Chương 4: Quyển 1: Nhà trọ không có cửa sổ - Arc 1: Đêm nhập xá - Chương 4: Hai bà chủ

Chương 4: Hai bà chủ

“Lần này… ngươi chạy đi đâu nữa?”

Hơi thở lạnh ấy dán sát sau tai Lâm Uyên.

Không phải tiếng vọng.
Không phải ảo giác xa xôi.

Mà là giọng nói thật sự ở khoảng cách gần đến mức chỉ cần cậu quay đầu một chút thôi, có lẽ tóc của thứ kia sẽ quét qua mặt cậu.

Hành lang lầu hai đã tối đen hoàn toàn.

Đèn lồng đỏ tắt sạch.

Mọi thứ trước mắt như bị nhét vào một bao vải ướt. Không nhìn thấy cầu thang, không nhìn thấy cửa phòng, thậm chí ngay cả xác Dương Tử Mạch vừa ngã xuống hành lang cũng không còn rõ nữa.

Chỉ còn mùi máu.

Và mùi tóc ướt ngai ngái, lạnh đến thấu xương.

Chu Kha phát ra một tiếng nấc nghẹn bên trái.
Hứa Ninh cũng cứng người bên phải.

Không ai dám nói.

Chuông đồng từ đại sảnh vẫn ngân dư âm thật dài dưới tầng một, mỗi tiếng rung vọng lên đều như va vào tim người.

Keng…
Keng…

Trong đầu Lâm Uyên, giọng nói khàn đục từng xuất hiện cùng ấn dị biến lại vang lên, gấp hơn trước:

Đừng quay đầu.
Đi theo tiếng chuông.
Trong bóng tối, thứ gọi gần nhất thường là giả.

Lâm Uyên nghiến chặt răng.

Tay trái cậu chụp lấy cổ tay Hứa Ninh.
Tay phải chộp vai Chu Kha.
Giọng ép xuống chỉ còn hơi gió:

“Đi theo tôi.”
“Không ai được lên tiếng.”
“Dù nghe thấy gì cũng không quay đầu.”

Chu Kha run đến mức gần như đứng không vững.
“Nhưng… nhưng tôi không nhìn thấy gì…”

“Cứ bước.”

Lâm Uyên kéo mạnh hai người về phía ký ức của mình về cầu thang.

Ngay bước đầu tiên, phía sau gáy cậu bỗng truyền tới cảm giác lạnh buốt.

Giống như một ngón tay ướt vừa khẽ chạm vào cổ.

Da đầu cậu dựng đứng.
Nhưng cậu không dừng.

Một bước.
Hai bước.
Ba bước.

Sàn gỗ dưới chân cọt kẹt.
Hành lang tối đặc.
Chu Kha vừa đi vừa phát ra tiếng thở đứt quãng.
Hứa Ninh thì bám rất chặt vào tay cậu, bàn tay lạnh ngắt, nhưng nhịp bước không loạn.

Phía sau lưng, thứ kia vẫn đi theo.

Không nghe tiếng chân.
Không nghe tiếng vải.
Chỉ có cảm giác lạnh dính sát như một cái bóng sống.

Rồi nó khẽ cười.

Tiếng cười ấy không lớn.
Nhưng ngay khi vang lên, từ hai bên hành lang đồng loạt truyền ra tiếng mở cửa.

Cạch.
Cạch.
Cạch.
Cạch.

Những cánh cửa phòng lầu hai lần lượt hé ra.

Trong bóng tối, từng kẽ cửa hở ra những khoảng đen sâu hơn đêm.
Từ trong đó vọng ra đủ loại âm thanh.

Có phòng truyền ra tiếng trẻ con khóc.
Có phòng là tiếng người ho.
Có phòng như có ai đang dùng muỗng cạo vào đáy nồi.
Có phòng lại chỉ có một giọng nữ đều đều:

“Vào đây.”
“Vào đây.”
“Vào đây.”

Chu Kha gần như khuỵu hẳn:
“Nó… nó mở hết rồi…”

“Đừng nghe.” Lâm Uyên nói gấp.

Nhưng đúng lúc đó, từ phía một cánh cửa gần nhất, vang lên giọng Trịnh Hạo.

“Lâm Uyên!”
“Rẽ trái! Cầu thang không ở phía đó!”

Chu Kha lập tức giật mạnh vai:
“Là Trịnh Hạo! Là hắn!”

Hứa Ninh cũng khựng lại một nhịp.

Trong tình huống tối đen thế này, bất kỳ một âm thanh quen thuộc nào cũng dễ khiến người ta bám víu như người sắp chìm nước chụp được gỗ mục.

