Chương 2: Quyển 1: Nhà trọ không có cửa sổ - Arc 1: Đêm nhập xá - Chương 2: Quỷ xá số 44

Chương 2: Quỷ xá số 44

“Lâm Uyên…”

Giọng nói ngoài cửa vẫn mềm như nước.

Nhưng trong sự mềm mại ấy lại có một thứ gì đó khiến người ta lạnh từ xương sống đến tận đầu ngón tay, giống như có ai dùng móng tay ướt lạnh chậm rãi viết tên mình lên tim.

Trong phòng 407, không một ai dám động.

Chu Kha ngồi bệt dưới đất, môi run lẩy bẩy.

Từ Thành dựa sát tường, hai tay nắm dao đến trắng bệch.

Dương Tử Mạch thì đứng nghiêng người chắn trước mép giường, mắt không rời cánh cửa, nhưng hầu kết cứ lên xuống liên tục, rõ ràng đang cố nuốt sự sợ hãi vào trong.

Chỉ có Lâm Uyên vẫn nhìn chằm chằm cổ tay phải của mình.

Ấn dị biến nóng đến mức như muốn thiêu cháy da thịt.

Cánh cửa khép kín trên đó rung nhè nhẹ, còn con mắt dọc bên trên đã mở ra thêm một khe rất mỏng.

Trong đầu cậu, giọng nói khàn đục kia lại vang lên.

Đừng trả lời.

Nó đang mượn tên của ngươi để mở cửa.

Lâm Uyên không hỏi “ngươi là ai”.

Bởi vào lúc này, những câu hỏi như thế hoàn toàn vô nghĩa.

Bên ngoài, giọng nói kia lại tiếp tục thì thầm:

“Ta biết ngươi ở trong đó.”

“Mở cửa ra.”

“Lần này… ta sẽ không làm đau ngươi.”

Chu Kha bỗng run mạnh.

Giọng nói kia đã biến đổi.

Không còn là giọng mẹ hắn nữa.

Lúc này, nó lại giống hệt một người đàn ông trung niên khàn khàn nào đó, như cha, như chú, như người thân đã lâu không gặp.

“Chu Kha.”

“Mở cửa cho ba.”

“Mau lên.”

Chu Kha chết lặng.

Hai mắt hắn mở trừng trừng, trong đồng tử có thứ cảm xúc đau đớn và mê mang cùng lúc chồng lên nhau.

Lâm Uyên lập tức bước lên một bước, đứng chắn giữa hắn và cửa.

“Nhìn tôi.”

Chu Kha không phản ứng.

Lâm Uyên đè mạnh vai hắn, giọng rất thấp nhưng sắc lạnh:

“Nhìn tôi.”

Chu Kha giật nảy mình, cuối cùng mới hoàn hồn.

Hắn nhìn thấy đôi mắt quá mức tỉnh táo của Lâm Uyên, nhịp thở hỗn loạn mới hơi chậm lại.

“Đó không phải người nhà cậu.”

“Thứ ngoài kia chỉ đang thử.”

Chu Kha khàn khàn hỏi:

“Thử cái gì?”

“Xem ai ngu nhất phòng.”

Câu nói ấy sắc như lưỡi dao.

Chu Kha ngẩn ra hai giây, rồi chẳng hiểu vì sao, hắn lại thật sự tỉnh hơn một chút.

Nỗi sợ hãi đôi khi cần một cái tát vào mặt hơn là một câu an ủi.

Ngoài cửa im lặng.

Sự im lặng ấy kéo dài đến mức khiến người ta tưởng rằng thứ kia đã bỏ đi.

Nhưng ngay sau đó—

rẹt…

Một âm thanh rất nhỏ vang lên từ giữa cánh cửa.

Không phải tiếng gõ.

Mà là tiếng móng tay cắm vào gỗ.

Rồi từ từ kéo xuống.

Rẹt…

Rẹt…

Rẹt…

Âm thanh ấy chậm rãi, đều đặn, mang một sự kiên nhẫn đáng sợ. Như thể ngoài cửa không phải một con quỷ đang điên cuồng muốn xông vào, mà là một kẻ thợ đang rất bình tĩnh, rất thong thả gỡ lớp da của cánh cửa ra từng mảnh.

Từ Thành thở gấp:

“Nó… nó đang làm gì?”

Không ai trả lời.

Bởi vì vài giây sau, cả bốn người đều nhìn thấy.

Chính giữa cánh cửa gỗ, nơi âm thanh cào vang lên, từng đường gân đen bắt đầu nổi ra.

Ban đầu chỉ là vài vết mực mảnh.

Sau đó chúng lan rộng.

Chằng chịt.

Ngoằn ngoèo.

Như mạch máu của một thứ gì đó đang mọc ngược từ ngoài cửa vào trong.

Dương Tử Mạch lùi nửa bước.

“Cửa… đang mục đi.”

Chu Kha suýt hét lên.

Quả nhiên, bề mặt cánh cửa không còn nguyên vẹn nữa.

