Chương 372: Mất tích sự kiện

Đợi hơn nửa giờ, sau khi xác nhận không có tình huống bất ngờ nào xảy ra, Klein cùng Emlyn White mới rời khỏi nhà luật sư Jürgen. Cả hai đều chìm vào suy nghĩ riêng và lặng lẽ bước đi, rất nhanh đã tới bên ngoài số 15 phố Minsk.

Huyết tộc Emlyn nắm tay để trước miệng, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Thù lao đã thanh toán hoàn tất, hy vọng sau này sẽ không còn cơ hội gặp mặt nữa." Câu nói này nghe khá oai phong, nhưng thưa White quý ông, ngươi có phải đã quên mất điều gì quan trọng rồi không?

Klein lịch sự mỉm cười nói: "Ta sẽ ngẫu nhiên đi bái phỏng Otlowski chủ giáo, hy vọng đến lúc đó ngươi không có mặt tại Phong Thu giáo đường. Hơn nữa, ta cũng không cần bận rộn giúp ngươi tìm kiếm biện pháp hóa giải ám thị tâm lý."

Sắc mặt Emlyn White lập tức trở nên kỳ quái. Hắn im lặng hai giây rồi hất cằm nói: "Trong Huyết tộc chúng ta có rất nhiều nhà thần bí học cường đại, ta sẽ viết thư tìm kiếm sự trợ giúp từ họ." Nói xong, hắn đặt tay lên ngực, cúi chào cáo biệt.

Quay người đi vài bước, hắn bỗng nhiên chậm lại, xoay đầu lại, do dự hỏi: "Ngươi đang, ngươi đang làm món ăn gì vậy?"

"Canh củ cải hầm xương bò, cần ăn kèm với cơm và loại ớt đặc sản của cao nguyên Finnebot." Klein hít thở mùi hương lan tỏa từ trong nhà, tràn đầy mong đợi nói.

Emlyn nhíu mày lắc đầu: "Ớt không nằm trong phạm trù thẩm mỹ của Huyết tộc."

Nói thật, ta cũng rất khó tưởng tượng một Huyết tộc ăn ớt, đương nhiên, ta thỉnh thoảng sẽ ảo tưởng một Huyết tộc cầm bánh bao trắng, gặm tỏi và hành tây... Klein lẩm bẩm oán thầm một tiếng, chỉ vào cánh cửa lớn, ra hiệu mình muốn vào dùng bữa tối.

Emlyn White suy tư một giây, giọng trầm xuống, cân nhắc nói: "Tối hôm qua ta đã suy nghĩ rất lâu, phát hiện ngươi thật ra chẳng làm gì cả, tại sao lại đòi thù lao? Lão già kia lúc nào cũng có thể sẽ để ta rời đi."

Klein "hắc" một tiếng: "Không, không phải tính như vậy, nhiệm vụ cha mẹ ngươi ủy thác là tìm thấy ngươi, không phải giải cứu ngươi, mà cuối cùng, là ta tìm được ngươi, căn cứ ước định, thù lao lẽ ra thuộc về ta. Mặt khác, nếu không có ta nhắc nhở, ngươi có lẽ còn phải ở tại Phong Thu giáo đường nghỉ ngơi mấy tuần, mấy tháng mới biết mình có thể tự do rời đi, đồng thời không thể phát giác mình bị ám thị."

"Ngươi đang trào phúng sự thông minh của ta sao?" Emlyn gương mặt vặn vẹo một chút.

Không, là nói rõ sự thật... Klein cười cười không nói thêm gì nữa, mở cửa vào nhà, đi thẳng đến nhà bếp. Trong đầu hắn tràn ngập hình ảnh nước canh trong trẻo mê người, cơm trắng toát, thịt bò mềm nhừ nhưng không kém độ dai, tủy xương ẩn sâu trong đầu khớp xương, củ cải trong veo thanh đạm thoảng vị thịt, cùng với những lát ớt Finnebot cao nguyên cắt vụn. Trong mảnh đỏ rực ấy, còn rắc thêm muối hoa hồng màu hồng và ngò rí xanh biếc Balam...

