Chương 3: Quyển 1: Nhà trọ không có cửa sổ - Arc 1: Đêm nhập xá - Chương 3: Cửa sổ thứ tư

Chương 3: Cửa sổ thứ tư

Khung trắng trên tường càng lúc càng rõ.

Ban đầu chỉ là một vệt sáng nhạt như sơn bị bong màu, nhưng chỉ trong vài nhịp thở, nó đã hiện thành hình một ô cửa sổ hoàn chỉnh. Viền gỗ trắng bạc, mặt kính mờ đục, trên góc phải còn đọng một giọt nước đen chậm rãi bò xuống như nước mắt.

Trong khi căn phòng số 4 vốn không hề có cửa sổ.

Lâm Uyên đứng nguyên tại chỗ, tay phải nắm dao, tay trái siết chặt cổ tay đến trắng bệch.

Trong đầu cậu lập tức hiện lên hai câu cảnh báo.

Một câu trên nội quy đại sảnh:
Nếu trong phòng xuất hiện cửa sổ, hãy lập tức rời đi.

Một câu trên mảnh giấy trong phòng:
Nếu nhìn thấy cửa sổ… đừng quay đầu lại.

Hai câu ấy mâu thuẫn.

Một câu bảo đi.
Một câu bảo đừng quay đầu.

Nói cách khác, muốn rời đi thì trước hết phải mở cửa. Muốn mở cửa, gần như chắc chắn phải xoay người hoặc ít nhất cũng phải lệch tầm nhìn khỏi ô cửa sổ kia.

Mà rất nhiều quy tắc trong bí cảnh đều không giết người bằng “làm sai”, mà giết người bằng “hiểu sai”.

Ngoài hành lang, tiếng cười người phụ nữ lại vang lên rất khẽ.

The thé.
Mỏng như tơ.
Nhưng càng nghe càng giống tiếng người dùng móng tay quệt lên mặt kính.

Lâm Uyên không động.

Cậu nhìn chằm chằm ô cửa sổ mới xuất hiện kia.

Mặt kính ban đầu mờ đục, sau đó từ từ trong đi.

Một cảnh tượng chậm rãi hiện ra ở bên kia kính.

Không phải trời đêm.
Không phải sân sau.
Không phải mái hiên của nhà trọ.

Mà là một hành lang rất dài.

Dài đến mức không thấy điểm cuối.

Hai bên hành lang treo đầy đèn lồng đỏ đã tắt, từng cánh cửa khép hờ, trên nền là những dấu nước đen kéo thành vệt. Xa thật xa ở cuối hành lang ấy, có một bóng người phụ nữ đang quay lưng đứng im.

Mái tóc dài rũ xuống tận sàn.

Thân hình quá cao.

Hai tay thõng xuống quá gối.

Chính là thứ cậu đã nhìn thấy ngoài cửa phòng 407 trước khi bị dịch chuyển.

Tim Lâm Uyên đập mạnh một nhịp.

Nhưng đúng lúc ấy, cậu nhận ra có gì đó không đúng.

Hành lang trong cửa sổ là hành lang nhìn từ phía trước.
Tức là… người phụ nữ đang đứng quay lưng ở trong kính, lẽ ra phải quay mặt ra xa cậu.

Thế nhưng trên mặt kính mờ kia, từ một góc lệch rất khó phát hiện, lại hiện ra một thứ phản chiếu nhàn nhạt.

Một gương mặt.

Mặt của nàng.

Không phải quay lưng.

Không phải ở cuối hành lang.

Mà đang dán sát ngay sau lưng cậu.

Lâm Uyên lạnh toát cả sống lưng.

Ngay khoảnh khắc ấy, cậu hiểu câu “đừng quay đầu lại” nghĩa là gì.

Ô cửa sổ này không phải đang cho cậu nhìn ra bên ngoài.
Nó đang cho cậu nhìn thấy thứ ở phía sau mình.

Người phụ nữ kia không ở trong kính.

Nó ở ngay trong phòng.

Sau lưng cậu.

Cậu cố khống chế hơi thở.
Không quay đầu.
Không chớp mắt quá lâu.

