Chương 1: Quyển 1: Nhà trọ không có cửa sổ - Arc 1: Đêm nhập xá - Chương 1: Người tốt nghiệp cuối cùng
Năm mười tám tuổi, vào đúng đêm sinh nhật, tất cả mọi người đều phải vào Quỷ Xá.
Không có ngoại lệ.
Không có ân xá.
Cũng không có cái gọi là “chuẩn bị thêm một ngày”.
Người ta thường nói, mười hai năm đầu đời là để học cách sống như một con người. Nhưng với thế giới này, từ sáu tuổi đến mười tám tuổi, đám trẻ chỉ học một chuyện duy nhất—làm sao để không chết quá nhanh sau khi bị ném vào nơi quỷ ở.
Ngôi trường ấy tên là Học Cung Sinh Tồn số 7.
Một cái tên khô khốc, lạnh tanh, nghe như mã hiệu của một nhà kho bỏ hoang hơn là trường học.
Nó nằm ở ngoại ô thành phố, bị rào lại bởi ba lớp tường xám cao hơn hai người lớn, trên tường cắm kín dây thép, chuông đồng và những thẻ gỗ vàng đã úa màu theo năm tháng. Bên ngoài tường, cỏ mọc ngập đầu gối, không một bóng chim. Bên trong tường, tám khu giảng đường, bốn ký túc xá, một thao trường đêm, một nhà xác giả lập và một tòa nhà hình vuông mà không học sinh nào được phép bước vào.
Trên cánh cổng sắt gỉ có khắc bảy chữ:
Sống sót trước, trưởng thành sau.
Lâm Uyên đã nhìn câu đó suốt mười hai năm.
Từ đứa trẻ sáu tuổi run lẩy bẩy trước tiếng chuông đêm đầu tiên, cho đến thiếu niên mười tám tuổi đứng đầu khóa Sinh Tồn, mắt không còn chút rung động nào khi nhìn thấy xác giả, máu giả, tiếng khóc giả… hay cả những thứ chưa chắc là giả.
Hôm nay là ngày tốt nghiệp.
Cũng là ngày nhập xá.
Bầu trời từ sáng đã âm u như bị người ta úp cả chậu mực đen lên trên. Không mưa, nhưng gió rất lạnh, cái lạnh lùa sát da như có bàn tay ai đó chạm vào gáy từng người.
Sân trường đông đủ học sinh năm cuối.
Một trăm linh hai người.
Đứng thành hàng ngay ngắn.
Không ai nói chuyện.
Không ai cười.
Không ai dám nhìn quá lâu vào mặt người bên cạnh, bởi ai cũng hiểu, sau buổi hôm nay, phần lớn những gương mặt này rồi sẽ chỉ còn xuất hiện trên bia tưởng niệm cuối hành lang khu Tây.
Lâm Uyên đứng hàng thứ ba, ngoài cùng bên phải.
Cậu cao hơn bạn cùng lứa một chút, vai gầy nhưng thẳng, tóc đen cắt ngắn, gương mặt không quá nổi bật, chỉ có đôi mắt là quá tĩnh. Tĩnh đến mức nhìn vào khiến người khác có cảm giác như đang nhìn một giếng nước sâu giữa đêm, không biết dưới đáy có gì.
Trên cổ tay trái của cậu có một vòng chỉ đỏ đã bạc màu.
Cái vòng ấy là thứ duy nhất cậu còn giữ từ trước khi vào trường.
Không ai biết nó từ đâu tới.
Ngay cả Lâm Uyên cũng không nhớ.
“Ngẩng đầu.”
Giọng nói già nua vang lên từ bục đá phía trước.
Hiệu trưởng của Học Cung Sinh Tồn số 7, lão nhân họ Mạc, bước ra trong bộ trường bào màu tro. Ông đã già đến mức lưng hơi còng, tóc bạc như tơ nhện, nhưng ánh mắt vẫn bén đến đáng sợ. Trong tay ông cầm một cuốn sổ da đen dày, mép sổ sờn cũ, giống như đã được dùng qua rất nhiều đời học sinh.
Phía sau ông là mười hai giảng viên năm cuối.
Mỗi người phụ trách một môn sinh tồn.