*****

Sáng sớm thứ năm, Klein theo như đã hẹn, đi tới quán cà phê bình dân ở khu Đông. Lão Kohler vẫn mặc chiếc áo khoác dày cộp trước đó, đang ngồi ở trong góc, dùng nước trà hầu như không cảm nhận được vị trà cùng một chiếc bánh mì đen. Klein đi tới đối diện hắn, lấy ra những thứ đã chuẩn bị sẵn từ trước, đưa cho đối phương. Đó là hai tờ 5 saule, bốn tờ 1 saule tiền giấy, cùng một nắm tiền đồng xu cố tình thêm vào để tăng hiệu quả.

Lão Kohler ngắm nhìn chúng chằm chằm, một hồi lâu sau mới đưa tay phải run rẩy cầm lấy. Hắn vuốt ve ngắm nghía, đưa tay lau mắt, cố nặn ra một nụ cười rồi nói: "Ở bến tàu, chúng ta vận chuyển hàng hóa nặng nề, giẫm lên nước bẩn thỉu lạnh giá và làm những công việc dọn dẹp khó nhọc, một ngày mới khoảng 1 saule..." Mà ở đây có đủ 15 saule!

Klein im lặng lắng nghe. Mấy giây sau, hắn mới nói: "Ngươi gần đây có nghe được chuyện gì không? Chú ý tới tình huống nào?"

Lão Kohler cất tiền vào, lần nữa uống ngụm nước trà, day day khóe mắt rồi nói: "Ta quen biết rất nhiều công nhân bến tàu, cũng tái lập liên hệ với những người bạn quen thuộc thời lang thang trước đây. Họ có người đã vào nhà máy, có người còn ở viện tế bần và các ngóc ngách công viên lang thang lay lắt, a, tựa như ta trước kia vậy...

"Gần đây không biết từ đâu truyền đến một loại thuyết pháp, nói chúng ta nếu đã tín ngưỡng một trong bảy vị Thần, vậy tại sao không trực tiếp hướng vị Tạo Vật Chủ nguyên thủy kia cầu nguyện? Nói Thần ở trong thân thể mỗi người, trong vạn vật, và không hề thực sự biến mất. Hướng Thần cầu nguyện có thể giúp chúng ta đạt được cứu rỗi, không chỉ chết rồi có thể đi vào Thiên quốc của Thần, khi còn sống cũng sẽ đạt được cuộc sống tốt đẹp hơn, tỉ như, không cần công tác khổ cực như vậy, mỗi ngày đều có bơ, có thịt xèo xèo bốc dầu, mỗi ngày đều có."

Cái này... Cực Quang hội truyền bá biến chủng lý luận về Tạo Vật Chủ sao? Sau chuyện Ranlus, họ bắt đầu coi trọng khu Đông, khu bến tàu và những người dân nghèo khu Đông, hy vọng lợi dụng họ để đạt được một số mục đích? Không biết ba Giáo hội lớn có chú ý đến hiện tượng này không... Chắc là có rồi... Klein phết mỡ bò lên hai lát bánh mì nướng, cắn một miếng mà không cảm nhận được mùi vị.

Sau một hồi lải nhải liên tu bất tận, lão Kohler nói: "Trinh thám quý ông, theo phân phó của ngài, ta có chú ý đến chuyện nữ công nhân dệt may. Cuối cùng, theo cảnh sát can thiệp, các nàng chống đối thất bại, nhưng, ha ha, những người cầm đầu thì trở thành quản lý nhà máy, còn một phần ba số công nhân mất việc. Các nàng có người đang tích cực tìm kiếm công việc mới, có người trở thành gái đứng đường, có người không biết đã đi đâu, toàn bộ khu Đông hỗn loạn tưng bừng."