Lớp gỗ bị nhuộm một màu xám tái, từng mảng nhỏ rơi lả tả xuống sàn như tro giấy đốt dở. Theo sau những mảng gỗ mục ấy là mùi tanh lạnh, thứ mùi nước đọng trong áo quan lâu năm.

Lâm Uyên cúi nhìn khe cửa.

Dưới khe gỗ, một vệt nước đen đang từ từ tràn vào.

Không nhanh.

Chỉ mỏng như sợi chỉ.

Nhưng nơi nào nó chảy qua, sàn xi măng đều vang lên tiếng xèo xèo nhỏ đến rợn người, giống như thứ chất lỏng ấy đang ăn mòn mọi thứ.

Cổ tay phải của cậu bỗng nóng rực thêm lần nữa.

Ngay sau đó, trong đầu Lâm Uyên hiện lên một dòng chữ máu.

Không phải tưởng tượng.

Không phải ảo giác.

Mà là một câu chữ rõ ràng, lạnh lẽo, như bị ai đó dùng móng tay khắc thẳng vào ý thức:

Quy tắc tạm thời của phòng an toàn:

1. Không để nước đen chạm vào da.
2. Không nhìn qua lỗ thủng trên cửa.
3. Nếu nghe thấy tiếng khóc trẻ con dưới gầm giường, lập tức nhắm mắt trong mười nhịp thở.
4. Khi dịch chuyển bắt đầu, người cuối cùng rời khỏi ánh sáng sẽ bị lưu lại.

Lâm Uyên nín thở.

Bốn quy tắc.

Ngắn.

Gấp.

Rõ ràng không hoàn chỉnh.

Nhưng đủ để cứu mạng.

Cậu ngẩng đầu, nói cực nhanh:

“Nghe đây.”

“Nước đen ngoài cửa không được chạm vào người.”

“Không được nhìn qua bất cứ lỗ nào trên cửa.”

“Nếu lát nữa nghe tiếng trẻ con khóc dưới gầm giường, tất cả nhắm mắt, đếm mười nhịp.”

“Dịch chuyển sắp bắt đầu. Khi có ánh sáng, tuyệt đối không được đi sau cùng.”

Ba người còn lại sững sờ nhìn cậu.

Chu Kha lắp bắp:

“Cậu… cậu biết bằng cách nào?”

“Muốn sống thì nghe.”

Lâm Uyên không giải thích.

Đúng lúc đó—

rắc.

Một tiếng nứt vang lên ở giữa cánh cửa.

Rất khẽ.

Nhưng đủ khiến cả căn phòng cứng đờ.

Ngay chính giữa mặt gỗ đã mục đi, xuất hiện một lỗ nhỏ bằng đầu ngón tay.

Bên kia lỗ thủng đen kịt.

Không thấy gì cả.

Nhưng chẳng hiểu sao, tất cả đều có cảm giác rằng—

có thứ gì đó ở bên kia đang dán mắt vào lỗ đó nhìn vào trong.

Chu Kha theo bản năng vừa ngẩng đầu.

Lâm Uyên quát khẽ:

“Cúi xuống!”

Hắn giật bắn người, lập tức ôm đầu ngồi thụp xuống.

Rắc.

Rắc.

Rắc.

Những vết nứt trên cửa lan nhanh hơn.

Mấy tia đen như mạch máu quấn đầy xung quanh lỗ thủng. Sau đó, từ trong lỗ kia, chậm rãi thò ra một đốt ngón tay.

Trắng bệch.

Mềm nhũn.

Dài bất thường.

Móng tay đen sì.

Nó luồn qua khe nứt, mò mẫm một cách chậm chạp như người mù đang sờ vào không khí.

Chu Kha cắn chặt tay áo để khỏi phát ra tiếng.

Từ Thành mặt cắt không còn giọt máu.

Dương Tử Mạch siết dao đến mức mu bàn tay nổi gân xanh, nhưng không dám bước lên.

Lâm Uyên nhìn chằm chằm ngón tay kia.

Bởi vì thứ khiến cậu thấy lạnh nhất không phải hình dạng của nó.

Mà là ở đầu móng tay đen kia… đang quấn một sợi chỉ đỏ đã bạc màu.

Giống hệt sợi chỉ trên cổ tay trái của cậu.

Tim Lâm Uyên đập mạnh một nhịp.

Bên ngoài, giọng nói kia khẽ cười:

“Ngươi mang nó lâu như vậy…”

“Vậy mà vẫn không nhớ ta sao?”

Lần này, Chu Kha, Từ Thành, Dương Tử Mạch đều đồng loạt quay sang nhìn Lâm Uyên.

Cả ba ánh mắt đều thay đổi.

Sợ hãi.

Kinh ngạc.

Và thêm một tia nghi ngờ không che giấu.

Thứ ngoài cửa… dường như thật sự đến vì cậu.

Lâm Uyên không lên tiếng.

