Chương 7

Chương 7:

Không hỏi nhiều, ông nhanh chóng bế xốc Đức Hưng lên vai, chân bước gấp gáp.

“Phải đưa nó về chỗ Lý phu tử! - Ông quát khẽ.”

Nhà Lý Trung Mão ở trên gò đất cao cạnh suối Thanh Lộ, cách bãi ngô một đoạn đường đồi. Gió thổi phần phật bên tai, tiếng thở dốc của ba người quyện vào tiếng suối xa xa. Đến nơi, vừa đặt Đức Hưng xuống nền nhà, Lý Trung Mão lập tức trải chiếu, lấy tay xem mạch cho con. Đôi mắt già nua chợt cau lại, mạch đập loạn như trống trận hơi thở thì đứt quãng từng nhịp.

Không nói một lời, ông nhanh chóng ra phía sau nhà, lấy ra một chiếc hộp gỗ đã ngả màu, trong đó có một bình gốm nhỏ và một nắm hương thảo còn tươi.

Ông đốt hương, vẽ một vòng tròn trên nền đất quanh Đức Hưng, rồi nhỏ từng giọt thuốc từ bình gốm vào miệng đứa con trai bất tỉnh. Hương thơm ngai ngái tỏa ra, quấn lấy khí lạnh đang chập chờn quanh người Đức Hưng. Một lúc sau, thân thể hắn giật nhẹ, rồi từ miệng lại phun ra một ngụm máu đen đặc sệt.

Lý Trung Mão khẽ gật đầu. Ông nói nhỏ như thì thầm với chính mình:

“Không phải bệnh thường. Là trúng phải "khí uế" của đất rồi”

Gió ngoài cửa sổ lùa vào, mang theo tiếng lá reo rì rào. Trời đã ngả tối.

….

Lý Trung Mão từ tốn ngồi xuống bên cạnh, giọng trầm đục vọng lên:

“Chỗ đất bãi ngô nhà anh... ta hiểu rồi. Không phải khí uế tự nhiên. Là anh lập kết giới, đuổi thú hoang, giữ cây ngô khỏi bị tổn hại, đúng chứ?”

Hà Xuyên gật đầu, vẻ mặt mỏi mệt nói:

“Dân nghèo, mùa ngô khó nhọc, mỗi bắp ngô là một hy vọng sống qua mùa đói, tôi cũng chỉ muốn bảo vệ miếng ăn của cả nhà.”

Giọng ông khàn khàn như gió mưa quanh mái nhà rách.

“Kết giới ấy gom linh khí đất tích tụ thành "khí uế", bao lấy ruộng ngô. Kẻ lạ bước vào, vô ý làm tổn thương cây cối, khí sẽ theo tội mà phản kích.”

Lý Trung Mão nhấc tách trà nguội ngắt, ánh mắt sâu thẳm:

“Pháp không ác, cũng chẳng lành. Nó chỉ theo tâm người mà ứng. Đức Hưng chỉ là vô tình, mà trúng phải điều này”

Vẻ mặt Lý Trung Mão như không muốn chấp nhận nhưng vẫn phải nói ra điều đó. Cả gian nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió đập phên cửa. Dưới ánh đèn dầu leo lét, bóng của Lý Trung Mão và Hà Xuyên hắt dài lên vách đất mốc. Đức Hưng nằm yên bất động trên giường, sắc mặt trắng bệch như giấy. Trong gian nhà đơn sơ, chỉ còn nghe tiếng gió hun hút và mùi đất lạnh trộn trong không khí.

Hà Xuyên vội lấy trong áo ra một vật bọc kỹ bằng vải thô. Đó là một mảnh ngọc nhỏ, màu xanh xám, bên trên khắc kín những đường vân kỳ dị. Ông đưa ra trước mặt Lý Trung Mão, giọng đầy lo lắng:

“Đây là "Tị Khí ngọc" tôi vẫn cất để sau này có việc sẽ dùng. Nếu đặt bên người thằng bé, có thể ngăn được tà khí thấm nhập về sau”

Nhưng Lý Trung Mão khoát tay:

“Không cần”

Ông nhìn đứa con nhỏ đang mê man, ánh mắt không một gợn sóng:

“Mệnh cách của một người, vốn đã định. Nếu số phải chịu một lần tổn thương, thì cũng không nên cưỡng cầu. Càng cưỡng, càng chệch khỏi đạo trời”

Hà Xuyên siết chặt mảnh ngọc trong tay, lòng như có ngàn mũi kim châm.

Ông Lý đặt tách trà xuống, ngước mắt nhìn vào khoảng tối dày đặc ngoài cửa sổ. Ông chậm rãi nói, như đang kể lại một câu chuyện rất xa xăm:

“Anh nghĩ chỉ có ruộng ngô nhà anh có kết giới ư? Cả đất Quế Hà này, cả Giang Bắc này, đều đã bị một pháp trận lớn hơn bao trùm từ lâu rồi.”

Hà Xuyên ngạc nhiên, lặng người nghe.

“Xưa kia, từng có tiên nhân giáng trần nơi đất này. Người muốn trốn tránh thiên điều lại có kẻ tìm tri kỷ chốn nhân gian. Nhưng chuyện không thành, tiên tâm sinh hận. Nàng ấy giận dữ, tung một đạo pháp làm lệch dòng mệnh đất trời nơi đây. Khi tiên nhân rời đi, linh khí đã bị bóp méo, không còn thuận theo đạo lý tự nhiên nữa.”

Ông rót thêm trà, tay chậm rãi:

“Từ đó, đất Giang Bắc quanh năm rét lạnh, sương mù mịt, cây cối khó sinh trưởng. Người từ nơi khác tới, dù có quyền cao chức trọng, năng lực thâm sâu cũng chẳng chống nổi. Ban đầu còn gắng gượng, nhưng chẳng mấy chốc đều đổ bệnh mà chết. Triều đình từng phái quân, quan đến trấn giữ, lập nha môn... Nhưng rồi, chỉ ít năm sau, nơi đây lại hoang phế.”

Đề xuất Voz: Căn nhà kho
Quay lại truyện Quế Hà Văn Lục
BÌNH LUẬN