Nhận biết quỷ âm.
Luật kiêng kỵ trong không gian đóng.
Thoát hiểm trong khu dân cư bị nguyền.
Xử lý quỷ vật cấp thấp.
Đối mặt với tiếng gọi giả.
Cầm máu, băng bó, phân tích cái chết.
Tin đồn trong trường luôn nói, đám giảng viên ấy đều là người đã từng sống sót qua ít nhất một bí cảnh bậc, có người thậm chí đã từng vào Quỷ Phố. Nhưng không ai được quyền hỏi, cũng không ai ngu đến mức hỏi.
Mạc hiệu trưởng nhìn xuống trăm linh hai học sinh, giọng bình thản đến lạnh lùng:
“Hôm nay là ngày cuối cùng các ngươi còn được gọi là học sinh.”
“Qua đêm nay, các ngươi chỉ còn hai thân phận.”
“Người sống.”
“Hoặc vật tế.”
Gió trên sân trường bỗng mạnh hơn.
Không ít người siết chặt tay.
Ở hàng đầu có một nữ sinh môi tái nhợt hẳn đi, nhưng vẫn cắn răng đứng thẳng.
Mạc hiệu trưởng lật cuốn sổ da đen.
“Quy tắc tốt nghiệp, ta chỉ nhắc lại một lần.”
“Thứ nhất, từ lúc đóng dấu nhập xá, các ngươi không còn thuộc về trường. Sống hay chết, trường không can thiệp.”
“Thứ hai, mỗi người sẽ bị phân phối ngẫu nhiên vào một Quỷ Xá sơ cấp, quy mô từ năm đến mười người.”
“Thứ ba, Quỷ Xá không phải nơi trú ẩn, mà là nơi chuẩn bị. Trong vòng một năm đầu, mỗi xá viên bắt buộc phải tham gia bí cảnh thông thường để tích lũy quỷ vật, điểm sinh tồn và tin tức.”
“Thứ tư, cứ mỗi một năm, hoặc khi Quỷ Xá đạt ngưỡng cưỡng chế, toàn xá sẽ bị kéo vào một bí cảnh bậc.”
“Thứ năm, bí cảnh bậc chỉ cho phép mang theo ba quỷ vật. Vượt qua, có cơ hội thức tỉnh ngự quỷ ấn. Thất bại, chết toàn bộ.”
Nói đến đây, ông dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng hàng người.
“Thứ sáu…”
Giọng ông thấp hẳn xuống.
“Nếu trong Quỷ Xá có người gõ cửa phòng lúc nửa đêm…”
“Đừng mở.”
Cả sân trường im phăng phắc.
Mấy học sinh lớp dưới đứng sau khung cửa kính giảng đường nhìn ra, mặt ai cũng trắng bệch.
Câu cuối cùng ấy không có trong giáo trình.
Cũng chưa từng được nói công khai trong lễ tốt nghiệp các năm trước.
Lâm Uyên khẽ ngẩng mắt.
Cậu để ý thấy hai ngón tay cầm sổ của Mạc hiệu trưởng siết chặt hơn bình thường.
Có gì đó không đúng.
Đúng lúc ấy, ở hàng đối diện, một giọng nam cất lên:
“Thưa hiệu trưởng!”
Cả sân đồng loạt quay đầu.
Người lên tiếng là Trịnh Hạo, học sinh đứng thứ hai toàn khóa, đồng thời cũng là kẻ nổi tiếng nhất trong năm cuối vì từng một mình ở lại nhà xác giả lập ba giờ liên tục để hoàn thành bài kiểm tra cảm ứng quỷ âm. Gương mặt hắn sắc nét, mắt hẹp, khí chất rất mạnh, kiểu người chỉ cần đứng ở đó cũng khiến đám đông tự động chừa chỗ.
Trịnh Hạo hỏi thẳng:
“Có phải gần đây đã có Quỷ Xá thật sự bị thứ gì đó xâm nhập không?”
Trong sân lập tức dậy sóng.
Mấy người quanh hắn đều đổi sắc mặt.
Đám học sinh năm cuối đều biết một luật ngầm: những gì giáo trình không dạy, thường là những thứ thật sự nguy hiểm.