Nhưng Lâm Uyên không dừng.

Trong đầu cậu chỉ còn lại một câu của giọng nói khàn đục:

Trong bóng tối, thứ gọi gần nhất thường là giả.

Cậu kéo mạnh cả hai:
“Đi tiếp!”

Giọng Trịnh Hạo phía sau lập tức đổi sắc.
Không còn ngắn gọn sắc lạnh như ban đầu.
Mà trở nên trầm thấp, nặng nề, mang theo sự gấp gáp rất thật:

“Mẹ kiếp, dừng lại! Phía trước là tường!”

Chu Kha suýt nữa đã quay đầu.
Lâm Uyên quát khẽ:
“Nếu cậu quay đầu, tôi thả cậu lại.”

Một câu ấy như xô Chu Kha tỉnh hẳn.
Hắn cắn chặt răng, bị kéo đi loạng choạng.

Phía sau, giọng Trịnh Hạo im bặt.

Thay vào đó là một tiếng “rẹt” rất dài, như có thứ gì đó dùng móng tay kéo mạnh từ đầu cánh cửa xuống mép sàn.

Lúc ấy, mũi giày Lâm Uyên bỗng hụt vào khoảng trống.

Cầu thang.

Cậu đã đến chỗ xuống tầng.

“Bám lan can!” cậu nói nhanh.

Ba người men theo cầu thang đi xuống.

Bóng tối ở đây càng đặc hơn.
Nhưng tiếng chuông từ đại sảnh thì rõ hơn.
Mỗi bước xuống, cảm giác bị thứ kia áp sát sau lưng lại nhạt đi một chút.

Đến bậc cuối cùng, đột nhiên Chu Kha hét lên một tiếng nghẹn.

Một lực rất mạnh từ sau lưng túm phăng cổ áo hắn kéo giật lại.

Chu Kha ngã ngửa lên bậc thang, hai tay quào loạn:
“Cứu tôi! Cứu tôi!”

Lâm Uyên quay phắt tay phải, lưỡi dao đâm ngược ra sau theo bản năng.

Phập.

Không có cảm giác đâm vào thịt.
Mà giống cắm vào búi tóc ướt dày đặc.

Một tiếng rít chói tai nổ ngay sau lưng.
Lực kéo Chu Kha lập tức buông ra.

Hứa Ninh nắm lấy cánh tay hắn, kéo mạnh xuống.
Cả ba gần như lăn khỏi bậc cuối cùng, ngã sầm vào nền đại sảnh.

Ngay khoảnh khắc chân họ chạm sàn tầng một, một ngọn lửa phụt sáng.

Rồi ngọn thứ hai.
Rồi ngọn thứ ba.

Toàn bộ đèn dầu trong đại sảnh đồng loạt cháy trở lại.

Ánh vàng đục hắt ra bốn phía, soi rõ bụi mù và những xà nhà đen sì.

Lâm Uyên chống tay ngồi dậy thật nhanh.

Đại sảnh vẫn là đại sảnh cũ.
Quầy tiếp khách cuối sảnh.
Tấm biển “Nhà trọ Phúc Thọ”.
Tờ nội quy vàng dán trên tường.
Bảy chiếc ghế gỗ đặt quanh bàn dài giữa sảnh.

Nhưng lúc này, chỉ còn năm chiếc ghế có người.

Trịnh Hạo đã ở đó.
Liễu San cũng ở đó.
Cả hai đứng ở hai đầu bàn, sắc mặt đều rất khó coi.

Bà lão chủ quán vẫn ngồi sau quầy.
Đầu hơi cúi.
Tay lật cuốn sổ.
Như thể từ nãy đến giờ bà chưa từng rời khỏi vị trí ấy.

Và trên chiếc bàn dài giữa đại sảnh…

đặt thêm hai thứ.

Một là chiếc chìa khóa gắn số 6, dính đầy máu.
Hai là chiếc chìa khóa gắn số 8, bị bẻ cong như vừa bị vặn bằng lực khủng khiếp.

Không thấy xác Từ Thành.
Không thấy xác Dương Tử Mạch.

Chỉ có chìa khóa phòng của họ.

Chu Kha bò dậy xong vừa nhìn thấy hai món đồ ấy đã nôn khan ngay tại chỗ.

Liễu San liếc ba người, giọng lạnh như dao:
“Cuối cùng cũng mò xuống được.”
“Ta còn tưởng ba đứa chết cả rồi.”

Trịnh Hạo nhìn lướt qua cổ tay, bả vai và con dao trên tay Lâm Uyên:
“Cậu gặp thứ gì ở lầu hai?”