Nếu như "Cụ Phong trung tướng" Zellingoes đến Backlund vào thời điểm cục diện này, thì hắn mỗi ngày đến khu Đông lặng lẽ giết một hai người, căn bản không ai có thể phát hiện, không ai có thể chú ý... Klein thở dài một tiếng trong lòng.

Lão Kohler tiếp tục kể một số chuyện thường ngày mà hắn biết, sau đó nói: "Đúng rồi, tiểu nữ nhi nhà Liv mất tích."

"Liv?" Klein xác nhận mình chưa nghe nói qua cái tên này.

Lão Kohler lúc này mới bừng tỉnh nói: "Chính là người phụ nữ giặt ủi lần trước ngươi và phóng viên quý ông gặp phải khi đang cãi vã đó. Nàng vẫn luôn ở nhà làm công việc giặt ủi với đại nữ nhi và tiểu nữ nhi của mình, nhưng hôm qua, trên đường hai con gái nàng mang quần áo về, một đứa đã lạc mất, là đứa nhỏ nhất. Thật là đáng thương a, nàng làm quả phụ bao nhiêu năm, vẫn luôn trông cậy vào hai đứa con gái, kết quả... Ai, cảnh sát khu Đông chắc chắn sẽ không quá tận tâm mà tìm kiếm."

Những người bất hạnh thường mang theo mình những bất hạnh lớn hơn, bởi lẽ họ không có khả năng chống lại hiểm nguy, hay thay đổi hoàn cảnh của bản thân... Trong đầu Klein bỗng nhiên lóe lên một câu như vậy.

Hắn trầm mặc như pho tượng mấy giây rồi nói: "Mang ta đi gặp họ đi, ta là một trinh thám, có lẽ có thể giúp họ tìm người."

"...Họ không có tiền." Lão Kohler nhắc nhở một câu.

Klein cầm lên mũ và cây quyền trượng, nói: "Thi thoảng ta cũng làm tình nguyện viên."

*****

Khu Jowod, trong căn nhà mà hai vị nữ sĩ kia từng thuê trọ.

Hugh lại bắt đầu cuộc sống thợ săn tiền thưởng, còn Filth thì đẩy nhanh tiến độ viết sách mới, hy vọng mau chóng tích lũy đủ tiền mua vật liệu phi phàm cần thiết cho "Ảo thuật Đại Sư". Nhưng viết sách là chuyện không phải cứ muốn viết là có thể viết ra được. Filth bực bội vò tóc, quyết định ra ngoài tản bộ một lát, tìm kiếm linh cảm.

Đi đi, nàng bất giác trở về một nơi quen thuộc. Đó là phòng khám bệnh Joseph, nơi nàng từng làm việc sớm nhất, một phòng khám tư nhân tương đối lớn.

Ngắm nhìn một hồi, Filth nhớ tới bà lão đã dẫn dắt mình tiến vào thế giới siêu phàm kia, thế là rẽ vào con hẻm nhỏ bên phải, đi đường tắt đến một con phố gần đó. Hai bên đường phố này trồng cây ngô đồng rụng lá bay lả tả, là một nơi khá yên tĩnh. Filth nhớ rõ, bà lão kia từng ở căn nhà số 39 – lúc trước nàng thỉnh thoảng sẽ tới cửa đưa thuốc hoặc tiêm, thậm chí giúp đỡ một vài việc vặt thường ngày.

"Đã gần ba năm rồi, nơi đó chắc hẳn đã được cho thuê lại, có lẽ đã đổi vài lượt khách trọ... Ta còn nhớ rõ khi đến chỉnh lý di vật lúc ấy, đã phát hiện khá nhiều sổ ghi chép tâm đắc về thần bí học..." Filth đi dưới tán cây ngô đồng trơ trụi lá, chậm rãi đến gần căn nhà số 39 kia. Nhờ hồi ức về những chuyện đã qua, nàng dần dần nảy ra chút linh cảm sáng tác.