Mặt kính ô cửa sổ càng lúc càng rõ. Trong lớp phản chiếu mỏng như nước ấy, cậu thấy sau lưng mình, ngay sát cánh cửa phòng, một thân ảnh cao gầy đang đứng nghiêng đầu nhìn cậu.

Tóc đen phủ kín mặt.

Giữa màn tóc có một con mắt đỏ khép hờ.

Cổ tay trái của nó quấn vòng chỉ đỏ bạc màu.

Nó không nhúc nhích.
Chỉ đứng đó.

Im lặng như một cái bóng vốn đã ở trong căn phòng này từ trước khi cậu bước vào.

Mồ hôi lạnh trượt dọc thái dương Lâm Uyên.
Một giọt rơi xuống cằm.

Cổ tay phải bỏng rát.

Ấn dị biến lại sáng lên.

Trong đầu cậu hiện ra thêm một hàng chữ máu mới:

Nếu cửa sổ xuất hiện, thứ sau lưng ngươi đang nhìn ngươi qua kính.
Đừng để nó thấy mắt ngươi trong gương.

Lâm Uyên nín thở.

“Đừng để nó thấy mắt ngươi trong gương.”

Nghĩa là gì?

Ngay sau đó, cậu hiểu.

Trong mặt kính ô cửa, hình phản chiếu của cậu rất nhạt, nhưng đôi mắt lại hiện lên khá rõ. Nếu thứ phía sau đối diện trực tiếp với ánh nhìn của cậu thông qua lớp phản chiếu này, rất có thể một điều kiện nào đó sẽ hoàn thành.

Cậu chậm rãi hạ thấp cằm xuống.
Tầm mắt từ mặt kính trượt xuống phần dưới khung cửa.

Không nhìn thẳng vào đôi mắt trong phản chiếu nữa.

Phía sau, thứ kia khẽ nghiêng đầu.

Tiếng cổ xương của nó phát ra một âm “rắc” rất nhỏ.

Lâm Uyên cảm giác da đầu tê dại.

Cậu cần ra khỏi phòng.
Nhưng không được quay đầu.
Cũng không thể nhắm mắt mù quáng lao đi.

Cậu nhanh chóng quét nhìn mọi thứ qua phần mép kính phía dưới.

Giường ở bên trái.
Bàn trà ở bên phải.
Cửa phòng ở phía sau.
Khoảng cách từ chỗ cậu đến cửa không quá năm bước.

Nếu chỉ lùi thẳng, vẫn có thể chạm vào tay nắm.

Vấn đề là thứ phía sau có để cậu đi hay không.

Ngoài hành lang bỗng vang lên một tiếng “kéo kẹt” rất khẽ.

Giống như có ai đang từ từ kéo ghế gỗ trên nền ván.

Tiếng kéo ghế.

Một trong những quy tắc khác của căn phòng.

Nếu nửa đêm nghe tiếng kéo ghế ngoài hành lang, đừng thở mạnh.

Lâm Uyên lập tức ép nhịp thở xuống mức thấp nhất.
Mỗi lần hít vào chỉ dám lấy nửa hơi.

Tiếng kéo ghế bên ngoài chậm chạp lướt qua cửa phòng số 4.
Không gấp.
Không mạnh.

Như có người đang kéo một chiếc ghế rất nặng đi dọc hành lang, tìm một cánh cửa thích hợp để dừng lại.

Mặt kính ô cửa sổ rung nhè nhẹ.
Trong phản chiếu, người phụ nữ sau lưng Lâm Uyên cũng bắt đầu động.

Nó không bước.

Nó trượt.

Hai chân dường như không hề chạm đất, cả thân hình cứ thế lướt từng chút một về phía cậu. Mái tóc dài quét trên sàn nghe như tiếng giấy ướt bị kéo đi.

Lâm Uyên lùi nửa bước.

Rồi thêm nửa bước.

Cằm cậu vẫn hạ thấp.
Mắt chỉ nhìn phần mép dưới của ô cửa.
Không để phản chiếu đôi mắt mình chạm vào thứ phía sau.

Tay phải nắm chặt dao.
Tay trái mò ra sau.

Một bước.
Hai bước.
Ba bước.

Ngón tay cậu vừa chạm được vào mép bàn thì tiếng kéo ghế ngoài hành lang đột ngột dừng lại.

Im lặng.

Quá im lặng.