“Câu này để sau.” Lâm Uyên đáp. “Bà chủ gọi tất cả xuống làm gì?”

Trịnh Hạo chưa kịp trả lời thì bà lão phía sau quầy bỗng ho khẽ.

Khục.
Khục.

Rồi bà ngẩng đầu lên, nụ cười mỏng lại hiện ra nơi khóe miệng.

“Năm vị khách còn lại, đều đến đủ rồi.”

“Rất tốt.”

Giọng bà vẫn từ tốn, khàn khàn như gỗ mục cọ nhau.

“Nhà trọ Phúc Thọ có quy củ.”
“Khách còn sống qua nửa đêm, phải xuống đại sảnh dùng trà.”

Chu Kha bật ra một tiếng:
“Trà cái gì chứ—”

Liễu San giật tay hắn lại, mặt lạnh ngắt:
“Im.”

Bà lão như không nghe thấy sự hoảng loạn ấy.
Bà chậm rãi lấy từ dưới quầy ra một khay gỗ.

Trên khay có năm chén trà men xanh.
Khói trắng nhạt bốc lên từ mỗi chén.
Mùi trà không thơm dịu như bình thường, mà thoảng vị đắng cháy.

“Khách dùng trà xong thì trở về phòng.”
“Trời chưa sáng, không nên đi lại.”

Hứa Ninh liếc sang tờ nội quy.
Câu số hai viết:

Khi nghe tiếng nhân viên gõ cửa giao nước nóng, không được nhận nếu chưa nghe đủ ba tiếng gõ.

Nhưng bây giờ đâu phải giao nước nóng.
Là uống trà ở đại sảnh.
Một quy tắc mới.
Hoặc là một cái bẫy nằm ngoài các quy tắc đã thấy.

Trịnh Hạo hỏi thẳng:
“Không uống thì sao?”

Bà lão mỉm cười.
“Khách không uống trà… là khách không nể mặt chủ nhà.”

“Không nể mặt chủ nhà thì thường khó sống đến sáng.”

Đại sảnh chìm vào im lặng.

Liễu San nhìn năm chén trà, đồng tử co lại rất khẽ.
Rõ ràng cô đã từng gặp dạng lựa chọn này.

Chu Kha đứng gần như muốn khóc:
“Cô… cô có biết cái này là thật hay giả không?”

Liễu San không trả lời ngay.
Một lát sau mới chậm rãi nói:
“Trong bí cảnh, mời ăn uống lúc nửa đêm gần như chưa bao giờ là chuyện tốt.”

Chu Kha gần như phát điên:
“Vậy thì không uống!”

“Nhưng bà ta cũng nói rồi.” Hứa Ninh thấp giọng. “Không uống có thể chết.”

Trịnh Hạo khoanh tay trước ngực, ánh mắt như dao cạo qua năm chén trà.

“Năm chén.”
“Năm người.”
“Không thừa, không thiếu.”

“Nếu là bẫy, thì có lẽ bẫy nằm trong cách chọn chén, không hẳn ở việc uống hay không.”

Lâm Uyên nhìn kỹ từng chén.

Bề ngoài giống nhau.
Men xanh cũ.
Khói trắng mỏng.
Nhưng khi ánh đèn dầu hắt xuống, cậu nhận ra mặt trà trong mỗi chén phản chiếu khác nhau.

Chén thứ nhất phản chiếu lửa đèn rất rõ.
Chén thứ hai phản chiếu mờ đục.
Chén thứ ba gần như không có bóng đèn.
Chén thứ tư phản chiếu méo hẳn.
Chén thứ năm… trên mặt trà dường như có một sợi tóc đen nhỏ xíu đang trôi.

Cổ tay phải cậu nóng rực.
Ấn dị biến lại hiện lên ánh đỏ mờ.

Trong đầu cậu hiện ra một câu ngắn:

Đừng uống chén không có ánh đèn.

Lâm Uyên hít chậm một hơi.

Chén thứ ba.

Cậu không biết câu cảnh báo này đúng đến đâu, nhưng từ khi vào nhà trọ đến giờ, những dòng chữ máu cùng ấn dị biến ít nhất chưa từng lừa cậu trực tiếp.

“Đừng chọn chén thứ ba.” cậu nói.

Tất cả quay sang.

Trịnh Hạo nheo mắt:
“Vì sao?”

“Không giải thích kịp.” Lâm Uyên đáp gọn. “Nhưng ai tin tôi thì tránh nó ra.”

Liễu San nhìn cậu thêm một nhịp rồi chậm rãi gật đầu:
“Được.”