Mạc hiệu trưởng nhìn Trịnh Hạo.
Ánh mắt già nua ấy lạnh đến mức người ta có cảm giác ông đang cân nhắc xem nên trả lời, hay nên giết kẻ đặt câu hỏi ngay tại chỗ.
Sau vài giây, ông khép sổ lại.
“Ngươi hỏi nhiều hơn quyền hạn của một học sinh tốt nghiệp.”
Trịnh Hạo không lùi:
“Nhưng đêm nay chúng tôi sẽ không còn là học sinh.”
Hai người nhìn nhau.
Căng thẳng lan ra như nước lạnh đổ xuống đất đá.
Rồi Mạc hiệu trưởng cười.
Một nụ cười rất nhạt, rất mỏng, mỏng đến mức còn đáng sợ hơn không cười.
“Đúng.”
Chỉ một chữ.
Cả sân như bị bóp nghẹt.
Mạc hiệu trưởng nói tiếp:
“Ba tháng gần đây, đã có bảy Quỷ Xá sơ cấp mất liên lạc.”
“Có ba xá được xác nhận toàn diệt.”
“Bốn xá còn lại… không có ai từ bên trong trả lời.”
Không ít người thở hắt ra.
Một nam sinh phía cuối hàng lảo đảo lùi nửa bước.
Bảy Quỷ Xá mất liên lạc.
Với hệ thống này mà nói, đó là con số rất khác thường.
Thông thường, dù gặp tai họa lớn đến đâu, Quỷ Xá vẫn luôn để lại dấu hiệu—báo động màu đen, cầu viện qua Quỷ Phố, hoặc ít nhất là danh sách tử vong cập nhật. Còn “mất liên lạc hoàn toàn”, gần như chỉ có một khả năng.
Bản thân Quỷ Xá đã không còn nguyên vẹn nữa.
“Là quỷ triều sao?” có người khàn giọng hỏi.
Mạc hiệu trưởng lắc đầu.
“Chưa xác định.”
“Nhưng tất cả điểm mất liên lạc đều có chung một ghi chép cuối cùng.”
Ông ngừng lại.
Gió lạnh quét qua sân.
Từng khuôn mặt trắng bệch, căng cứng.
Mạc hiệu trưởng chậm rãi nhả ra từng chữ:
“Có người gõ cửa vào lúc nửa đêm.”
Không ai nói nữa.
Cả ngôi trường như bị kéo sâu xuống đáy nước lạnh.
Lâm Uyên nhìn lên bục đá, rồi rất chậm khẽ nheo mắt.
Không phải vì câu nói kia.
Mà vì cậu phát hiện, ở sau lưng Mạc hiệu trưởng, trên tấm kính hành lang tầng hai khu giảng đường chính, có một bóng người đang đứng.
Mặc đồng phục học sinh cũ màu xám tro.
Đầu cúi thấp.
Tóc dài che mặt.
Nhưng hôm nay toàn trường đã tập trung ở sân.
Tầng hai không nên có ai.
Lâm Uyên nhìn chằm chằm.
Cái bóng trong kính cũng từ từ ngẩng đầu lên.
Từ khoảng cách xa như vậy, cậu đáng lẽ không thể thấy rõ mặt đối phương.
Nhưng không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc đó, cậu vẫn nhìn thấy.
Mặt của thứ kia…
trống rỗng.
Không có mắt.
Không có mũi.
Không có miệng.
Chỉ là một lớp da trắng nhợt căng mịn như giấy.
Lâm Uyên bất giác siết chặt vòng chỉ đỏ trên cổ tay.
Một cảm giác lạnh buốt như kim châm chạy thẳng từ da tới tim.
Mà khi cậu chớp mắt lần nữa—
trên tầng hai đã không còn gì cả.
“Lâm Uyên.”
Một giọng nữ rất nhỏ vang lên bên cạnh.
Cậu nghiêng đầu.
Người đứng cạnh cậu là Hứa Ninh, bạn cùng lớp đã học chung bảy năm. Cô không phải kiểu người nổi bật, vóc dáng thanh mảnh, da tái, tóc buộc gọn, sống mũi thẳng, nhưng cặp mắt lại rất sáng. Trong các bài kiểm tra suy luận quy tắc cô luôn đứng top đầu, còn trong huấn luyện thể lực thì hầu như lần nào cũng suýt ngất.
