Phần 2: Túc Mệnh Chi Hoàn

Phần 2 - Chương 195: Hoài nghi

Chương 82: Hoài nghi

Tay phải. . . Franca bỗng nhiên giật mình. Là một "Nữ vu", một trong những thứ nàng quen thuộc nhất là tấm gương, cực kỳ mẫn cảm với những chi tiết liên quan, trong đó có một điều là: Người soi gương và bóng người trong gương sẽ bị đảo ngược trái phải!

Tình hình hiện tại là: Erkin, người vốn quen dùng tay phải, sau khi bước vào và rồi trở ra khỏi thế giới gương đặc biệt kia, lại bắt đầu thích dùng tay trái, trong khi Franca và Lumian thì không hề có sự thay đổi nào như vậy!

Điều này có ý nghĩa gì? Franca trong khoảnh khắc cảm thấy rùng mình không rét mà run.

Lúc này, thấy Christo quay về phía dưới nhà kho, hét lớn về phía văn phòng ở tầng cao nhất, bảo Erkin mang tất cả rượu nho White Elixir của hắn xuống, Lumian ghé sát tai Franca, đè thấp giọng nói: "Ngươi có nảy sinh chút liên tưởng nào không?"

"Ngươi cũng nghĩ tới rồi sao?" Franca cảm thấy kinh ngạc. Nếu không có kiến thức thần bí học phong phú cùng đủ trải nghiệm siêu phàm, sẽ rất khó nhận ra sự bất thường của Erkin và khoanh vùng khả năng liên quan!

Lumian thấp giọng hồi đáp: "Với lượng máu tươi còn sót lại trong không gian đó, ta không nghĩ rằng có bất kỳ người bình thường nào còn có thể sống sót. Ngay từ đầu ta đã cho rằng Erkin và những người khác trong đoàn thương đội đó có vấn đề.

Mà ngươi cũng từng nói, cái thế giới gương đặc biệt kia, bên trong có 'ngươi trong gương' của ngươi từ trước.

Người trong gương và người ngoài đời thực thì trái phải tương phản.

Ngươi nói xem, có phải Erkin của thế giới gương đó đã thay thế Erkin nguyên bản không?"

Franca trầm mặc mấy giây nói: "Ta không muốn suy nghĩ khả năng đáng sợ này, nhưng bây giờ tình huống càng lúc càng giống như lời ngươi nói. Ta phải xác nhận một chút."

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Erkin xách theo túi đựng đủ loại hương liệu, cầm hai bình rượu nho White Elixir, từ tầng cao nhất nhà kho đi xuống, rẽ vào một tòa kiến trúc hai tầng màu xám trắng cách đó không xa. Đó là phòng ăn và nhà bếp mà "Chuột" Christo lập ra cho đám thủ hạ buôn lậu của hắn.

—— Bề ngoài hắn là một thương nhân, sở hữu vài công ty với ngành nghề chính là kinh doanh hàng hóa và kho bãi.

Franca tiến đến chỗ Christo, với vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Ngươi xác định kia thật là Erkin sao?"

Christo ngạc nhiên bật thốt lên: "Sao ngươi lại hỏi câu hỏi kỳ lạ thế? Đương nhiên là Erkin rồi, Nữ thần Hơi Nước chứng giám! Làm sao ta có thể không nhận ra em trai mình chứ? Đám tiểu tử ta nuôi cũng rất thân thiết với hắn, không cảm thấy hắn có gì xa lạ."

Franca cân nhắc một chút, rồi mỉm cười: "Ta chỉ là cảm thấy, sau khi tiến vào cái nơi quỷ dị như vậy, ít nhiều gì cũng sẽ xảy ra chút vấn đề."

"Ta đã kiểm tra bọn họ rồi, đều không sao, chỉ hơi suy yếu chút thôi. Chảy máu đã cầm lại ổn rồi. Mẹ nó chứ, lần này lại phải phát cho bọn chúng một khoản tiền thăm hỏi. Ngươi nói xem, năm xưa Đại đế Russell vì sao lại nghĩ ra mấy thứ kỳ kỳ quái quái này, và vì sao lại có nhiều người nhớ kỹ đến vậy? Cái này đã gần hai trăm năm rồi!" "Chuột" Christo đau lòng vì khoản chi phí phát sinh thêm.

Franca cười "ha ha" một tiếng: "Khi ngươi chưa phải Phi Phàm giả, chưa tiếp quản công việc buôn lậu, chẳng phải ngươi cũng từng mong đợi các đầu mục phía trên có thể tuân thủ tập tục, phát thêm chút tiền trong một số việc hay sao?"

Christo nhất thời im lặng, không biết phải đáp lại thế nào.

Franca bèn nói: "Ta sẽ giúp ngươi xác nhận xem những người đó có vấn đề gì không."

Nàng chợt lấy ra hộp hóa trang và chiếc khăn tay của Erkin, ngay trước mặt "Chuột" Christo mà thực hiện bói toán.

"Erkin vị trí. Erkin vị trí. . ."