Hứa Ninh cũng không hỏi thêm.
Chu Kha thì đương nhiên lùi luôn khỏi chén thứ ba như tránh rắn.
Chỉ có Trịnh Hạo vẫn nhìn cậu đầy dò xét, nhưng cuối cùng cũng không phản đối.

Bà lão cười khẽ sau quầy:
“Các vị chọn xong chưa?”

“Nhanh một chút.”
“Trà nguội thì không ngon.”

Năm người tiến lại gần bàn.
Mỗi người đứng trước một chén.

Không ai chọn chén thứ ba.

Tình huống lập tức rơi vào bế tắc.

Vì còn bốn chén an toàn tương đối theo suy đoán, mà lại có năm người.

Chu Kha lắp bắp:
“Làm… làm sao đây…”

Đúng lúc ấy, một giọng nói khác bỗng vang lên từ góc đại sảnh phía trái.

“Còn một chén mà không ai chọn sao?”

Âm thanh mềm hơn.
Trẻ hơn.
Cũng khàn, nhưng không già nua.

Năm người đồng loạt quay sang.

Ở góc tối sát bức tường, chẳng biết từ lúc nào đã đặt thêm một chiếc bàn con.

Và cạnh chiếc bàn ấy, một người phụ nữ khác đang ngồi.

Bà mặc áo bông xám giống hệt bà lão sau quầy.
Tóc bạc búi thấp.
Da vàng như giấy hun.
Ngay cả nụ cười nơi môi cũng giống đến quá mức.

Khác biệt duy nhất là đôi mắt bà sáng hơn.
Sáng một cách quái dị, như có dầu đèn cháy trong hốc mắt.

Chu Kha phát ra âm thanh không giống tiếng người:
“Bà… bà chủ…”

Hứa Ninh lạnh sống lưng.

Nội quy số bảy.
Trong nhà trọ chỉ có một bà chủ. Nếu gặp bà chủ thứ hai, xin hãy chạy ngay.

Bà chủ thật vẫn ngồi sau quầy.
Bà chủ thứ hai lại đang ngồi ở góc trái.

Hai người giống nhau gần như đúc khuôn.

Không ai cần giải thích nữa.

Phạm quy tắc chết người đã xuất hiện.

Liễu San gần như phản xạ bản năng, quát nhỏ:
“Chạy!”

Nhưng chạy đi đâu?

Cầu thang lên lầu ở hai bên.
Cửa chính nhà trọ ở phía trước, đóng kín bằng then gỗ đen dày như quan tài.
Đại sảnh không có cửa sổ.
Bốn phía đều là hành lang tối.

Bà chủ thứ hai chậm rãi đứng dậy.
Cử động mềm hơn bà lão sau quầy, nhưng cũng vì vậy mà càng ghê hơn.
Bà vuốt nhẹ mép áo, cười hiền hậu như một trưởng bối tiếp khách:

“Khách quý đến rồi lại vội đi sao?”
“Trà còn chưa uống.”

Bà chủ thứ nhất phía sau quầy cũng từ từ ngẩng đầu, nụ cười không đổi:
“Khách quý nên nể mặt chủ nhà.”
“Đừng thất lễ.”

Hai giọng nói.
Hai khuôn mặt.
Một già một không già hẳn, nhưng giống nhau như hai bản in từ một tờ giấy âm phủ.

Trịnh Hạo quát thấp:
“Không được tách nhau!”

Câu nói vừa dứt, bà chủ thứ hai đã bước một bước.

Chỉ một bước.

Nhưng khoảng cách từ góc tường đến chiếc bàn dài giữa đại sảnh lập tức ngắn đi hơn nửa, như thể không gian nơi này bị gấp lại.

Hứa Ninh biến sắc:
“Nó không đi bình thường!”

Liễu San rút từ cổ ra một đồng tiền đen, kẹp giữa hai ngón tay.
Đồng tiền ấy phủ vệt gỉ đỏ như máu khô.

“Lùi ra sau bàn!” cô nói.

Năm người lập tức lùi.

Chu Kha suýt ngã vào ghế.
Trịnh Hạo kéo hắn lại.
Lâm Uyên và Hứa Ninh giữ hai bên.
Liễu San đứng phía trước nhất.

Bà chủ thứ hai cười:
“Khách cũ còn mang quỷ vật ra dọa ta sao?”

Câu nói ấy làm tim Lâm Uyên trầm xuống.

Quỷ vật.
Đây là lần đầu tiên từ lúc vào quỷ xá số 44, họ thấy một món có thể xác nhận là quỷ vật thật sự.