Hứa Ninh khẽ hỏi:
“Cậu cũng thấy à?”
Lâm Uyên im lặng một giây, đáp rất khẽ:
“Thấy gì?”
“Cửa sổ tầng hai.”
Giọng cô hơi run.
“Có người đang nhìn xuống.”
Lâm Uyên không trả lời nữa.
Đúng lúc ấy, Mạc hiệu trưởng bắt đầu gọi tên từng người để đóng dấu nhập xá.
Quy trình rất đơn giản.
Bước lên.
Đặt tay phải lên bia đá đen.
Đọc lại lời tốt nghiệp.
Nhận ấn sinh tồn đầu tiên.
Sau đó rời khỏi hàng, đứng sang khu vực bên trái.
Người thứ nhất bước lên là Trịnh Hạo.
Hắn đọc lời tốt nghiệp rất rõ, không vấp chữ nào.
“Ta tự nguyện tiếp nhận sinh tồn, tôn trọng quy tắc, không mở cửa cho thứ không nên bước vào, không tin hoàn toàn vào người sống, không xem thường người chết, lấy quỷ vật làm chìa, lấy trí mạng làm đường…”
Đến câu cuối, giọng hắn hơi trầm xuống.
“…nếu có ngày ta không còn là người, xin đừng để ta sống tiếp.”
Bia đá đen phát ra ánh sáng xám.
Trên cổ tay phải của Trịnh Hạo hiện lên một dấu ấn hình cửa gỗ nứt.
Xung quanh vang lên tiếng hít sâu khe khẽ.
Đó là ấn nhập xá.
Có ấn này nghĩa là hắn chính thức bị hệ thống Quỷ Xá ghi nhận.
Người thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Từng người một bước lên.
Có người tay run bần bật.
Có người đọc sai lời, phải đọc lại.
Có người vừa nhận ấn xong đã khóc.
Có người cắn răng đến bật máu.
Từng cái tên bị gọi qua.
Số người đứng bên phải ngày càng ít.
Mây trên trời càng lúc càng nặng.
Không khí trong sân loãng đi một cách quái lạ, như thể quanh đây đang có thứ gì đó lặng lẽ hút mất hơi ấm của con người.
“Lâm Uyên.”
Đến lượt cậu.
Cậu bước lên bục đá.
Dưới chân là những đường nứt ngoằn ngoèo đã tồn tại không biết bao nhiêu năm.
Phía trước là bia đá đen cao đến ngực, mặt bia lạnh như băng. Trên bề mặt có vô số vết cào mờ chồng chéo, giống dấu tay, cũng giống như móng tay ai đó từng cố bò từ trong bia ra ngoài.
Lâm Uyên đặt tay phải lên mặt bia.
Một luồng khí lạnh đâm thẳng lên vai.
Mạc hiệu trưởng nhìn cậu.
Trong ánh mắt già nua kia, lần đầu tiên có thêm một tia gì đó rất khó gọi tên.
Kiêng dè?
Hay chờ đợi?
“Đọc.”
Lâm Uyên mở miệng, giọng không lớn nhưng rất ổn định:
“Ta tự nguyện tiếp nhận sinh tồn, tôn trọng quy tắc, không mở cửa cho thứ không nên bước vào, không tin hoàn toàn vào người sống, không xem thường người chết, lấy quỷ vật làm chìa, lấy trí mạng làm đường…”
Gió đột nhiên mạnh lên.
Mấy tấm thẻ gỗ vàng trên hàng rào rung lách cách.
Lâm Uyên đọc tiếp:
“…nếu có ngày ta không còn là người, xin đừng để ta sống tiếp.”
Bia đá đen bỗng run lên.
Không phải ánh sáng xám như mọi người.
Mà là—
một vệt đỏ sẫm như máu thấm từ trong đá ra ngoài.
Trên cổ tay phải của Lâm Uyên nóng rực.
Ấn nhập xá hiện lên, nhưng không phải hình cửa gỗ nứt như những người khác.
Đó là một cánh cửa khép kín, bên trên có một con mắt dọc đang nhắm.