Cậu chỉ lùi nửa bước, kéo ghế kim loại cạnh bàn đá văng tới cửa.

Rầm!

Chiếc ghế va mạnh vào cánh cửa, chặn ngay phần lỗ thủng vừa xuất hiện.

Ngón tay kia khựng lại.

Sau đó, ngoài cửa bỗng im bặt.

Quá im.

Im đến mức bốn người đều nghe rõ tiếng tim mình đập.

Ngay tiếp theo đó—

ừm… ừm… ừm…

Một tiếng nức nở rất nhỏ vang lên từ dưới gầm giường.

Chu Kha lập tức trợn mắt.

Từ Thành run bắn.

Dương Tử Mạch suýt buột miệng chửi thề.

Tiếng khóc trẻ con.

Nó đến quá đột ngột, quá đúng lúc, như thể vừa nghe xong lời cảnh báo thì ác mộng lập tức bò ra khỏi bóng tối để xác nhận rằng mọi thứ đều là thật.

Lâm Uyên quát thấp:

“Nhắm mắt!”

Không ai dám chậm.

Cả bốn lập tức nhắm mắt.

Lâm Uyên cũng vậy.

Trước khi khép mắt hoàn toàn, cậu vẫn kịp thấy dưới đáy giường gần nhất, một bàn tay nhỏ xíu tái nhợt đang chậm rãi bò ra.

Sau đó, bóng tối phủ kín.

Một.

Hai.

Ba…

Lâm Uyên đếm thầm.

Tiếng nức nở dưới gầm giường lúc đầu còn cách xa, đến nhịp thứ tư thì đã như ngay bên chân cậu.

Nhịp thứ sáu, mùi hôi lạnh của đất ẩm và tóc ướt bò đầy trong không khí.

Nhịp thứ bảy, có thứ gì đó chạm rất khẽ vào ống quần cậu.

Nhịp thứ tám, tiếng cười của trẻ con vang lên ngay bên tai trái.

Nhịp thứ chín, có ai đó thì thầm cực nhỏ:

“Anh có thấy em không?”

Nhịp thứ mười.

Lâm Uyên mở mắt.

Căn phòng vẫn là căn phòng.

Không có bàn tay nhỏ nào dưới gầm giường.

Không có đứa trẻ nào.

Nhưng giữa sàn nhà, vệt nước đen đã lan rộng gần tới chân giường.

Và chiếc ghế kim loại chặn cửa vừa rồi… đã bị ăn mòn mất một nửa chân.

“Dịch chuyển! Mau chuẩn bị!”

Lâm Uyên vừa dứt lời thì trần nhà phía trên bỗng phát ra tiếng nứt lớn.

Rắc—!

Ngay chính giữa trần, một đường sáng trắng mảnh như chỉ may từ từ rạch xuống.

Rồi đường sáng ấy mở rộng.

Thêm một đường nữa.

Rồi thêm nữa.

Chỉ trong vài giây, toàn bộ trần phòng 407 đã đầy những vết rách sáng lóa, như thể không gian bị ai đó dùng dao mổ toang.

Một cơn gió lạnh khổng lồ tràn xuống.

Không phải gió đêm.

Mà là thứ gió mang theo mùi tro, mùi máu và cả tiếng xì xào vô số người cùng nói đè lên nhau.

Từ Thành hét lên:

“Cái quái gì—”

Lời hắn chưa dứt, ánh sáng trên trần đã đổ ập xuống.

Không dịu.

Không ấm.

Mà trắng lóa đến mức đau mắt.

Cả căn phòng rung dữ dội.

Giường, bàn, tủ, cửa sổ… tất cả méo đi như tranh vẽ bị ngâm nước.

Ngoài cửa, thứ kia cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

RẦM!

Một tiếng va đập khủng khiếp.

Cánh cửa cong hẳn vào trong.

Rầm!

Lần thứ hai.

Chốt cửa bật tung.

Chu Kha hét thất thanh.

Rầm!

Lần thứ ba.

Cánh cửa vỡ nát.

Nhưng ngay khoảnh khắc nó vỡ tung, ánh sáng trắng cũng nuốt trọn cả căn phòng.

Trong khoảng khắc ngắn ngủi trước khi ý thức bị xé nát bởi dịch chuyển, Lâm Uyên vẫn kịp nhìn thấy ở ngoài cửa—

không có hành lang.

Không có đèn.

Không có phòng 406 hay 408.

Chỉ có một người phụ nữ cực cao đứng giữa bóng tối đặc quánh.

Mái tóc dài phủ kín thân.

Hai tay mảnh khảnh thõng xuống tới đầu gối.

Gương mặt nàng bị tóc che khuất.

Nhưng ở giữa màn tóc, có một con mắt đỏ khép hờ đang nhìn thẳng vào cậu.

Và trên cổ tay trái của nàng…

cũng có một vòng chỉ đỏ.

Rồi tất cả sụp đổ.

Cảm giác dịch chuyển không giống ngã.