Ngay tiếp theo đó, ngoài cửa phòng số 4 vang lên ba tiếng gõ.

Cốc.
Cốc.
Cốc.

Đều nhau.
Nhẹ vừa đủ.
Giống hệt quy tắc giao nước nóng.

Nhưng lúc này, ai còn dám tin đó là nước nóng?

Giọng một người phụ nữ già nua từ bên ngoài cất lên, khàn khàn nhưng rất rõ:

“Khách trọ, nước nóng đây.”

Là giọng bà lão ở quầy.

Lâm Uyên không đáp.

Cậu vẫn tiếp tục lùi.

Trong kính, người phụ nữ tóc dài đã trượt đến cách cậu chưa đầy hai bước. Con mắt đỏ giữa màn tóc đang từ từ mở lớn hơn. Phía dưới lớp tóc, dường như có một cái miệng đang chậm chạp nứt ra.

Ngoài cửa, giọng bà lão lại vang lên:

“Khách trọ, sao không nhận?”

“Đêm đầu lạnh lắm.”

“Không uống nước nóng… sẽ nghe tiếng gọi tên cả đêm.”

Lâm Uyên vẫn im lặng.

Một câu nói dỗ dành quá cụ thể, quá cố ý, thường đồng nghĩa với bẫy.

Cánh tay trái cậu đã chạm được tay nắm cửa.

Lạnh như băng.

Ngay khoảnh khắc đó, trong kính, người phụ nữ sau lưng cậu bỗng vươn tay ra.

Bàn tay trắng bệch.
Móng đen.
Cổ tay quấn chỉ đỏ.

Nó không lao tới mà chỉ chậm rãi đưa tay về phía cổ cậu, như muốn kiểm tra xem mạng sống ở đó có thật không.

Lâm Uyên không còn thời gian.

Cậu đột ngột vặn tay nắm, nghiêng người né sang một bên, kéo cửa mở ra rồi lập tức lao ngang ra ngoài hành lang mà không hề quay đầu.

Ngay khi cậu vượt qua ngưỡng cửa, phía sau vang lên một tiếng “rẹt” chói tai như có thứ gì đó cào mạnh lên ván gỗ. Cánh cửa phòng số 4 rung bần bật. Một luồng khí lạnh dữ dội quét qua gáy cậu, suýt nữa đã chạm vào da.

Lâm Uyên nghiến răng đập mạnh cửa lại.

Rầm!

Cửa khép kín.

Tiếng cào trong phòng lập tức im bặt.

Hành lang đỏ tối trước mắt cậu kéo dài hun hút.

Không có bà lão.
Không có khay nước nóng.
Không có chiếc ghế nào.

Chỉ có một chiếc ghế gỗ cũ đang nằm ngửa giữa hành lang, một chân ghế còn lắc lư nhè nhẹ như vừa bị kéo đến đây.

Lâm Uyên thở dốc một hơi, rồi lập tức ép nhịp thở xuống.

Cậu đã ra khỏi phòng số 4.
Nhưng quy tắc đầu tiên của nhà trọ lại viết rất rõ: trước khi trời sáng, tuyệt đối không đổi phòng.

Hiện tại cậu đứng ngoài hành lang.
Không thuộc phòng nào nữa.

Đây là tình huống xấu nhất.

Cậu liếc nhanh hai phía hành lang.

Bên trái là cầu thang dẫn xuống đại sảnh.
Bên phải là dãy phòng số 5, 6, 7, 8 kéo sâu vào bóng tối.

Phòng 7 là phòng Hứa Ninh.
Nhưng mảnh giấy dưới cửa thật sự là của cô, hay là mồi nhử, cậu vẫn chưa chắc.

Đúng lúc cậu còn đang cân nhắc, phía cầu thang bỗng vang lên tiếng chạy loạng choạng.

Cộp.
Cộp.
Cộp.

Rồi một bóng người từ khúc quanh lao lên lầu hai.

Là Chu Kha.

Mặt hắn trắng bệch.
Mồ hôi ướt đẫm cổ.
Một chiếc dép còn rơi mất bên chân phải.
Vừa thấy Lâm Uyên, hắn gần như muốn khuỵu xuống:

“Lâm Uyên! Cứu… cứu tôi!”

