảo mưu trí. Có sai lầm cũng không hối hận, làm đúng cũng không tự mãn. Lên cao không sợ rơi, vào nước không sợ chìm, vào lửa không sợ cháy. Người này ngủ không mộng, tỉnh không ưu, ăn không ham vị, thở sâu thẳm. Hơi thở của chân nhân đi từ gót chân, còn kẻ phàm tục chỉ thở đến cổ họng.”
“Người này được sinh ra trên đời cũng không lấy làm vui, chết đi cũng không ghét, có ai đến với người đó họ cũng không mừng, rời đi cũng không chống cự, coi mọi thứ là tự nhiên, đó gọi là chân nhân. Người như vậy tâm tĩnh, dung mạo an nhiên, trán cao thuần hậu, lạnh như thu, ấm như xuân, hỷ nộ thông với bốn mùa, thuận vật mà không ai biết giới hạn của họ. Dù họ có yêu cũng một, không yêu cũng một, một mà không một cũng là một. Khi hợp nhất thì làm bạn với Trời, khi phân biệt thì đi cùng người thế gian” Nói xong, Lý Trung Mão hỏi con trai
“Con thấy chân nhân là người thế nào”
“Thưa cha, Chân nhân là người thần thái an định, tâm cảnh bình hòa, xem nhẹ sinh tử, tinh thần tiêu dao, thuận theo tự nhiên, vô vi nhi hành” Đức Hưng trầm ngâm rồi đáp
“Rất tốt, vậy ta sẽ nói sang tiên nhân” Lý Trung Mão gật đầu hài lòng
“Vẫn là thời cổ đại ấy, có người tên Cát nói “tiên nhân dùng dược vật dưỡng thân, dùng thuật số kéo dài mệnh, khiến nội bệnh không sinh, ngoại hoạn không nhập tuy lâu dài mà không chết, thân cũ vẫn không đổi là người thần thái an định, tâm cảnh bình hòa, xem nhẹ sinh tử, tinh thần tiêu dao, thuận theo tự nhiên, vô vi nhi hành.” Truy cầu trường sinh bất tử chính là bản chất của tiên nhân”
Ông dừng lại, để con trai thấm thía sự khác biệt căn bản, rồi mới phân tích sâu hơn:
“Nhờ nắm được đạo trường sinh, tiên nhân có thể kéo dài tuổi thọ như rùa hạc, xanh bền như tùng bách, từ đó trở thành đối tượng tín ngưỡng và mục tiêu tối hậu của người tu Đạo. Chính đặc tính “trường sinh bất tử” này khiến tiên nhân tách biệt khỏi người thường, trở thành một dạng tồn tại đặc thù”
“Bây giờ,” Lý Trung Mão nhìn thẳng vào mắt con, “con hãy đặt hai hình tượng ấy cạnh nhau và suy nghĩ.”
“Chân nhân của Trang” ông nói, một tay giơ lên như nâng một vật nhẹ bẫng, “là người sống trọn vẹn với bản tính tự nhiên ngay trong kiếp người hữu hạn. Họ không chạy trốn cái chết, không truy cầu sự sống vĩnh cửu. Họ an nhiên đón nhận mọi biến thiên của đời sống như đón nhận sự thay đổi của bốn mùa: ‘hỷ nộ thông với bốn mùa’. Cái họ đạt tới là sự tự do nội tâm hoàn toàn, một tâm hồn ‘tiêu dao’, không bị bất cứ ngoại vật hay dục vọng nào trói buộc. Họ ‘làm bạn với Trời’ khi hợp nhất, và ‘đi cùng người thế gian’ khi phân biệt. Con đường của họ là hòa vào dòng chảy vô thường, tìm sự an lạc trong chính sự chuyển động ấy.”
“Còn tiên nhân,” tay kia của ông hạ xuống, như chỉ về một con đường dốc ngược lên cao, “lại chọn một hướng đi khác. Họ không bằng lòng với kiếp phàm ngắn ngủi. Họ dùng mọi phương thức dược vật, thuật số, luyện khí để chống lại quy luật tự nhiên lớn nhất: sinh lão bệnh tử. Mục đích tối thượng của họ là thoát khỏi vòng luân hồi, đạt đến sự tồn tại vĩnh hằng. Họ tìm cách tách mình ra khỏi dòng chảy thế tục, vươn tới một cảnh giới siêu việt, bất biến. Con đường của họ là vượt lên trên dòng chảy, tìm sự bền vững trong sự đứng yên tương đối.”
Ông chắp hai tay lại trước ngực, như biểu trưng cho sự gặp gỡ và đối lập. “Hai con đường, hai lựa chọn. Một đằng là ‘thuận’ thuận theo tự nhiên, sống trọn kiếp người một cách an nhiên tự tại. Một đằng là ‘nghịch’ nghịch lại tự nhiên, giành giật sự sống từ tay tạo hóa để vươn tới sự trường tồn.”
Lý Trung Mão nhìn sâu vào Đức Hưng: “Con trai, con vừa bước vào một thế giới khác. Tương lai của con, có thể sẽ chạm đến những khái niệm này. Cha không ép con chọn theo ai. Nhưng con phải hiểu rõ bản chất của họ.”
“Bởi vì,” giọng ông trở nên thật trầm, “cả hai, trên một phương diện nào đó, đều đã vượt lên trên cái ‘thường’ của nhân gian. Họ đều là ‘dị biệt’. Chỉ có điều, một bên chọn cách dị biệt ngay trong lòng thế tục, một bên chọn cách dị biệt bằng cách rời xa thế tục.”
Buổi truyền thụ đầu tiên kết thúc. Đức Hưng ngồi lại rất lâu trên chiếc bàn nhỏ sạch sẽ của Tuyết Mai. Trong đầu cậu, hình ảnh một vị chân nhân ung dung tự tại và hình ảnh một vị tiên nhân phiêu diêu tĩnh lặng cứ xen kẽ nhau. Cậu chưa biết mình sẽ nghiêng về đâu. Nhưng cậu hiểu, cha không chỉ đang dạy về hai mẫu người lý tưởng. Ông đang đặt trước mặt cậu hai thái độ sống, hai cách thức đối diện với thân phận làm người và với những quyền năng khác thường mà có lẽ, chính cậu đang bắt đầu chạm đến.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Thoại Chi Hậu