Cũng không giống chìm xuống nước.

Mà giống như bị nhét vào một cái ống rất nhỏ rồi dùng sức ép nén toàn bộ xương thịt, máu, trí nhớ, hơi thở thành một mảnh giấy mỏng. Lâm Uyên cảm thấy tai mình ù đi, mắt không mở nổi, dạ dày như bị ai bóp xoắn.

Có tiếng người la hét quanh cậu.

Có tiếng gỗ kêu cọt kẹt.

Có tiếng gió luồn qua khe tường.

Rồi “bịch” một cái.

Hai chân cậu chạm đất.

Đầu gối mềm nhũn suýt quỳ xuống.

Lâm Uyên chống tay lên nền để giữ thăng bằng. Sàn dưới tay lạnh ngắt, bám đầy bụi và vụn vữa.

Mùi đầu tiên cậu ngửi thấy là mùi mốc của tường lâu năm không gặp nắng.

Mùi thứ hai là mùi khói đèn dầu.

Mùi thứ ba… là mùi xác chết đã được phủ thuốc gì đó lên cho đỡ thối.

Cậu mở mắt.

Trước mặt là một căn phòng rất lớn.

Hoặc nói chính xác hơn, là một đại sảnh cũ nát.

Trần cao, xà gỗ đen sì.

Tường vàng úa, bong từng mảng.

Giữa trần treo một chiếc đèn dầu đồng khổng lồ đang cháy leo lét, ánh sáng vàng đục chập chờn, chỉ vừa đủ soi ra những mảnh bụi bay lơ lửng trong không khí.

Bốn phía đại sảnh có rất nhiều cửa.

Nhưng không có cửa sổ.

Không một ô cửa sổ nào.

Chỉ có cửa gỗ dẫn vào các hành lang tối om, tầng trên tầng dưới chồng chéo như mê cung.

Ngay trên bức tường đối diện đại sảnh treo một tấm biển gỗ mục nát, nét chữ đỏ đã phai đi một nửa nhưng vẫn đọc được:

NHÀ TRỌ PHÚC THỌ

Phía dưới ba chữ ấy, có một hàng chữ nhỏ hơn, được ai đó dùng thứ mực sẫm như máu viết thêm:

Quỷ xá số 44

Lâm Uyên đứng thẳng dậy.

Bên cạnh cậu, sáu bóng người cũng lần lượt hoàn hồn.

Chu Kha.

Từ Thành.

Dương Tử Mạch.

Hứa Ninh.

Trịnh Hạo.

Và một người cuối cùng—một cô gái lạ mặt khoảng hai mươi tuổi, tóc ngắn đến cằm, khoác áo da cũ, trên cổ có một chuỗi đồng tiền đen. Gương mặt cô tái nhợt, nhưng ánh mắt rất sắc, rõ ràng không phải người vừa tốt nghiệp cùng khóa.

Chu Kha vừa thấy người lạ đã hét lên:

“Cô là ai?”

Người kia liếc hắn, giọng khô khốc:

“Người sống sót.”

“Còn mấy đứa thì nhìn là biết—gà mới.”

Trịnh Hạo cau mày:

“Không phải Quỷ Xá sơ cấp chỉ phân người mới tốt nghiệp sao?”

Cô gái tóc ngắn dựa vào cột gỗ gần đó, cười nhạt.

“Thông thường là vậy.”

“Nhưng nếu một xá viên cũ chưa chết, hắn có quyền triệu hồi hoặc bị ghép ngẫu nhiên với lứa mới, tùy tình huống.”

“Xem ra lần này bọn mày xui.”

Hứa Ninh là người đầu tiên hỏi đúng trọng tâm:

“Xui ở chỗ nào?”

Cô gái ngẩng đầu nhìn chiếc đèn dầu đang cháy.

“Ở chỗ… đây không giống Quỷ Xá sơ cấp.”

Cả sảnh yên lặng.

Từ Thành khàn giọng:

“Ý cô là sao?”

Người kia không trả lời ngay.

Cô bước tới giữa sảnh, đưa tay vuốt nhẹ lên mép bàn gỗ đặt giữa phòng.

Đầu ngón tay vừa lướt qua, lớp bụi dày bị gạt đi, lộ ra mặt bàn đầy vết cào chồng chéo.

Có vết rất mới.

Có vết đã cũ đến ngả nâu.

Ở một góc bàn còn khắc dở hai chữ:

Đừng…

Chữ sau chưa kịp viết hết.

Như thể người khắc câu đó đã chết giữa chừng.

Cô gái tóc ngắn quay lại, sắc mặt càng xấu hơn.

“Quỷ xá sơ cấp sẽ có tiếp dẫn viên, có bảng hướng dẫn, có phòng phân phối cơ bản, có kho vật phẩm rỗng và đồng hồ đếm giờ nhiệm vụ đầu tiên.”

“Còn nơi này…”

Cô ngẩng đầu nhìn bốn phía.

“…chỉ có mùi của một chỗ đã chết từ lâu.”