Toàn sân chết lặng.
Ngay cả Mạc hiệu trưởng cũng đổi sắc mặt.
Một giảng viên đứng sau lưng ông buột miệng:
“Ấn dị biến?”
Mạc hiệu trưởng quát gắt:
“Im miệng!”
Nhưng đã muộn.
Không ít học sinh thấy rõ dấu ấn trên tay Lâm Uyên.
Trịnh Hạo nheo mắt.
Hứa Ninh thì trắng bệch.
Lâm Uyên hạ tay xuống, cảm giác nóng rát nơi cổ tay vẫn chưa tan. Cậu cúi nhìn dấu ấn nọ, trong lòng thoáng dậy lên một cảm giác rất lạ, như thể hình cửa kia vốn đã ở đó từ lâu, chỉ là hôm nay mới được gọi thức dậy.
Mạc hiệu trưởng bước xuống một bậc.
Rất hiếm khi lão già này phá bỏ khoảng cách với học sinh.
Ông nhìn chằm chằm vào cổ tay Lâm Uyên, giọng rất thấp:
“Sau khi vào Quỷ Xá, nếu đêm đầu tiên nghe thấy tiếng gọi tên ngươi…”
“Đừng trả lời.”
Lâm Uyên ngẩng đầu.
“Vì sao?”
Mạc hiệu trưởng lặng im hai giây rồi nói:
“Bởi vì thứ gọi ngươi… có thể đã biết ngươi là ai.”
Câu ấy nghe vô cùng khó hiểu.
Nhưng ông không giải thích thêm.
Lâm Uyên lui xuống, đứng sang bên trái như những người khác.
Sau cậu, nghi thức tiếp tục.
Nhưng từ sau khi ấn nhập xá của cậu dị biến, bầu không khí hoàn toàn thay đổi. Rất nhiều ánh mắt lén nhìn sang đây. Có kiêng dè, có tò mò, có đố kỵ, cũng có loại lạnh lẽo như đang đánh giá một món hàng quý hiếm.
Trịnh Hạo là người nhìn lâu nhất.
Hắn đứng ở dãy đầu, quay nửa người lại, hỏi thẳng:
“Ấn của cậu là loại gì?”
“Không biết.”
“Chưa từng thấy trong tài liệu?”
“Chưa.”
Trịnh Hạo không hỏi nữa, nhưng ánh mắt rõ ràng không tin.
Hứa Ninh đứng gần Lâm Uyên hơn một chút, hạ giọng:
“Ấn dị biến hiếm lắm. Nếu không phải đặc dị, thì là phiền phức cực lớn.”
Lâm Uyên cười rất nhạt:
“Nghe không khác gì chúc mừng.”
“Trong thế giới này, chúc mừng và báo tang đôi khi chỉ cách nhau một dấu chấm câu thôi.”
Hứa Ninh đáp rất khẽ.
Lâm Uyên liếc cô một cái.
Lúc này cậu mới nhận ra tay trái cô đang nắm rất chặt một lá bùa gấp nhỏ, mép giấy đã ướt mồ hôi.
Nghi thức kéo dài đến tận xế chiều.
Một trăm linh hai người.
Không thiếu ai.
Không ai chết trong lễ tốt nghiệp.
Đó vốn phải là chuyện bình thường, nhưng năm nay chẳng hiểu sao điều ấy lại khiến mọi người thấy nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một tai họa vô hình.
Khi mặt trời khuất hẳn sau mảng mây đen, Mạc hiệu trưởng mới tuyên bố kết thúc.
“Hai mươi ba giờ đêm nay, dịch chuyển sẽ bắt đầu.”
“Tất cả tốt nghiệp sinh ở yên trong phòng.”
“Không tiếp xúc với người lạ.”
“Không bước ra khỏi phạm vi ký túc.”
“Nhớ kỹ, từ giờ cho tới lúc bị dịch chuyển, nếu có ai gọi cửa—”
Rất nhiều học sinh đồng thanh:
“Không mở.”
Mạc hiệu trưởng gật đầu, nhưng ánh mắt ông không hề thả lỏng.
Như thể ngay cả ông cũng không chắc quy tắc cũ còn dùng được bao lâu nữa.