Liễu San không đáp.
Cô cắn mạnh đầu lưỡi, phun lên đồng tiền đen một ngụm máu.

Đồng tiền phát ra tiếng ong ong rất nhỏ.
Mặt đồng tiền rung lên.
Rồi đột nhiên, từ lỗ vuông ở giữa, một làn khói xám phụt ra thành hình bàn tay.

Bàn tay khói ấy chộp thẳng vào mặt bà chủ thứ hai.

Bà ta nghiêng đầu, cười vẫn dịu dàng.
Nhưng khi bàn tay khói chạm đến, lớp da trên mặt bà bỗng nhăn dúm lại như giấy gặp lửa.

Một tiếng rít sắc lẹm vang lên.
Nửa gương mặt bà chủ thứ hai cháy xém, rơi lả tả từng mảng tro đen.

Chu Kha mừng hụt:
“Trúng rồi!”

Nhưng ngay giây sau, lớp tro đen rơi xuống đất liền hóa thành tóc.
Từng sợi tóc đen ướt bò loằng ngoằng trên sàn như giun.
Mà gương mặt bà chủ thứ hai dưới đống tro ấy… lại không có thịt.

Chỉ có một lớp da người rỗng treo lủng lẳng trên đầu xương trắng.

Hai hốc mắt trống.
Miệng vẫn cười.

“Khách cũ hỗn thật.” nó dịu dàng nói.

Rồi nó giơ tay lên.
Năm ngón tay dài quá mức bình thường, đầu móng có màu đỏ thẫm như vừa nhúng máu.

Ngay khoảnh khắc ấy, bà chủ thứ nhất phía sau quầy bỗng gõ bút lên mép sổ.

Cộc.

Bà khàn giọng:
“Trong nhà trọ, không được làm bẩn đại sảnh.”

Cả đại sảnh lạnh hẳn xuống.

Bà chủ thứ hai chậm rãi quay đầu nhìn sang quầy.
Nụ cười trên cái đầu xương trắng hơi lệch đi.
Một bầu không khí đối chọi vô hình lập tức lan ra giữa hai “bà chủ”.

Liễu San cũng sững lại.
Có vẻ ngay cả cô cũng không ngờ hai con quỷ này không hoàn toàn cùng phe.

Trịnh Hạo phản ứng cực nhanh:
“Lợi dụng lúc chúng đối nhau, tìm đường chạy!”

Nhưng “đường chạy” vẫn là vấn đề lớn nhất.

Không ai dám lao về bừa.

Lâm Uyên nhìn rất nhanh toàn đại sảnh.
Rồi mắt cậu dừng ở tờ nội quy trên tường.

Nội quy chỉ viết: nếu gặp bà chủ thứ hai, xin hãy chạy ngay.

Không nói chạy đi đâu.

Vậy trọng điểm có thể nằm ở hành động “chạy”, chứ không phải đích đến.

Giống một điều kiện thoát khỏi tầm ngắm.

Cổ tay phải cậu nóng rực thêm.
Lần này không có dòng chữ máu hiện ra.
Nhưng con mắt trên ấn dị biến mở lớn hơn một chút.

Trong tích tắc, tầm nhìn của cậu bỗng đổi khác.

Trên sàn đại sảnh xuất hiện rất nhiều dấu vết màu xám.
Như những vệt đường người ta đã chạy qua vô số lần.
Phần lớn dẫn vào các hành lang tối rồi mất hút.
Chỉ có một vệt sâu nhất, rõ nhất, từ chỗ bàn dài chạy thẳng về phía quầy tiếp khách… rồi dừng ngay trước chân bà chủ thứ nhất.

Lâm Uyên sững lại.

Chạy về phía quầy?

Nghe như tự sát.

Nhưng nếu đây là lối thoát duy nhất từng được thử đi thử lại…

Phía trước, bà chủ thứ hai đã bước thêm một bước.
Không gian lại bị gấp.
Nó gần bàn dài thêm một đoạn.

Bà chủ thứ nhất sau quầy khép sổ lại.
Giọng lạnh đi:
“Khách còn chưa dùng trà.”
“Không ai được rời đại sảnh.”

Hai bên đều không phải thứ tốt lành.

Liễu San nghiến răng:
“Không ổn…”

Chu Kha gần như bật khóc:
“Chúng ta chết chắc rồi…”

“Chạy về phía quầy!” Lâm Uyên đột ngột nói.

Cả bốn người còn lại đều quay phắt sang.

“Cái gì?” Trịnh Hạo cau mày.

“Tin tôi thì chạy theo.” Lâm Uyên không giải thích. “Ngay bây giờ!”