Vừa dứt lời, đại sảnh bỗng vang lên một tiếng “cạch”.

Rất nhỏ.

Như thể có thứ gì đó vừa được kích hoạt.

Ngay sau đó, trên bức tường bên trái, một chiếc chuông đồng phủ đầy mạng nhện tự rung lên.

Keng…

Chỉ một tiếng.

Cả bảy người đồng loạt quay sang.

Phía dưới chiếc chuông, vốn là một mảng tường trống, giờ lại chậm rãi hiện lên một tờ giấy vàng.

Không ai thấy nó xuất hiện bằng cách nào.

Nó cứ thế từ trong tường thấm ra, giống như có bàn tay vô hình dán nó từ mặt bên kia.

Chu Kha nuốt khan:

“Đó là… thứ quái gì?”

Cô gái tóc ngắn bước lên trước nhất.

Trịnh Hạo đi theo.

Lâm Uyên cũng tiến tới.

Tờ giấy vàng ấy cũ đến mức mép đã quăn lại, nhưng nét chữ trên đó thì đỏ tươi như vừa mới viết.

Nội quy tạm thời của Nhà trọ Phúc Thọ

1. Sau khi điểm danh, mỗi người sẽ được phân một phòng nghỉ. Trước khi trời sáng, tuyệt đối không đổi phòng.
2. Khi nghe tiếng nhân viên gõ cửa giao nước nóng, không được nhận nếu chưa nghe đủ ba tiếng gõ.
3. Nếu trong phòng xuất hiện cửa sổ, hãy lập tức rời đi. Nhà trọ này vốn không có cửa sổ.
4. Sau canh ba, nếu nghe thấy tiếng người kéo ghế ở hành lang, tuyệt đối không mở cửa.
5. Bếp sau không có đầu bếp. Nếu nhìn thấy khói bếp bốc lên, hãy coi như chưa từng thấy.
6. Khách trọ phải tắt đèn trước giờ Tý. Người còn thức đêm… sẽ được chọn phòng khác.
7. Trong nhà trọ chỉ có một bà chủ. Nếu gặp bà chủ thứ hai, xin hãy chạy ngay.

Phía cuối tờ giấy còn có một dòng chữ nhỏ hơn, nét viết vội vàng, xiêu vẹo như người ghi đang run tay:

Nhiệm vụ mở màn: Sống đến khi trời sáng. Phần thưởng dựa trên số người còn sống.

Đại sảnh im phăng phắc.

Không ai nói gì trong vài giây.

Sau cùng, Dương Tử Mạch chửi thề rất nhỏ:

“Đây gọi là nhiệm vụ mở màn?”

Chu Kha gần như muốn khóc:

“Chỉ… chỉ sống tới sáng thôi mà nghe như đi chịu tang.”

Hứa Ninh đọc lại toàn bộ tờ giấy thêm một lần, giọng rất chậm:

“Nhà trọ không có cửa sổ…”

Cô ngẩng đầu nhìn quanh.

Quả đúng vậy.

Không có bất kỳ ô cửa sổ nào.

Cả tòa nhà như một cái hộp gỗ khổng lồ bị bịt kín, chỉ chừa ra những cánh cửa dẫn sâu vào bóng tối.

Trịnh Hạo quay sang cô gái tóc ngắn:

“Cô tên gì?”

“Liễu San.”

“Cô đã qua bao nhiêu bí cảnh?”

Liễu San cười như không cười.

“Đủ để biết đừng hỏi những thứ không giúp mình sống lâu hơn.”

Trịnh Hạo không tức giận.

Hắn chỉ gật đầu.

“Vậy được. Hiện tại cô biết gì thì nói hết.”

Liễu San liếc nhìn hắn một cái, có lẽ đang đánh giá.

Một lát sau, cô mới đáp:

“Thông thường, nhiệm vụ đầu vào của Quỷ Xá sơ cấp rất đơn giản, dùng để cho người mới hiểu luật.”

“Còn cái nhà trọ này… nếu tôi đoán không sai, nó là một phần bị tróc ra từ bí cảnh nào đó rồi mắc kẹt thành Quỷ Xá.”

Từ Thành tái mặt:

“Ý cô là… chúng ta vào thẳng chỗ cấp cao?”

“Chưa chắc cấp cao.” Liễu San nói. “Nhưng chắc chắn không bình thường.”

Chu Kha lắp bắp:

“Thế… thế có đường lui không?”

“Có.”

“Ở đâu?”

Liễu San nhìn hắn.

“Chờ sống sót qua đêm đầu.”

Chu Kha câm nín.

Đúng lúc ấy, từ phía sau quầy tiếp khách cuối sảnh, bỗng vang lên tiếng ho khẽ.

Khục.

Khục.

Cả bảy người xoay phắt đầu lại.

Vừa rồi nơi đó không có ai.

Nhưng bây giờ, sau chiếc quầy gỗ phủ bụi, đã có một bà lão ngồi đó từ lúc nào.