Ký túc xá năm cuối nằm ở khu Đông.
Phòng bốn người.
Lâm Uyên trở về phòng 407 lúc trời vừa tối.
Ba người cùng phòng với cậu là Chu Kha, Từ Thành và Dương Tử Mạch. Cả ba đều đã thu dọn xong đồ từ chiều, nhưng nói là đồ đạc cho oai, thật ra chẳng ai mang được gì nhiều. Quần áo, thuốc sát trùng, dao sinh tồn được trường cấp, dây thừng, bật lửa chống nước, vài gói lương khô nén.
Tất cả chỉ thế.
Vì khi vào Quỷ Xá, phần lớn vật dụng ngoài hệ thống đều không đáng tin.
Chu Kha là người mập nhất phòng, cũng là kẻ nhiều chuyện nhất. Thấy Lâm Uyên bước vào, hắn lập tức ghé tới, mắt sáng rực vì tò mò hơn là lo sợ:
“Ấn của cậu là thật à? Tôi nghe lớp bên kia đồn cậu kích hoạt ấn đặc dị.”
“Không biết.”
“Có phải sẽ được ưu đãi khi vào xá không?”
“Có thể được chết trước.” Từ Thành nằm trên giường trên chen vào.
Chu Kha lập tức mắng:
“Mẹ, cậu đừng có xui.”
Dương Tử Mạch ngồi trong góc lau dao, từ đầu đến cuối không ngẩng lên:
“Nói ít thôi. Còn bốn tiếng.”
Phòng yên xuống.
Bốn tiếng.
Ngắn đến tàn nhẫn.
Lâm Uyên đặt balô lên giường, ngồi xuống mép nệm.
Cửa sổ phòng hướng ra sân sau ký túc. Bên ngoài đã tối sẫm, chỉ còn mấy cột đèn vàng nhạt chiếu lên mặt đường ướt hơi sương. Xa xa là hàng rào cao, ngoài rào là bóng cây đen sì như từng bàn tay đang chụm lại.
Cậu mở ngăn kéo bàn.
Bên trong có một cuốn sổ tay nhỏ màu nâu, trang đầu là chữ viết nguệch ngoạc của một đứa trẻ:
Nếu một ngày mình quên mất mình là ai, hãy nhớ—mình rất sợ tiếng gõ cửa.
Lâm Uyên nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Đó là chữ của chính cậu hồi sáu tuổi.
Nhưng cậu không nhớ mình đã viết nó vào lúc nào.
Cũng không nhớ vì sao một đứa trẻ sáu tuổi lại viết ra câu đó.
Trí nhớ trước khi vào trường của cậu rất mờ.
Mờ một cách không tự nhiên.
Giống như bị thứ gì đó cẩn thận cắt bỏ từng mảnh.
Lúc nhỏ cậu từng hỏi giảng viên quản ký vì sao mình không nhớ cha mẹ, không nhớ nhà, không nhớ thành phố cũ.
Người kia chỉ trả lời một câu:
“Với nhiều người, quên đi mới là cách sống sót tử tế nhất.”
Kể từ đó, Lâm Uyên không hỏi nữa.
Cậu khép sổ, tựa lưng vào tường, nhắm mắt nghỉ ngắn.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài bỗng vang lên tiếng chuông.
Keng…
Keng…
Keng…
Ba tiếng.
Lâm Uyên mở mắt.
Trong phòng, ba người còn lại cũng đều ngẩng đầu.
Từ Thành cau mày:
“Giờ này sao lại đánh chuông?”
Chu Kha nuốt nước bọt:
“Lịch hôm nay đâu có báo kiểm tra đêm.”
Dương Tử Mạch siết chặt con dao trong tay.
Tiếng chuông không vang tiếp.
Nhưng ngay sau đó, hành lang bên ngoài bỗng có tiếng bước chân.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Chậm rãi.
Nặng nề.
Như có người đi chân trần trên nền xi măng lạnh.
Bốn người trong phòng nhìn nhau.
Không ai nói.
Tiếng bước chân đi rất chậm qua từng phòng.
Rồi dừng lại.
Ngay trước cửa phòng 407.