Trong tiếng Hermes được lặp đi lặp lại, Franca, với đôi mắt bỗng trở nên thâm thúy, xoa vuốt bề mặt chiếc gương trang điểm. Lumian nhìn thấy tấm gương trở nên u ám, ẩn chứa những gợn sóng nước.

Rất nhanh, trong gương nổi lên một cảnh tượng: Erkin trong chiếc áo vét-tông màu lam đang đứng ở mép nhà bếp, trao đổi điều gì đó với đầu bếp bên trong.

"Ta đã bảo là không có vấn đề mà." "Chuột" Christo cười ha ha nói.

Hắn lập tức chỉ tay vào nhà kho: "Ta còn có chút việc phải giải quyết. Các ngươi có thể tự đi dạo một vòng, hoặc cũng có thể vào nhà ăn chờ ta."

Sau khi nhìn vị đầu mục buôn lậu dáng người thấp bé này đi vào nhà kho, Lumian nghiêng người nhìn về phía Franca: "Erkin thật sự xem ra đã chết rồi. Bởi vậy, kết quả bói toán mới có thể chỉ về người vốn thuộc về thế giới gương của hắn."

"Ngươi vẫn cảm thấy Erkin và bọn họ có vấn đề sao?" Franca khẽ nhíu mày.

"Chẳng phải vậy sao?" Lumian nở nụ cười, "Bịt mắt mình lại, bịt tai mình lại, là có thể giả vờ như không thấy gì cả, không nghe thấy gì, không phát hiện gì sao?"

Franca suy nghĩ một chút nói: "Có lẽ vì ta dùng phương pháp bói gương, nên nó sẽ dễ dàng chỉ về người trong gương hơn. Ta đổi một phương pháp khác thử lại lần nữa."

Nàng nhìn quanh khu vực nhà kho một vòng, nhặt được một cây gậy gỗ không dài lắm, dựng đứng nó trước người, ấn tay lên đỉnh. Sau khi niệm câu bói tương tự vừa rồi, cây gậy gỗ kia đổ xuống, chỉ về tòa kiến trúc hai tầng màu xám trắng đại diện cho nhà bếp và phòng ăn kia. Erkin đang ở đây.

Franca im lặng một lúc rồi nói: "Ta thử xem liệu cái gương kia có thể phát huy tác dụng gì không." Nàng chỉ là kết nối với tấm gương bạc cổ điển của thế giới đặc biệt kia, hy vọng có thể mượn nó để kéo tất cả những quái vật từ trong gương đi ra trở về lại.

Lumian có chút mong đợi đi theo Franca vào phòng ăn. Bọn họ đầu tiên nhìn thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu xanh nâu, có vẻ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, nắm tay hai đứa trẻ, một trai một gái, cùng Erkin vừa từ nhà bếp ra ôm lấy nhau, nước mắt hạnh phúc chảy dài.

"Ngươi cuối cùng trở về!"

"Ba ba!"

"Ba ba chơi với con!"

Trong những tiếng gọi ấy, Erkin cũng mặt mày tràn đầy vẻ mừng rỡ, khóe mắt chân mày đều ánh lên hạnh phúc.

". . . ." Franca dừng bước, nhìn cảnh gia đình đoàn tụ đó, lâu sau không thốt nên lời.

Cuối cùng, nàng thở dài nói: "Chờ một chút đi."

Lumian cười: "Phải chăng ngươi không đành lòng?"

Franca "ai" một tiếng: "Erkin thật sự rất có thể đã chết, cái này dù sao cũng là cái bóng của hắn. Nếu ta bây giờ ra tay, vạch trần bộ mặt thật của hắn, giết hắn hoặc đẩy hắn trở về gương, vợ con của hắn không những sẽ không cảm kích ta, mà còn sẽ thống hận ta, thù ghét ta."

"Đúng vậy, không sai." Lumian cười một tiếng nói, "Dù sao sau này có xảy ra chuyện gì, có người chết hay không, cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta. Chúng ta chỉ cần tự mình cẩn thận một chút là được rồi, hà cớ gì phải ra mặt làm 'kẻ xấu' đây? Lại chẳng có ai sẽ cảm kích ngươi. Ừm, khoảng thời gian này tránh mặt "Chuột" và bọn họ một chút, không nhìn thấy thì cũng chẳng khác nào không có chuyện gì xảy ra cả."

Franca càng thêm rối rắm. Nàng không biết cái bóng trong gương thay thế người ngoài đời thực rồi sẽ làm ra chuyện gì. Lỡ như bản tính lương thiện ban đầu biến thành tàn nhẫn, tình yêu ban đầu biến thành căm ghét thì sao?

"Những lời này của ngươi nghe có vẻ lạnh lùng quá. . . ." Không thể đưa ra quyết định, Franca đành nhìn về phía Lumian, cảm thán một câu. Nàng bắt đầu cảm thấy lời đánh giá của Jenna về Ciel cũng có một mức độ chính xác nhất định.

"Quý cô, ta chẳng phải đang nói theo ý ngươi, giúp ngươi tự thuyết phục mình đó sao?" Lumian vừa bực mình vừa buồn cười.

Franca ngượng ngùng cười một tiếng: "Ngươi sẽ xử lý tình huống hiện tại này như thế nào?"