Bà mặc áo bông xám cũ, tóc bạc búi thấp, da mặt nhăn nheo vàng vọt như giấy hun khói. Trên môi bà có một nụ cười rất mờ, không biết là hiền hậu hay ác ý.

Điều khiến người ta nổi da gà nhất là—

không ai nghe thấy tiếng bước chân của bà.

Bà lão cúi đầu lật sổ, giọng khàn khàn:

“Khách mới đến rồi à?”

“Để ta điểm danh.”

Không ai nhúc nhích.

Liễu San là người phản ứng đầu tiên.

Cô lập tức lùi nửa bước, bàn tay chạm vào chuỗi đồng tiền trên cổ.

Trịnh Hạo hơi nghiêng người, ánh mắt lạnh đi.

Lâm Uyên thì chú ý tới một chi tiết khác.

Phía sau lưng bà lão, tường quầy tiếp khách có treo một tấm gương tròn rất cũ.

Trong gương… không có bóng bà.

Chỉ có quầy gỗ, bụi, và bức tường trống.

Bà lão vẫn đang cúi đầu lật sổ, giọng từ tốn như một chủ trọ bình thường:

“Nhà trọ Phúc Thọ ít khách.”

“Hôm nay được bảy vị, cũng xem như náo nhiệt.”

“Từng người một, tới đây báo tên.”

Không ai lên tiếng.

Bà lão ngẩng đầu lên.

Hai mắt bà đục ngầu, nhưng miệng vẫn cười:

“Các vị không thích lễ nghi sao?”

Lâm Uyên nhìn tờ nội quy trên tường.

Câu đầu tiên viết rõ:

Sau khi điểm danh, mỗi người sẽ được phân một phòng nghỉ.

Nghĩa là nếu không điểm danh, rất có thể họ sẽ không được phân phòng.

Mà không có phòng, đêm đầu tiên trong cái nhà trọ này chỉ sợ còn chết nhanh hơn.

Cậu lên tiếng trước:

“Điểm danh là bắt buộc.”

Sáu người còn lại đồng loạt nhìn sang.

Liễu San nhíu mày:

“Cậu chắc?”

“Không chắc.” Lâm Uyên đáp. “Nhưng nội quy nói vậy. Hiện tại đây là thứ đáng tin nhất.”

Trịnh Hạo gật đầu ngay.

“Tôi đồng ý.”

Hứa Ninh cũng nói:

“Lúc chưa biết thêm gì, tốt nhất cứ đi theo nội quy.”

Chu Kha thì đương nhiên chẳng có chủ kiến, thấy hai người mạnh nhất đều đồng ý liền gật như giã tỏi.

Từ Thành và Dương Tử Mạch nhìn nhau vài giây, cuối cùng cũng chấp nhận.

Liễu San chửi nhỏ một câu, nhưng vẫn bước theo.

Bà lão sau quầy mỉm cười sâu hơn.

“Khách nào trước?”

“Ta.” Trịnh Hạo bước lên.

Hắn dừng trước quầy, không tiến quá gần.

“Trịnh Hạo.”

Bà lão lật sổ một trang.

Chiếc bút lông trong tay bà chấm lên giấy, phát ra tiếng sột soạt khô khốc.

“Ừm… Trịnh Hạo…”

“Phòng số 3, lầu một.”

Bà vừa dứt câu, từ trong bóng tối bên phải đại sảnh, một chiếc chìa khóa đồng cũ bỗng rơi “keng” xuống đất.

Trên móc khóa có gắn miếng gỗ nhỏ khắc số 3.

Trịnh Hạo không cúi ngay.

Hắn nhìn chằm chằm chìa khóa vài giây, rồi mới nhặt lên.

Không có gì xảy ra.

Bà lão tiếp tục gọi:

“Người tiếp theo.”

Hứa Ninh bước lên.

“Phòng số 7, lầu hai.”

Chu Kha: “Phòng số 2, lầu một.”

Từ Thành: “Phòng số 8, lầu hai.”

Dương Tử Mạch: “Phòng số 6, lầu hai.”

Liễu San tới lượt, bà lão hơi ngừng bút một chút rồi mới cười khàn:

“Khách cũ quay lại rồi.”

“Liễu San… phòng số 9, lầu ba.”

Sắc mặt Liễu San hơi đổi.

“Lầu ba?”

Bà lão ngẩng lên, nụ cười càng sâu:

“Khách cũ thì nên ở cao một chút.”

Liễu San không đáp, nhưng lúc nhặt chìa khóa, ngón tay cô siết rất chặt.

Cuối cùng là Lâm Uyên.

Cậu đứng trước quầy.

Khoảng cách gần hơn khiến cậu ngửi rõ một mùi ngai ngái như thuốc bắc trộn với xác khô từ người bà lão tỏa ra.

Bà cúi nhìn sổ.

Bút lông trong tay bà dừng lại.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Rồi bà từ từ ngẩng đầu lên.