Đúng lúc này, nàng trông thấy một vị lão giả mặc chiếc áo khoác nỉ nặng trịch, đội mũ phớt đen nửa cao, đang đứng ở cổng căn nhà số 39 kia, nhấn chuông ba lần.

Qua mấy phút, vẫn không có ai mở cửa. Vị lão giả có đôi mắt xanh thẳm lắc đầu quay người, nghi hoặc nói nhỏ: "Vẫn là không ai..." Hắn chợt phát hiện Filth dừng lại ở cách đó không xa, đang nhìn quanh bên này, vội vàng cất bước, đi qua, ôn hòa nhưng vội vàng mỉm cười nói: "Vị tiểu thư xinh đẹp, ngươi sống ở khu phố này sao? Ngươi biết Laubero và Aulisa không?"

Aulisa? Đây không phải tên bà cụ kia sao? Căn nhà này gần đây không có khách trọ ư? Filth cân nhắc nói: "Ta không rõ bà Aulisa mà ta biết có phải là người ngươi đang tìm không. Nàng đã ở đây một thời gian rất dài, nhưng đã qua đời ba năm trước rồi."

"Ba năm trước đã qua đời sao? Còn Laubero đâu?" Vị lão giả khóe mắt có vài nếp nhăn vội vàng truy hỏi.

"Chồng nàng đã qua đời sớm hơn nàng." Filth thành thật trả lời.

Lão giả lập tức ngơ ngẩn, chợt lộ ra vẻ mặt bi thương. Hắn trầm mặc chốc lát nói: "Cảm tạ ngươi, thiện lương tiểu thư. Ta là anh trai của Laubero, vẫn luôn sống ở quận Gian Hải. Bởi vì quá lâu chưa nhận được thư của họ, nên ta quyết định đến thăm một chút. Ngươi có thể kể cho ta nghe về những chuyện họ đã trải qua trong những năm đó được không?"

Anh chồng của bà Aulisa... Có thể nào chính là hậu duệ của gia tộc mà nàng từng nhắc đến không? Filth chợt tỉnh táo lại, mỉm cười đáp: "Không vấn đề." Nàng nhanh chóng suy nghĩ xem điều gì có thể nói, điều gì không thể nói.

Lão giả chỉ vào phía sau nói: "Ở đó có một quán cà phê khá ổn."

*****

Khu Đông, trong một căn hộ có chút cổ xưa, Klein lần nữa bước vào căn phòng ẩm thấp nồng nặc mùi ẩm mốc kia.

Hắn trông thấy người phụ nữ bưu hãn lần trước đã cãi vã với cô gái đứng đường, nay đang đứng giữa đống quần áo, gương mặt đầy nếp nhăn, mất đi vẻ thần thái, mất đi sức lực lao động, không chút sinh khí. Còn đại nữ nhi, thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi lần trước ngồi xổm giặt quần áo trước chậu, đang ngồi bên giường, không ngừng khóc sụt sùi nói: "Là con, đều tại con, con đã không trông chừng con bé cẩn thận... Con không nên mang nó đi vào con hẻm vắng. Nó còn nói tối nay muốn ở trong trường học miễn phí học thêm vài từ mới... Là con, đều là lỗi của con..."

Người phụ nữ giặt ủi Liv chợt hoàn hồn, quay đầu nhìn về đại nữ nhi, thu lại vẻ mặt đau buồn, hung tợn nói: "Khóc cái gì mà khóc? Mau dậy đi giặt quần áo! Ngươi muốn đói bụng sao? Ngươi muốn trường học miễn phí cũng đi không được sao?"

Hét xong, nàng mới nhận ra Klein và lão Kohler đang đứng cạnh cửa.

"Lão Kohler... Vị này là ai?" Nàng nghi hoặc hỏi.

PS: Thứ hai mong nhận được phiếu đề cử ~ Mặt khác, chúc mọi người Trung thu vui vẻ!

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Phần Cuối
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ [Dịch]
BÌNH LUẬN