Lumian nhìn Erkin đang kể cho vợ con nghe về những trải nghiệm quỷ dị của mình, như thể đang kể chuyện của người khác mà nói: "Tìm người viết thư, gửi việc này đến cục cảnh sát tổng bộ hoặc một tòa giáo đường nào đó.

Trong thư chỉ cần viết rằng em trai của "Chuột" Christo là Erkin đã dẫn một nhóm người tiến vào một không gian quỷ dị dưới lòng đất, mất tích ròng rã hơn nửa ngày, rồi khi họ trở ra, quay về mặt đất, đã xảy ra những thay đổi không ngờ.

Các Phi Phàm giả của chính phủ đã xử lý rất nhiều sự kiện dị thường, họ sẽ không quá xa lạ với lòng đất, hẳn là có thể đoán được Erkin và bọn họ đã gặp phải vấn đề gì.

Còn việc họ xử lý thế nào thì là chuyện của họ, chúng ta không cần quan tâm. Nếu họ không động đến Erkin và bọn họ, có nghĩa là người trong gương không có mối đe dọa nào, có thể thay thế chủ thể đã chết đi. Nếu họ xử lý những quái vật kia, thì cũng không phải chúng ta đối mặt nỗi đau và sự căm ghét, càng không cần chúng ta phải chi tiền trợ cấp.

Tóm lại, hãy tin tưởng chính phủ, tin tưởng Giáo hội.

Đại đế Russell đã từng nói một câu: 'Nhìn thấy một loài động vật quen thuộc bị giết chết, một quý ông sẽ không đành lòng ăn thịt nó, nhưng nếu không thấy, không biết, vậy thì chẳng sao cả, có thể vui vẻ mà ăn.' Chuyện này cũng tương tự như vậy." Lumian không thể thuật lại nguyên văn, chỉ có thể diễn đạt theo cách hiểu của mình.

Franca chăm chú suy tư vài giây, bị thuyết phục hoàn toàn: "Cũng phải. . ." Nàng liếc Lumian một cái: "Những lời này của ngươi nghe tuyệt nhiên không giống một đầu mục hắc bang chút nào."

"Một đầu mục hắc bang thực thụ phải biết cách lợi dụng chính phủ." Lumian khẽ cười.

Franca bật cười nói: "Chẳng lẽ sau này ta còn phải gọi ngươi một tiếng 'Giáo phụ' sao?" Chưa đợi Lumian thắc mắc, nàng đã vội vàng bổ sung: "Giáo phụ của hắc bang ấy. Ừm, tạm thời ngươi vẫn chưa có mối quan hệ nào, việc tiết lộ thông tin cho chính phủ cứ để ta phụ trách."

Giáo phụ hắc bang à. . . Lumian nghe tỷ tỷ đề cập qua, một chủ đề trong cuốn sách của tỷ tỷ chính là cái này, đại khái cũng hiểu là có ý gì, nhất thời có chút ảm đạm.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, hắn cùng Franca vui vẻ tham gia buổi tiệc tối do "Chuột" Christo tổ chức, cùng Erkin và những người của đội buôn lậu trò chuyện vui vẻ. Với món gà nướng Savoie chính tông, Lumian khen không ngớt miệng. Nó được nhồi hương liệu bên trong, bề mặt cũng được phết những thứ tương tự, nướng đến độ da vàng óng, nước chảy ra, mùi hương đậm đà lan tỏa khắp nơi. Cắt một miếng có cả da và thịt, nhúng vào nước sốt vài giây, rồi cho vào miệng, cảm giác ấy vô cùng mỹ diệu, khiến người ta không thể nào ngừng ăn được.

Đợi đến cuối bữa tiệc tối, Franca thấy xung quanh bàn ăn đã không còn mấy người, liền nhìn về phía "Chuột" Christo đang ngồi cạnh, nở nụ cười xinh đẹp nói: "Ngươi lại gần đây một chút, ta có một chuyện muốn hỏi ngươi."

Christo nhất thời nghe có vẻ hơi choáng váng, dịch ghế, lại gần Franca, đáp lại bằng nụ cười nói: "Chuyện gì vậy?"

Franca kìm nén nụ cười nhẹ, thấp giọng nói: "Thật ra, ta và Ciel cũng đã tiến vào cái thế giới quỷ dị kia, vận may cũng khá, thoát được ra. . . ." Nói đến đây, nàng xoẹt một tiếng rút ra con dao ngắn dùng để cắt gà nướng, đột ngột cắm phập xuống mặt bàn ngay trước mặt "Chuột" Christo, lạnh giọng chất vấn: "Trong lô hàng của ngươi rốt cuộc giấu cái quái gì vậy? Suýt chút nữa hại chết chúng ta!"

"Ta, ta không biết!" Christo liếc nhìn hai phía, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn thấy ở khu vực bàn ăn chính chỉ còn lại mình với Franca và Ciel, vội vàng giải thích: "Ta thật không biết, đó là lão đại bảo ta mang vào Trier!"

. . . .

Đề xuất Khoa Kỹ: Sổ Tay Bổ Toàn Á Nhân Nương
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ [Dịch]
BÌNH LUẬN