Lần đầu tiên, nụ cười trên mặt bà biến mất.

Đôi mắt đục ngầu kia nhìn chằm chằm vào Lâm Uyên như đang soi qua lớp da thịt mà nhìn vào tận sâu bên trong thứ gì khác.

“À…”

Giọng bà rất khẽ.

“Là ngươi.”

Đồng tử Lâm Uyên co lại.

“Bà biết tôi?”

Bà lão không trả lời câu ấy.

Bà chỉ chậm rãi ghi tên cậu vào sổ.

Từng nét bút như cào lên giấy.

“Lâm Uyên…”

“Phòng số 4, lầu hai.”

Chiếc chìa khóa cuối cùng rơi xuống nền.

Keng.

Miếng gỗ trên móc khắc số 4.

Ngay khoảnh khắc cậu cúi nhặt chìa khóa, bên tai chợt vang lên tiếng thì thầm cực nhỏ từ phía quầy:

“Đêm nay…”

“Đừng tin người gõ cửa.”

Lâm Uyên ngẩng lên.

Bà lão vẫn đang cúi đầu lật sổ, vẻ mặt bình thường như chưa từng nói gì.

Chu Kha hỏi nhỏ:

“Bà ta vừa nói gì với cậu?”

“Không nghe rõ.”

Lâm Uyên đáp, nhưng trong lòng đã trầm xuống.

Tờ nội quy viết rõ: sau canh ba đừng mở cửa.

Giờ bà lão lại nhắc riêng cậu: đừng tin người gõ cửa.

Nghĩa là đêm nay, cửa phòng số 4 của cậu… có khả năng sẽ có thứ gì đó tìm tới.

Có lẽ vì ấn dị biến.

Có lẽ vì sợi chỉ đỏ.

Hoặc vì con quỷ ngoài cửa phòng 407 chưa thật sự buông tha cậu.

Lúc này, chiếc đèn dầu trên trần bỗng cháy mạnh hơn.

Ánh lửa vàng đục rung lên, soi rõ cầu thang gỗ dẫn lên hai bên.

Ngay phía chân cầu thang, không biết từ lúc nào đã xuất hiện bảy bóng người mặc áo xám dài.

Họ cúi đầu thật thấp.

Im lặng.

Không thấy rõ mặt.

Giống như người hầu đang đợi dẫn khách lên phòng.

Chu Kha suýt lùi lại.

“Lại nữa?”

Liễu San lạnh giọng:

“Đừng gọi. Đừng hỏi. Đi theo.”

Trịnh Hạo hỏi thẳng:

“Có cần ở cùng nhau không?”

Liễu San lắc đầu.

“Nội quy nói mỗi người một phòng. Đêm đầu tuyệt đối đừng thử thông minh.”

Hứa Ninh nhìn Lâm Uyên:

“Nếu có việc… làm sao liên lạc?”

Lâm Uyên giơ chìa khóa lên.

“Tiếng gõ cửa có thể là bẫy. Còn cách khác thì vào phòng rồi nghĩ.”

Trịnh Hạo ngắn gọn:

“Trời sáng gặp lại ở đây. Ai không xuống… coi như chết.”

Không ai phản đối.

Bảy bóng người áo xám đồng loạt xoay lưng, bước lên cầu thang.

Cầu thang cũ phát ra tiếng cọt kẹt.

Mỗi người theo một bóng dẫn đường khác nhau.

Lâm Uyên đi theo kẻ mang mình lên lầu hai.

Khoảng cách từ đại sảnh tới hành lang phòng không xa, nhưng đi lên mới thấy cái nhà trọ này cổ quái đến mức nào.

Hành lang rất hẹp.

Trần thấp hơn bình thường.

Vách tường bong tróc từng mảng, lộ ra những viên gạch xám ẩm ướt.

Dọc hành lang treo đèn lồng giấy đã ngả nâu, ánh sáng đỏ mờ khiến mọi thứ như chìm trong một lớp máu khô.

Điều kỳ lạ nhất là—

trên suốt hành lang, tất cả cửa phòng đều đóng chặt.

Trên mỗi cánh cửa đều có số.

1, 2, 3…

Nhưng chỉ có các số từ 1 đến 9.

Không có số 10 trở đi.

Trong khi nhìn chiều dài nhà trọ, số phòng chắc chắn nhiều hơn chín.

Như thể cả nơi này chỉ công nhận đúng chín cánh cửa.

Bóng người áo xám dẫn cậu dừng lại trước phòng số 4.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ, tay nắm bằng đồng đã ngả xanh.

Ngay giữa mặt cửa có treo một lá bùa vàng đã cháy dở phân nửa.

Bóng người kia cúi đầu chỉ vào cửa, sau đó chậm rãi lui đi.

Từ đầu đến cuối, nó không nói một lời.

Lâm Uyên đứng trước phòng 4 vài giây.

Hành lang rất tĩnh.

Không còn tiếng chân của những người khác.