Cả căn phòng như đông cứng.
Chu Kha che miệng.
Từ Thành rút dao ra.
Dương Tử Mạch đứng bật dậy nhưng không dám tới gần cửa.
Lâm Uyên ngồi yên trên giường, mắt nhìn chằm chằm cánh cửa gỗ bạc màu.
Ngoài cửa im lặng khoảng ba giây.
Rồi—
cốc.
Một tiếng gõ rất khẽ.
Không nhanh, không mạnh, không dồn dập.
Chỉ một cái gõ nhẹ, như thể người ngoài kia rất có lễ phép.
Tóc gáy Chu Kha dựng đứng.
Mồ hôi từ thái dương Từ Thành chảy xuống cằm.
Dương Tử Mạch khàn giọng:
“Ai… ai đấy?”
Lâm Uyên lập tức quay đầu.
“Im.”
Nhưng đã muộn.
Ngoài cửa, một giọng nữ rất nhỏ chậm rãi vang lên:
“Mở cửa đi…”
Giọng ấy mềm như nước, dịu như gió.
Nghe giống hệt—
mẹ.
Chu Kha ngây người.
Mắt hắn đỏ lên trong chớp mắt.
“Mẹ tao…”
Từ Thành cũng cứng đờ.
Dương Tử Mạch lùi nửa bước, bàn tay run thấy rõ.
Giọng ngoài cửa lại vang lên, vẫn êm dịu như thế, lại giống hệt đang thì thầm ngay bên tai từng người:
“Mẹ đến đón con đây.”
“Mở cửa cho mẹ.”
“Đã muộn rồi.”
Chu Kha như bị câu nào đó đâm trúng tim, bước một bước về phía cửa.
“Mẹ…”
Lâm Uyên bật dậy, chụp lấy vai hắn kéo mạnh về sau.
“Đó không phải mẹ cậu.”
Chu Kha giật mình tỉnh lại, mặt trắng như tờ.
Ngoài cửa im lặng.
Sau đó, giọng nữ kia cười.
Tiếng cười mỏng, khàn, dán sát lên mặt gỗ.
“Trong phòng… có đứa rất tỉnh táo.”
“Mở cửa đi…”
“Ta chỉ nhìn một chút thôi.”
Cả bốn người không thở nổi.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Lần này là ba tiếng gõ.
Khoảng cách đều nhau.
Nhẹ, nhưng nghe cực kỳ rõ.
Lâm Uyên nhìn chằm chằm khe cửa dưới nền.
Ngoài kia không có bóng.
Không có chân.
Không có hơi thở.
Nhưng tiếng gõ vẫn vang lên.
Giống như người ngoài cửa không đứng trước cửa, mà nằm bò sát trên cánh cửa để gõ từ phía ngoài vào.
“Đừng lên tiếng.” Lâm Uyên nói rất thấp.
Ba người còn lại gật đầu như máy.
Ngoài cửa tiếp tục im lặng.
Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn tiếng gõ.
Nửa phút.
Một phút.
Hai phút.
Rồi tiếng bước chân lại vang lên.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Nó bỏ đi.
Bốn người trong phòng vẫn không ai dám động đậy.
Mãi đến khi tiếng bước chân biến mất cuối hành lang, Chu Kha mới khuỵu xuống sàn, cả người ướt đẫm mồ hôi.
“Mẹ kiếp… mẹ kiếp… cái gì vậy?”
Không ai trả lời hắn.
Bởi vì chẳng ai biết.
Từ Thành thở gấp:
“Đó là kiểm tra của trường sao?”
Dương Tử Mạch lắc đầu rất nhanh.
“Không thể nào. Trường không dùng thứ kiểu này để kiểm tra trước dịch chuyển.”
Lâm Uyên đi đến gần cửa.
Không mở.
Chỉ cúi đầu nhìn phần dưới của mặt gỗ.
Ở khe hở sát nền, có một sợi tóc rất dài, ướt sũng, đen như mực, đang mắc lại.
Cậu lặng lẽ dùng đầu dao nhấc lên.
Sợi tóc vừa rời nền thì tự bốc lên một làn khói đen mỏng, tan biến ngay trong không khí.