Liễu San nhìn cậu đúng nửa nhịp.
Có lẽ cô nhận ra trong khoảnh khắc vừa rồi ánh mắt cậu đã thay đổi.
Rồi cô là người đầu tiên quyết đoán:
“Chạy!”

Năm người lao thẳng về phía quầy.

Bà chủ thứ nhất lập tức đổi sắc mặt.
Nụ cười nơi môi bà lần đầu tiên biến mất.
Bà vươn tay ra khỏi quầy, năm ngón tay khô quắt dài vụt ra như nhánh cây chết.

“Đứng lại!”

Cùng lúc đó, bà chủ thứ hai phía sau nổ lên một tiếng cười rít.
Mái tóc đen từ bộ da rỗng của bà bung dài ra, quét sát nền đuổi theo.

Khoảng cách từ bàn đến quầy chỉ hơn mười bước.
Nhưng trong đại sảnh méo mó này, mỗi bước đều như bị kéo dài.

Trịnh Hạo đi đầu, đạp đổ ghế chắn đường.
Liễu San bám sát phía sau.
Hứa Ninh kéo Chu Kha gần như lê đi.
Lâm Uyên ở cuối cùng.

Một luồng gió lạnh từ sau lưng ập tới.
Tóc đen quấn lên cổ chân cậu.

Lâm Uyên quay tay chém mạnh.

Lưỡi dao bổ vào búi tóc phát ra tiếng “xèo” như cắt qua da ướt.
Búi tóc đứt ra, nhưng ngay lập tức hàng chục sợi khác lại bắn tới.

Hứa Ninh quay đầu thoáng thấy, đột nhiên ném phần cán gương vỡ trong tay về phía cậu.

“Bắt lấy!”

Lâm Uyên chụp được.
Đầu gương vỡ còn sót lại một mảnh gương nhọn bằng ngón tay.

Không suy nghĩ, cậu cứ thế dí mảnh gương ấy vào búi tóc đang quấn chân mình.

Một tiếng rít thảm thiết nổ ra.
Tóc đen co giật dữ dội rồi rút phắt lại như bị lửa táp.

Có tác dụng.

Mảnh gương vỡ sau khi từng phản chiếu được phòng thật và phòng linh vị, lúc này dường như đã nhiễm một thứ lực nào đó khiến quỷ vật không muốn chạm vào.

“Đến rồi!” Trịnh Hạo gầm lên.

Năm người lao sầm tới quầy.

Nhưng quầy tiếp khách sát tường, không có đường vòng.
Tất cả dồn lại ngay trước bà chủ thứ nhất.

Bà ta chống hai tay lên quầy, mắt đục ngầu nhìn cả nhóm.
Mặt bà đã gần như biến dạng vì tức giận, da nhăn dúm lại thành từng nếp nứt.

“Khách muốn làm loạn?”

Phía sau lưng bà…
bức tường treo gương tròn cũ vẫn ở đó.

Lâm Uyên chợt nhớ ngay điều mình đã phát hiện lần đầu xuống quầy:
Trong gương không có bóng bà chủ thứ nhất.

Một ý nghĩ lóe lên nhanh như chớp.

Cậu quát:
“Nhìn gương!”

Trịnh Hạo và Hứa Ninh phản ứng đầu tiên.
Cả hai ngẩng phắt lên tấm gương tròn.

Trong gương không có bà chủ thứ nhất.
Không có quầy.
Không có họ.

Mà là một cánh cửa gỗ rất nhỏ.
Ẩn ngay sau tấm rèm đen phía bên trong quầy.

Ngoài hiện thực, phía sau lưng bà chủ không hề có rèm đen nào.

Liễu San hiểu ra cực nhanh.
“Là cửa ẩn!”

Bà chủ thứ nhất gầm lên, cả hàm răng xỉn màu dài ra như đinh sắt:
“Không được nhìn!”

Nhưng đã muộn.

Trịnh Hạo đập mạnh tay lên mặt quầy, lộn người nhảy qua.
Liễu San theo sát.
Hứa Ninh đẩy Chu Kha tới.
Lâm Uyên là người cuối cùng.

Ngay khoảnh khắc cậu chống tay vượt quầy, móng tay bà chủ thứ nhất quét ngang qua lưng áo cậu.

Rẹt.

Lưng áo rách toạc.
Da thịt phía sau bỏng lạnh như bị cào bằng băng.
Nhưng cậu vẫn lăn được vào trong quầy.

Phía sau quầy quả thật không có gì như trong gương.
Chỉ là một mảng tường gỗ cũ.
Nhưng ngay góc phải, nơi bóng tối tụ dày nhất, có một vết nứt đen rất nhỏ.