Lâm Uyên nhíu mày:
“Phòng cậu ở lầu một.”

“Tôi biết!”

Chu Kha thở không ra hơi.
“Nhưng trong phòng có người! Không phải… không phải người! Tôi vừa vào được chưa tới nửa canh giờ thì nghe tiếng ai đó hít thở dưới gầm giường. Tôi nhớ quy tắc nên không nhìn. Nhưng rồi… rồi tường phòng tôi tự nhiên mềm ra, trên tường mọc một bàn tay, bàn tay đó cứ chỉ ra ngoài hành lang…”

Hắn nuốt khan đến bật máu nơi khóe môi.
“Rồi tôi nghe có giọng nói bảo, nếu còn ở trong phòng sẽ bị bóp chết.”

“Cậu đã chạy ra?” Lâm Uyên hỏi ngay.

Chu Kha gật như điên:
“Tôi không chịu nổi nữa!”

Lâm Uyên trầm mặt.

Ngu xuẩn.
Nhưng vẫn là phản ứng của người bình thường khi lần đầu vào nơi thế này.

Chu Kha nhìn cánh cửa phòng số 4 đang đóng chặt, hoảng hốt:
“Cậu cũng ra ngoài rồi? Vậy phòng cậu…”

“Không an toàn.”

Chu Kha gần như sắp khóc:
“Thế bây giờ làm sao?”

Lâm Uyên chưa kịp trả lời, một âm thanh khác bỗng vọng lên từ đầu hành lang phía xa.

Cạch.

Cửa phòng số 7 mở hé.

Một gương mặt thò ra.

Là Hứa Ninh.

Cô nhìn thấy hai người, sắc mặt lập tức đổi hẳn:
“Các cậu điên à? Sao lại đứng ngoài đó?”

Giọng cô là thật.
Bình tĩnh nhưng bị nén chặt.
Không giống giả.

Chu Kha như vớ được cứu tinh:
“Hứa Ninh! Trong phòng tôi có quỷ!”

Hứa Ninh không nhiều lời:
“Vào phòng tôi trước.”

Lâm Uyên không nhúc nhích:
“Cậu ra ngoài làm gì?”

“Vì tôi nghe thấy tiếng chân các cậu.” Hứa Ninh đáp rất nhanh. “Với lại phòng tôi có thứ này.”

Cô giơ lên một vật nhỏ.

Một chiếc gương đồng cũ, mặt gương mờ đục, viền khắc kín hoa văn hình mắt.

Lâm Uyên hơi hạ cảnh giác.

Nếu là đồ giả do quỷ bày ra, nó sẽ không dễ gì đưa ra thông tin hoặc đạo cụ có logic rõ ràng như vậy.

Nhưng đúng lúc ấy, trong căn phòng số 7 phía sau lưng Hứa Ninh, đèn dầu bỗng chao mạnh.

Bóng cô in dài trên tường.
Trong cái bóng ấy, phần đầu dường như có thêm một búi tóc rất dài không thuộc về Hứa Ninh.

Lâm Uyên đồng tử co lại:
“Đóng cửa!”

Hứa Ninh phản ứng cực nhanh, không hề quay đầu mà giật mạnh cánh cửa sau lưng.

Rầm!

Ngay trước khoảnh khắc cửa khép lại, một lọn tóc đen ướt sũng từ trong phòng vọt ra như rắn, suýt nữa quấn được vào cổ tay cô.

Hứa Ninh lùi ra ngoài hành lang, mặt trắng bệch.

Cả ba người giờ đều không có phòng an toàn.

Một người rời phòng vì sợ quá.
Một người bị phòng ép ra ngoài.
Một người tự mở cửa cứu người rồi cũng mất luôn quyền ở yên.

Chu Kha run như cầy sấy:
“Xong… xong rồi…”

Tiếng kéo ghế lại vang lên.

Lần này gần hơn.

Kéo kẹt…
Kéo kẹt…

Từ cuối hành lang bên phải, một chiếc ghế gỗ đang tự di chuyển.
Không có ai kéo.
Nó tự trượt từng chút trên nền ván, hướng về phía ba người.

Mỗi lần dịch một đoạn, chân ghế lại ma sát tạo ra âm thanh chói sống lưng.