Trên sàn còn lại một mùi tanh lạnh như nước ngâm quan tài.
Chu Kha suýt nôn.
Đúng lúc ấy, toàn bộ đèn trong ký túc xá bỗng tắt phụt.
Bóng tối ụp xuống.
Cả phòng chìm trong đen đặc.
Ngoài hành lang vang lên tiếng hét đầu tiên.
“A a a a—!”
Tiếng hét quá ngắn, như vừa bật ra đã bị thứ gì đó bóp cổ cắt ngang.
Rồi thêm một tiếng nữa.
Ở tầng dưới.
Lại thêm tiếng đồ đạc đổ vỡ.
Tiếng người chạy.
Tiếng cửa va đập.
Tiếng khóc nghẹn.
Sau đó là loa phát thanh toàn khu ký túc nổ rè rè, nhiễu loạn vài giây, rồi giọng Mạc hiệu trưởng vang lên, gấp gáp hơn hẳn ban sáng:
“Tất cả học sinh năm cuối nghe rõ!”
“Dịch chuyển xảy ra sớm!”
“Lập tức ở yên trong phòng!”
“Không được mở cửa!”
“Không được—”
Loa đột ngột rè lên dữ dội.
Một âm thanh chói tai như móng tay cào vào màng nhĩ.
Rồi giọng phát thanh biến mất.
Thay vào đó, một giọng nữ mềm mại, quen thuộc đến ghê người, từ trong loa nhẹ nhàng vang ra:
“Mở cửa đi…”
Chu Kha bật khóc tại chỗ.
Từ Thành lùi sát tường.
Dương Tử Mạch chĩa dao về phía cửa như kẻ mộng du.
Lâm Uyên không nhìn loa nữa.
Bởi vì đúng khoảnh khắc giọng nói ấy vang lên, cổ tay phải của cậu bỗng bỏng rát.
Ấn dị biến hiện sáng trong bóng tối.
Cánh cửa khép kín trên da cậu run nhẹ.
Con mắt dọc phía trên… từ từ mở ra một khe.
Lâm Uyên nín thở.
Trong đầu cậu, một âm thanh xa lạ, khàn đục như từ rất sâu dưới nước vọng lên.
Đừng để nó vào.
Cậu cứng người.
Giọng nói kia không đi qua tai.
Mà trực tiếp vang trong đầu.
Nếu nó vào… đêm nay sẽ không còn ai được dịch chuyển.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân lại xuất hiện.
Lần này không phải một.
Mà là rất nhiều.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Như có cả một đoàn người đang đi qua dãy phòng trong bóng tối.
Rồi, giữa tiếng bước chân dày đặc đó, cửa phòng 407 bỗng vang lên một tiếng “rẹt” rất nhẹ.
Giống như…
có móng tay đang từ từ cào xuống mặt gỗ.
Từ trên xuống dưới.
Chậm.
Đều.
Kiên nhẫn.
Lâm Uyên siết chặt con dao trong tay.
Mồ hôi lạnh chảy xuống sống lưng.
Cả căn phòng không ai dám thở mạnh.
Và đúng lúc ấy—
ở bên kia cửa, một giọng nói vô cùng nhỏ, vô cùng gần, gần như áp sát vào đúng vị trí tim cậu, khe khẽ thì thầm:
“Lâm Uyên…”
Đồng tử cậu co rút.
Bởi vì từ đầu đến cuối, cậu chưa từng nói tên mình với thứ ngoài cửa.
Giọng kia lại cất lên, dịu dàng như đang cười:
“Cuối cùng… ta cũng tìm được ngươi rồi.”
Hành lang bên ngoài chìm trong bóng tối đặc quánh.
Cánh cửa phòng 407 khẽ rung lên một lần nữa.
Trong phòng, không ai biết rằng—
đêm nhập xá của họ đã lệch khỏi quỹ đạo vốn có từ khoảnh khắc ấn dị biến của Lâm Uyên xuất hiện.
Và ở một nơi rất xa, trên bảng xếp hạng phủ bụi của Quỷ Phố, một cái tên chưa từng tồn tại…
đang bắt đầu hiện ra từng nét máu đầu tiên.
Đề xuất Tiên Hiệp: Công Tử Biệt Tú