Trịnh Hạo giẫm mạnh vào.
Ván gỗ lõm xuống.

Két.

Một cánh cửa hẹp bật mở vào trong.

Từ bên kia cửa phả ra luồng khí lạnh nồng mùi nhang tàn.

“Vào!” Liễu San quát.

Năm người lập tức chen qua.

Ngay sau khi người cuối cùng là Lâm Uyên vừa lọt vào, cánh cửa nhỏ tự sập lại.

Rầm.

Tiếng móng tay cào loạn lên mặt gỗ bên kia vang dồn dập.
Một già.
Một trẻ.
Hai giọng nói đè lên nhau:

“Mở ra.”
“Mở ra.”
“Mở ra.”

Căn phòng hẹp bên này tối om.
Nhưng ít nhất tiếng cào không xuyên qua nữa.

Không ai dám thở mạnh trong vài giây.

Hứa Ninh là người lên tiếng trước, giọng lạc đi:
“Chúng ta… thoát rồi?”

“Chưa chắc.” Liễu San đáp, chống một tay lên tường, môi tái nhợt hẳn. “Trong quỷ xá, vừa thoát khỏi một chỗ chết thường chỉ là bước sang chỗ chết khác.”

Trịnh Hạo móc bật lửa ra.
Một đốm lửa sáng lên.

Ánh sáng nhỏ hắt ra căn phòng xung quanh.

Đây không phải phòng trọ.
Cũng không phải đại sảnh con.

Nó giống một kho chứa đồ cúng.

Ba mặt tường xếp kín những hòm gỗ đen.
Mỗi hòm dán bùa vàng đã cũ.
Giữa phòng có một chiếc bàn thờ thấp.
Trên bàn đặt một bát hương tàn.
Và sau bát hương là một bức ảnh đen trắng.

Ảnh chụp một người phụ nữ đứng trước Nhà trọ Phúc Thọ.

Bà mặc áo bông xám.
Tóc búi thấp.
Mặt hiền, mắt đục.

Chỉ có một bà chủ.

Không có ai thứ hai.

Chu Kha nuốt khan:
“Vậy… con vừa nãy là cái gì?”

“Có thể là thứ giả mặt.” Hứa Ninh nhìn bức ảnh, giọng chậm lại. “Hoặc một phần khác của bà chủ thật.”

Liễu San tiến gần bàn thờ hơn, sắc mặt đột ngột khó coi.

“Không đúng.”

“Bức ảnh này…”

Trịnh Hạo lia lửa sát hơn.

Dưới ánh sáng, mọi người đồng loạt thấy rõ:
Trong bức ảnh, phía bên trái bà chủ, còn có một bóng người khác.

Rất mờ.
Rất nhạt.
Như bị ai đó cố tình cạo bớt khỏi tấm phim.

Nhưng vẫn nhận ra đó cũng là một người phụ nữ tóc búi thấp, mặc áo bông xám giống hệt.

Hai bà chủ từng cùng đứng trước nhà trọ.

Chỉ là một trong hai đã bị xóa gần hết khỏi bức ảnh.

Không gian trong phòng kho như lạnh thêm vài độ.

Chu Kha thì thào:
“Thế nghĩa là… quy tắc kia…”

Hứa Ninh tiếp lời:
“Có lẽ không phải ‘không tồn tại bà chủ thứ hai’.”

“Mà là… bà chủ thứ hai đáng lẽ không được phép xuất hiện.”

Trịnh Hạo ngồi xổm xuống xem bát hương.
“Tàn hương vẫn mới.”

“Có người vừa thắp cách đây không lâu.”

“Hoặc thứ gì đó.” Liễu San sửa lại.

Lâm Uyên không chen vào cuộc nói chuyện ấy.
Ánh mắt cậu dừng ở mép bàn thờ.

Ở đó có khắc một hàng chữ rất nhỏ, bị lớp bụi che mất phân nửa.

Cậu dùng ngón tay gạt bụi đi.

Hàng chữ lộ ra:

Muốn rời nhà trọ, trước tiên phải tìm ra ai mới là chủ nhà.

Cả năm người cùng lặng đi.

Trịnh Hạo đọc lại từng chữ, giọng trầm xuống:
“Ai mới là chủ nhà…”

“Nói cách khác, từ đầu đến giờ chúng ta có thể đã hiểu sai toàn bộ.”

Liễu San chửi khẽ:
“Chết tiệt.”

“Tôi từng gặp bí cảnh có quỷ giả người, người giả quỷ, nhưng kiểu hai vai trò chủ - khách nhập nhằng thế này là lần đầu.”