Hứa Ninh siết chiếc gương đồng trong tay:
“Phải tìm chỗ khác. Không thể đứng ngoài hành lang.”

“Không được đổi phòng.” Chu Kha gần như gào lên. “Nội quy cấm!”

Hứa Ninh nghiến răng:
“Ở đây thì chết sớm hơn!”

Lâm Uyên nhìn chiếc ghế đang trượt tới.
Lại nhìn cầu thang.
Rồi nhìn dãy cửa phòng.

Quy tắc đúng là không cho đổi phòng.
Nhưng nội quy cũng không nói không được vào “phòng chưa có người”.
Nếu một căn phòng chưa được phân cho ai, hoặc không thuộc số phòng đã điểm danh thì sao?

Đúng lúc ý nghĩ ấy lóe lên, phía cuối hành lang trái, ngay đoạn tường vốn trống trơn, bỗng truyền đến tiếng “kịch” rất khẽ.

Một cánh cửa mới xuất hiện.

Đen sì.
Không số.
Không bùa.
Không khóa.

Cứ như vừa từ trong tường trồi ra.

Chu Kha run giọng:
“Không… không thể nào…”

Hứa Ninh cũng cứng người:
“Trong đại sảnh chỉ có phòng 1 đến 9.”

Lâm Uyên nhìn cánh cửa đen kia, trong lòng dâng lên cảm giác cực kỳ bất an.

Phòng thứ mười.

Một nơi không được hệ thống điểm danh.
Một căn phòng nằm ngoài quy tắc.

Tiếng ghế kéo càng lúc càng gần.

Kéo kẹt…
Kéo kẹt…

Chu Kha hoảng loạn:
“Chúng ta vào đó đi!”

“Chưa chắc là đường sống.” Hứa Ninh nói.

“Ở lại còn đường chết chắc chắn!” Chu Kha hét lên, nước mắt nước mũi tèm lem. “Tôi không muốn đứng đây chờ bị kéo đi!”

Lâm Uyên nhìn Hứa Ninh.
Hứa Ninh cũng nhìn cậu.

Hai người đều hiểu, lúc này không còn lựa chọn tốt.
Chỉ còn lựa chọn ít xấu hơn.

Lâm Uyên nói ngắn gọn:
“Vào. Nhưng nếu bên trong có gương, cửa sổ, hoặc người gọi tên, lập tức rút.”

Cả ba lập tức di chuyển.

Chiếc ghế gỗ phía sau đột ngột tăng tốc, trượt nhanh hơn hẳn như đã nhận ra con mồi muốn chạy.

Kéo kẹt!
KÉT!

Ba người lao tới cánh cửa đen.

Lâm Uyên là người chạm tay nắm trước.
Tay nắm không lạnh.
Mà ấm.

Ấm một cách kỳ lạ như có người vừa đặt tay lên đó cách đây không lâu.

Cậu vặn mạnh.

Cửa mở.

Bên trong tối om.

Mùi bụi, mùi ẩm, và một thứ mùi ngai ngái khó tả xộc ra.

Không còn thời gian do dự.
Cả ba lập tức chui vào.

Rầm!

Lâm Uyên đóng sập cửa.

Âm thanh chiếc ghế kéo bên ngoài dừng ngay trước cửa.
Rồi im lặng.

Trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở gấp của ba người.

Hứa Ninh lập tức lấy bật lửa chống nước ra, châm lên.

Một ngọn lửa xanh nhạt bùng lên.

Căn phòng trước mắt hiện ra.

Nhỏ hơn phòng trọ bình thường.
Không có giường.
Không có bàn.
Không có đèn dầu.
Chỉ có bốn bức tường xi măng trống trơn, giữa phòng đặt một cái bàn vuông thấp.

Trên bàn có bảy cái bài vị bằng gỗ.

Ba cái đã đổ.
Bốn cái còn dựng.

Mỗi bài vị đều khắc một cái tên.

Trịnh Hạo.
Hứa Ninh.
Dương Tử Mạch.
Liễu San.
Chu Kha.
Từ Thành.
Lâm Uyên.

Cả ba người lặng đi.

Chu Kha lắp bắp:
“Đây… đây là gì?”

Hứa Ninh bước lên, mặt tái hẳn:
“Là linh vị.”