Không biết họ đã vào phòng từ lúc nào.

Cậu tra chìa khóa vào ổ.

Tách.

Ổ khóa mở ra.

Cửa từ từ hé.

Một luồng khí lạnh phả ra.

Lâm Uyên không vào ngay.

Cậu đứng ngoài quan sát trước.

Căn phòng bên trong không lớn. Một giường gỗ, một bàn trà, một chậu nước đồng, một tủ quần áo, một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên bàn. Tường vàng mốc. Trần thấp. Không có cửa sổ.

Phù hợp với nội quy.

Ít nhất, bề ngoài là vậy.

Lâm Uyên bước vào.

Ngay khi cậu vừa qua ngưỡng cửa, cánh cửa sau lưng bỗng tự khép lại.

Cạch.

Âm thanh không lớn.

Nhưng trong căn phòng kín bưng này, nó nghe như một lời tuyên án.

Lâm Uyên quay lại thử mở cửa.

Vẫn mở được.

Cậu thở chậm, rồi bắt đầu kiểm tra phòng.

Giường.

Không có gì dưới gầm, ngoài bụi.

Chậu nước.

Nước trong, nhưng cậu không chạm.

Tủ quần áo.

Trống.

Bàn trà.

Trên bàn có một tờ giấy gấp làm tư.

Lâm Uyên dừng lại.

Cậu nhớ rất rõ, khi đứng ngoài quan sát, trên bàn hoàn toàn không có tờ giấy nào.

Nó xuất hiện sau khi cậu vào phòng.

Cậu dùng cán dao khẽ lật tờ giấy ra.

Bên trong là nét chữ nguệch ngoạc, như viết trong lúc cực kỳ vội:

Phòng 4 từng có người ở.
Nếu nửa đêm nghe tiếng kéo ghế ngoài hành lang, đừng thở mạnh.
Nếu đèn dầu tự tắt, hãy trốn xuống gầm giường.
Nếu nhìn thấy cửa sổ… đừng quay đầu lại.

Dòng cuối cùng bị kéo ngoằn ngoèo, như người viết vừa viết vừa bị kéo đi.

Ngay dưới nét mực cuối, còn lưu lại một vệt đỏ thẫm như dấu ngón tay.

Lâm Uyên gấp tờ giấy lại.

Tiếng gió ở đâu đó luồn qua khe ván nghe như tiếng ai thở dài.

Cậu đặt tờ giấy lên bàn, rồi nhìn ngọn đèn dầu.

Lửa đang cháy yên.

Ổn định.

Nhưng chẳng hiểu sao, cả căn phòng vẫn khiến người ta có cảm giác rất không đúng.

Như thể nơi này không chờ người ở.

Mà chờ người chết.

Đúng lúc ấy, từ ngoài hành lang bỗng vang lên một tiếng động rất khẽ.

Cộc.

Giống như…

có người vừa đặt thứ gì đó xuống sàn trước cửa phòng cậu.

Lâm Uyên lập tức quay đầu nhìn ra cửa.

Không có tiếng gõ.

Không có tiếng gọi.

Chỉ có sự im lặng.

Im lặng vài giây.

Rồi từ khe cửa dưới nền… một mảnh giấy rất nhỏ chậm rãi bị đẩy vào.

Lâm Uyên nhìn chằm chằm mảnh giấy đó.

Không bước tới ngay.

Cậu đợi.

Năm giây.

Mười giây.

Không có thêm động tĩnh.

Lúc này cậu mới chậm rãi tiến lại, dùng mũi dao kéo mảnh giấy tới.

Trên giấy chỉ có một dòng chữ:

Ta ở phòng 7. Đừng ngủ. — Hứa Ninh

Lâm Uyên nhìn nét chữ một lúc.

Đúng là chữ của Hứa Ninh.

Nhưng đúng lúc ấy, bên ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng cười rất khẽ của một người phụ nữ.

Không gần.

Không xa.

Giống như đứng ngay đầu hành lang, nhìn cánh cửa phòng 4 rồi cười.

Ngọn đèn dầu trên bàn chợt rung mạnh.

Bóng của Lâm Uyên in trên tường lắc lư dữ dội.

Và ở góc tường đối diện giường—

không biết từ lúc nào—

đã hiện ra một hình chữ nhật màu nhạt.

Cao bằng nửa người.

Viền trắng mờ mờ.

Như khung của một ô cửa sổ.

Trong khi căn phòng này vốn dĩ…

không hề có cửa sổ.

Lâm Uyên nắm chặt con dao.

Da đầu tê rần.

Cậu nhìn chằm chằm vào hình chữ nhật đang từ từ rõ lên kia.

Ngoài hành lang, tiếng cười nữ nhân vẫn chưa dứt.

Mà từ bên trong khung trắng kia, dường như đang có thứ gì đó…

chậm rãi áp sát lại.

Đề xuất Ngôn Tình: Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê
Quay lại truyện Quỷ xá vạn cảnh
BÌNH LUẬN