Chương 6

Chương 6

Gió sớm lành lạnh. Đức Hưng ngoái đầu lại nhìn ông lái đò giờ đang thong thả vá lại mái chèo. Hắn chợt nhớ đến một buổi chiều cách đây năm năm khi hắn chỉ mới năm tuổi, cũng tại khúc sông này nước lên đột ngột sau một cơn mưa rừng.

Hôm đó, hắn trốn mẹ ra bờ sông nghe bạn kể bên sông có cây gạo rất đẹp. Hắn không sợ nước, chỉ thấy lòng mình như có con cá nhỏ nhảy nhót trong lồng ngực. Khi chiếc đò chòng chành giữa dòng, cơn gió mạnh nổi lên, làm đứa trẻ sợ hãi bật khóc. Chính ông lái đò khi đó đã buông mái chèo cởi áo quăng ra làm phao rồi ôm lấy hắn, đưa về bờ trong tiếng mắng nhẹ:

“Không phải muốn là qua đâu, cháu ạ. Không biết bơi mà đòi sang sông, có ngày nước cuốn mất cả tuổi thơ.”

Ngày đó hắn còn nhỏ, chỉ nhớ vòng tay ông chắc như tre già, mùi áo vải nồng khói bếp ánh mắt không giận mà ấm áp.

Giờ nhớ lại hắn mới hiểu, có những người suốt đời chỉ làm một việc là đưa người khác qua sông rồi lại quay về bến cũ, lặng lẽ như chưa từng tồn tại trong những chuyến đi.

Đức Hưng gánh nước nặng hơn nhưng bước chân lại nhẹ. Trong lòng hắn lúc này, dòng Quế Hà không chỉ là con sông quê nữa. Nó là vết gợn đầu tiên, là nơi bắt đầu của một hành trình chưa biết tên và có lẽ là nơi hắn sẽ luôn phải quay về.

Dưới ánh sáng nhàn nhạt của buổi sớm, sương mù như những dải lụa trắng quấn lấy lưng núi. Đức Hưng theo cha men theo con đường đất nhỏ, hai bên cỏ lau ướt đẫm sương thỉnh thoảng quệt qua ống quần lạnh buốt.

Gió từ Quế Hà thổi ngược lên mang theo hương bùn non pha mùi cỏ dại. Tiếng bước chân họ lẫn vào tiếng nước suối róc rách phía xa xa như một khúc hát thầm kín của núi rừng.

Lý Trung Mão đi chậm lại, quay sang nhìn con trai. Ông cười nhẹ, hỏi:

“Con có điều gì muốn hỏi ta?”

Đức Hưng do dự một lát, rồi cất tiếng:

“Cha, sao hôm qua Hà Mạnh lại nghỉ học? Anh ấy không nói với chúng con, chỉ lẳng lặng đi”

Người cha dừng lại chống gậy xuống đất, mắt hướng về đỉnh núi xa mờ trong sương. Ông đáp, giọng chậm rãi như đang chọn từng lời:

“Mạnh không bỏ học đâu. Chỉ là, có những con đường người ta phải đi bằng đôi chân khác không phải bằng sách vở”

Rồi như sợ con trai chưa hiểu, ông nói thêm:

“Núi cao thì suối phải đổi dòng, người lớn lên thì chí hướng cũng thay đổi. Học hành là một đường nhưng đời người, còn lắm ngả quanh co”

Gió sớm rít qua vách đá, cuốn lời ông hòa vào mây núi. Đức Hưng ngẩng đầu nhìn, trong lòng dâng lên một nỗi bâng khuâng khó gọi tên. Hắn bỗng hiểu có lẽ từ hôm nay, không chỉ Hà Mạnh mà chính hắn cũng bắt đầu những ngày học khác, những bài học không có trong sách vở chỉ có ở trên con đường leo dốc này, dưới trời đất rộng thênh thang. Dưới chân đồi lẫn trong sương mỏng, bước chân Đức Hưng chậm lại. Trong đầu hắn lại hiện về chuyện tháng trước, một buổi trưa nắng gắt khi hắn cùng Hà Mạnh men theo triền đất ra ngoài bãi.

Bãi ngô khi ấy vừa vào mùa xanh mướt, lá non như mũi giáo nhỏ đâm thẳng lên trời. Hà Mạnh dẫn đường, thi thoảng còn hái trái sim dại nhét vào tay Đức Hưng, hai đứa nhỏ cười khúc khích.

Mải vui, Đức Hưng bỗng thấy bụng cồn cào. Không kịp nghĩ nhiều hắn vội vã rẽ vào bãi ngô, chọn một chỗ kín đáo để giải quyết. Vừa vạch quần ra chưa kịp xong, Hà Mạnh đã hét toáng lên:

“Đừng! Đó là ruộng ngô nhà ta, không được tiểu bậy!”

Tiếng hét vang dội giữa đồng vắng. Đức Hưng giật mình, chưa kịp kéo quần lên thì từ khoảng đất giữa bãi ngô, một luồng khí lạnh như sương đen chợt bốc lên, cuộn lại thành một dải mỏng rồi lao thẳng vào ngực hắn. Cảm giác như có thứ gì đó xuyên qua da thịt, lạnh buốt tận xương. Đức Hưng chỉ kịp kêu "Á!" một tiếng rồi quỵ xuống, miệng phun ra một ngụm máu đỏ tươi nhuộm ướt vạt áo.

Hà Mạnh tái mặt, vội vã lao đến đỡ bạn. Hắn lay gọi:

“Đức Hưng! Đức Hưng! Đừng dọa ta!”

Chẳng kịp suy nghĩ, Hà Mạnh cõng Đức Hưng chạy như bay về phía nhà. May mắn thay trên đường gặp đúng cha mình, Hà Xuyên đang vác cuốc từ ruộng về. Thấy mặt con trai tái mét, trên lưng lại cõng đứa nhỏ bê bết máu, ông Xuyên chỉ nhìn một cái đã hiểu chuyện chẳng lành.

Đề xuất Voz: BÀI THƠ CHO AI ĐÓ YÊU THẦM VÀ BỎ
Quay lại truyện Quế Hà Văn Lục
BÌNH LUẬN