Lâm Uyên không cần cô giải thích cũng nhận ra.

Bảy cái linh vị.
Tên của đúng bảy người trong nhóm.
Ba cái đang dựng phía trước là của Lâm Uyên, Hứa Ninh, Chu Kha.
Bốn cái đổ nghiêng phía sau là của Trịnh Hạo, Dương Tử Mạch, Liễu San, Từ Thành.

Không đúng.
Thứ tự ngược.

Cậu nhìn kỹ lại.

Không phải ngẫu nhiên.
Mà là bài vị nào của người hiện đang sống yên trong phòng sẽ dựng.
Còn bài vị của kẻ nào sắp chết… sẽ bắt đầu nghiêng.

Chu Kha lùi liền ba bước:
“Ra ngoài! Chúng ta phải ra ngoài!”

Ngay lúc hắn quay người vặn cửa, cánh cửa đen phía sau bỗng biến mất.

Không phải khóa.
Không phải kẹt.

Mà là bức tường sau lưng đã thành một mảng xi măng nguyên vẹn, hoàn toàn không còn dấu vết của cánh cửa.

Chu Kha phát ra một tiếng nấc nghẹn.

Hứa Ninh quay phắt sang Lâm Uyên:
“Bẫy.”

“Ừ.” Cậu đáp, mắt vẫn dán trên bàn vị.

Bảy bài vị.
Bảy người.
Nếu đây là phòng tang hoặc phòng đặt linh, thì quy tắc của nó rất có thể liên quan trực tiếp đến trạng thái sống chết của cả nhóm.

Ngay giây tiếp theo, một bài vị trong số bảy cái bỗng phát ra tiếng “răng rắc”.

Là bài vị của Từ Thành.

Trên mặt gỗ xuất hiện một vết nứt từ giữa kéo thẳng xuống đáy.

Chu Kha hét thất thanh:
“Từ Thành!”

Như để đáp lại tiếng hét ấy, từ trần phòng đột ngột vang lên một âm thanh trầm đục.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Giống như có thứ gì đó nặng nề đang va đầu xuống ngay trên trần.

Ba người cùng ngẩng lên.

Trần xi măng cũ loang lổ.
Ở chính giữa trần, một vệt nước đen đang lan ra.
Ban đầu bằng đồng xu.
Sau đó bằng cái bát.
Rồi bằng cả cái chậu rửa mặt.

Nước không nhỏ xuống ngay.
Nó tụ thành một mảng đen khổng lồ, phập phồng như da bụng của thứ gì đang cố chui xuyên qua từ bên kia trần.

Hứa Ninh siết chặt gương đồng, giọng lạc đi:
“Đây không phải trần…”

“Đây là mặt dưới của một thứ khác.” Lâm Uyên đáp.

Cộc.
Cộc.
Cộc.

Tiếng va đập càng lớn.

Rắc.

Bài vị của Từ Thành nứt thêm một đường nữa.

Rồi từ trong khe nứt ấy, máu bắt đầu rịn ra.

Máu đen.
Đặc quánh.

Chu Kha gần như phát điên:
“Không! Không! Chúng ta phải cứu hắn!”

“Cứu bằng cách nào?” Hứa Ninh quát lại. “Cậu biết hắn đang ở đâu à?”

Chu Kha cứng họng.

Lâm Uyên nhìn chằm chằm bài vị của Từ Thành.
Trong một chớp mắt, cậu thấy bóng người khom lưng phản chiếu mờ mờ trên mặt gỗ đẫm máu.

Không phải bóng của ai trong phòng.
Mà là một bóng khác.

Ai đó đang đứng phía sau Từ Thành.

Cổ tay phải Lâm Uyên lại nóng rực.
Ấn dị biến phát sáng.

Trong đầu cậu xuất hiện thêm vài chữ máu ngắn ngủi:

Phòng linh vị ghi lại thứ tự bị chọn.
Nếu một linh vị vỡ, người đó đã bị đổi phòng.

Đổi phòng?

Đúng rồi.

Quy tắc nói người thức đêm sẽ được chọn phòng khác.

Từ Thành đã ở trong phòng số 8.
Giờ hắn bị “đổi phòng”.

Nhưng đổi tới đâu?

Răng rắc!

