Chương 3
Chương 3:
A Mão, ra đây giúp ta bê hòn đá này đi, nặng quá, ta không bê nổi.
Lý phu tử nhìn ra, rồi quay sang con trai:
“Hưng, con cầm lấy thẻ tre này, đọc to lên cho các học đồ cùng đọc. Đọc sao cho rõ chữ, đừng vội”
Ông đặt thẻ tre vào tay con, bước chậm rãi ra khỏi lớp. Căn phòng học phút chốc im lặng lạ thường, chỉ còn tiếng thở khe khẽ của cả bọn. Lý Đức Hưng cầm lấy thẻ tre, bàn tay còn vương chút vụng về và lo lắng. Cậu ngập ngừng bước đến bàn của cha, đôi chân nhỏ run nhẹ khi đứng trước đám bạn lớn tuổi hơn.
Rồi, bằng sự tự tin của bản thân, cậu ngồi xuống ghế của cha, đôi mắt liếc nhìn thẻ tre, miệng bắt đầu cất tiếng:
Phù hiếu…
Câu chữ từ miệng cậu phát ra ban đầu như nghẹn lại, nhưng rồi cứ thế tuôn ra nhịp nhàng, dần vững chãi:
Đức chi bản dã… Giáo chi sở do sinh dã.
Lũ học trò nhìn nhau, không ai bảo ai, rồi cũng đồng thanh đọc theo, âm thanh vang đều, như thể đó là điều tự nhiên phải thế. Giữa khoảnh khắc ấy, đôi mắt Đức Hưng sáng lên, long lanh như nước suối hứng được ánh nắng ban trưa. Cậu không biết phải gọi tên cảm giác ấy là gì chỉ thấy trong ngực có luồng khí nóng bừng, như một cánh chim non lần đầu dang sải trong gió lớn.
Lần đầu tiên, cậu đọc mà người khác lắng nghe. Lần đầu tiên, lời nói của cậu được người khác làm theo và lần đầu tiên, cậu ngồi vào chỗ của cha mình.
Trong ánh sáng xiên nhẹ qua vách tường, một hạt bụi được ánh sáng chiếu vàng lơ lửng bay qua tay cậu, năm đó Đức Hưng bốn tuổi.
….
Hôm đó, Lý phu tử đang giúp vợ dọn dẹp sau vườn, vừa bê hòn đá to thì trượt tay, hòn đá rơi xuống chân. Ông ngồi bệt xuống, nhìn bàn chân sưng đỏ, chẳng kêu than, chỉ khẽ bật cười rồi xoa xoa bàn chân.
Đức Hưng lúc ấy đang chơi đùa thì chạy lại, thấy cha ôm chân mà cười thì ngơ ngác hỏi:
“Cha bị đá đập vào chân mà sao không khóc, lại còn cười?”
Lý phu tử xoa đầu con trai:
“Vì cha chỉ đau ở thân, chứ tâm thì không đau.”
“Tâm và thân của cha không liên quan gì đến nhau sao?”
“Có chứ, liên quan nhiều lắm.”
“Vậy sao chân cha đau mà tâm cha lại không đau?”
Lý phu tử nhìn con, ánh mắt trầm tĩnh:
“Vì con chưa làm chủ được tâm mình. Khi tâm con vững rồi, thì đau đớn của thân thể không còn làm xáo động được bên trong nữa.”
Lý Đức Hưng gật gù như hiểu, sau đó đáp:
“Vậy con sẽ làm chủ thân thể, để thân này không đau nữa. Nếu con làm được, con có thể dời núi, lấp biển. Vung tay một cái thì mưa sẽ không rơi trúng con, đạp chân xuống thì đá phải vỡ”
Lý phu tử bật cười:
“Làm chủ thân không phải là điều con người làm được. Ngay cả thiên nhiên cũng chẳng chịu để ai làm chủ nó qua thân thể”
“Tại sao lại thế, thưa cha?”
“Khi con đau chân, con thử nói “Chân ơi, đừng đau nữa” xem nó có nghe không?”
“Không, nó vẫn đau.”
“Khi con buồn tiểu, con bảo nước đừng chảy ra, có được không?”
“Cũng không được, cha ạ.”
Đến đây, ông ôn tồn nói:
“Không chỉ là đau và tiểu. Còn có đói, khát, lạnh, nóng, buồn ngủ, mỏi mệt, già, bệnh, chết… Tất cả những điều ấy đi theo thân con suốt một đời. Có khi con chống được cái này, nhưng cái khác lại tới. Đó là lý do con người không thể làm chủ thân mình, chỉ có thể nương theo, chăm sóc nó như chăm một cái cây không chịu ra hoa theo ý mình.”
Đức Hưng im lặng, rồi lại hỏi:
“Nhưng nếu cha không bê đá thì đã chẳng bị nó rơi vào chân? Thế có phải là cha có thể tránh được đau đớn không?”
Lý phu tử gật đầu:
“Con nói đúng. Tránh được thì tốt, nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng cho mình chọn. Có những hòn đá mình phải nhấc, những việc phải làm, có khi là vì nghĩa, vì tình, vì bổn phận. Sống trong đời thân sẽ chịu nhiều va vấp. Nhưng nếu con trách bản thân hay trách người khác quá nhiều thì lòng con sẽ mãi đau. Con phải hiểu, ai cũng có những lúc sai lầm và đời sống này là một chuỗi những va chạm giữa vô số sai lầm. Biết vậy để không oán, không trách, mà học cách cảm thông cho mình và cho cả người khác.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Dị Năng: Bắt Đầu Thức Tỉnh Tử Tiêu Thần Lôi