Chu Kha gần như muốn ngồi bệt:
“Thế bây giờ sao biết ai là thật?”

Không ai trả lời ngay.

Phía ngoài cánh cửa bí mật, tiếng cào vẫn tiếp tục.
Nhưng nhỏ dần.
Xa dần.
Như hai thứ kia không thể vào đây trực tiếp.

Lâm Uyên nhìn bức ảnh đen trắng thêm một lúc.
Rồi chậm rãi nói:

“Có thể không phải tìm bà nào thật.”
“Mà là tìm xem căn nhà trọ này công nhận ai là chủ.”

“Quy tắc không giết người theo logic của chúng ta.”
“Nó giết người theo logic của nơi này.”

Hứa Ninh nhìn cậu:
“Ý cậu là?”

“Nếu nhà trọ thừa nhận bà chủ thứ nhất, thì bà chủ thứ hai là kẻ xâm nhập.”
“Nếu nhà trọ thừa nhận bà chủ thứ hai, thì bà chủ sau quầy mới là giả.”
“Muốn sống, chúng ta phải biết căn nhà này đang nghiêng về phía nào.”

Trịnh Hạo chậm rãi gật đầu.
“Có lý.”

Liễu San lật nhanh vài tấm bùa dán trên hòm gỗ gần nhất.
Một tấm bùa phía góc đã gần rơi hẳn.
Bên dưới hé ra dòng mực đen viết ngoằn ngoèo:

Sổ thu phòng.
Linh vị khách trọ.
Khế ước nhận phòng.

Liễu San lập tức ngẩng lên:
“Nếu trong mấy hòm này có hồ sơ cũ, có thể sẽ biết chuyện gì đã xảy ra với nhà trọ.”

“Nhưng mở hòm trong bí cảnh cũng chưa chắc là việc khôn.”

Chu Kha tuyệt vọng:
“Không mở thì làm sao biết?”
“Mở thì có khi thả quỷ ra…”

“Đúng.” Liễu San đáp lạnh tanh. “Cho nên mới gọi là bí cảnh.”

Bên ngoài bỗng vang lên một tiếng “keng” ngắn.

Chuông đồng.

Rồi giọng bà lão sau quầy vọng rất xa, rất mỏng xuyên qua các vách gỗ:

“Khách trọ… về phòng…”

Tiếp đó là một giọng nữ khác, mềm hơn, như cười ngay trên gáy từng người:

“Khách trọ… chọn chủ…”

Cả năm người nhìn nhau.

Không ai nói thành lời, nhưng tất cả đều hiểu.

Đêm này chưa qua một nửa.
Mà nhà trọ số 44 đã bắt đầu ép họ đứng về một phía.

Chọn sai.
Có thể chết ngay.

Chưa kịp bàn thêm, bát hương trên bàn thờ bỗng tự bốc lên một làn khói trắng.

Khói không bay lên trần.
Mà xoắn lại giữa không khí, dần thành một hàng chữ mờ:

Khách còn sống, một người phải canh hương.
Tắt hương trước canh tư, chủ nhà sẽ vào nhận người.

Chu Kha bật thành tiếng:
“Lại thêm quy tắc nữa?!”

Hứa Ninh nhìn bát hương, tim nặng trĩu:
“Một người phải ở lại canh?”

Trịnh Hạo trầm giọng:
“Hoặc là tất cả cùng ở.”
“Hoặc là phải cắt cử thay nhau.”
“Nhưng ít nhất bây giờ chúng ta biết thêm một chuyện: căn phòng này tạm thời an toàn, miễn là hương chưa tắt.”

Liễu San đặt đồng tiền đen lên bàn thờ, lau máu nơi khóe môi.
“Vậy khỏi chọn nữa.”
“Đêm nay không ai đi đâu một mình.”

Lâm Uyên nhìn làn khói hương đang lượn thành vòng mỏng trên không.
Trong ánh khói ấy, có một khoảnh khắc rất ngắn, cậu tưởng như nhìn thấy bóng người phụ nữ quấn chỉ đỏ đứng ở góc phòng, nghiêng đầu nhìn mình.

Nhưng khi chớp mắt, góc phòng đã trống trơn.

Chỉ còn ấn dị biến nơi cổ tay vẫn nóng âm ỉ.

Và cậu biết rất rõ một điều.

Hai bà chủ chỉ mới là mở màn.

Cái nhà trọ không có cửa sổ này đang từng chút từng chút lột lớp da bên ngoài của nó ra trước mặt họ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ
Quay lại truyện Quỷ xá vạn cảnh
BÌNH LUẬN