Bài vị của Từ Thành vỡ đôi.

Máu đen tóe lên mặt bàn.

Cùng lúc đó, trên trần, mảng nước đen nổ “bụp” một tiếng, rồi một cái đầu người thõng xuống khỏi lớp xi măng như thò qua mặt nước.

Đó là Từ Thành.

Nhưng chỉ còn nửa người trên.

Hai mắt lồi ra.
Miệng há to.
Lưỡi bị kéo dài xuống tận ngực.
Từ bụng trở xuống không còn nữa, như thể phần thân dưới đã bị nhét trong một cánh cửa quá nhỏ rồi cắt mất.

Thi thể hắn lơ lửng nửa trong trần, nửa ngoài không khí.
Từng giọt máu đen nhỏ tí tách xuống bài vị mang tên mình.

Chu Kha gào lên một tiếng khản đặc rồi ngã sụp.

Hứa Ninh ôm chặt miệng.
Mặt trắng bệch.

Lâm Uyên nhìn thi thể Từ Thành, tim chìm hẳn xuống.

Cái chết đầu tiên đã tới.

Không phải chết vì liều lĩnh mở cửa.
Không phải chết vì đơn giản phạm quy tắc.

Mà là chết trong một kiểu chọn phòng khác mà cả nhóm chưa ai hiểu nổi.

Từ Thành chết.
Điều đó chứng minh một chuyện cực kỳ đáng sợ:

Nội quy chỉ là lớp da ngoài.
Trong bóng tối của nhà trọ này còn có những quy tắc sâu hơn đang vận hành, âm thầm thay đổi vị trí của con người như dời quân cờ.

Chu Kha bò giật lùi, nước mắt tèm lem:
“Chúng ta cũng sẽ chết… chúng ta cũng sẽ chết…”

Lâm Uyên bước tới giữa phòng, giọng trầm xuống:
“Nghe tôi.”

Chu Kha không phản ứng.

Lâm Uyên quát mạnh hơn:
“Nghe tôi!”

Chu Kha giật bắn.

“Muốn sống thì nín khóc. Cái phòng này đang cho chúng ta thấy thứ tự bị chọn. Nếu không hiểu nó, người tiếp theo sẽ là một trong ba đứa đang đứng đây.”

Hứa Ninh cố ép mình bình tĩnh lại:
“Có cách nào xác định ai tiếp theo không?”

Ba người đồng thời nhìn về phía bàn.

Bài vị của Chu Kha đang dựng, nhưng nghiêng nhẹ sang trái.
Bài vị của Hứa Ninh dựng thẳng.
Bài vị của Lâm Uyên cũng dựng thẳng, nhưng phần đế có vết nứt mảnh.
Ba bài vị còn lại của Trịnh Hạo, Dương Tử Mạch, Liễu San đều đang đổ nghiêng, nhưng chưa vỡ.

Chu Kha run rẩy:
“Tại sao bài vị của tôi lại nghiêng?”

Hứa Ninh nói rất nhỏ:
“Có lẽ vì cậu là người đầu tiên rời phòng.”

Chu Kha chết lặng.

Cậu ta biết điều đó có nghĩa gì.
Rằng từ lúc chạy khỏi phòng số 2, cậu ta có thể đã bị “đánh dấu”.

Đúng lúc ấy, trong không gian chật hẹp này bỗng vang lên một tiếng gõ.

Cốc.

Không phải từ cửa.
Mà là từ dưới gầm bàn.

Ba người đồng loạt lùi lại.

Cốc.
Cốc.
Cốc.

Tiếng gõ tiếp tục.

Rồi từ dưới mặt bàn, một bàn tay nhỏ xíu trắng bệch từ từ thò lên, bám vào mép gỗ.

Bàn tay trẻ con.

Móng tay tím tái.

Tiếp đó là một bàn tay nữa.

Rồi một cái đầu bé xíu tóc ướt nhẹp chậm rãi nhô lên từ mép bàn, đôi mắt đen đặc không có lòng trắng nhìn thẳng ba người.

Chính là tiếng khóc dưới gầm giường ở ký túc.

Đứa trẻ quỷ.

Nó nở một nụ cười rất rộng.
Miệng kéo đến gần mang tai.
Rồi cất giọng non nớt:
“Anh nào… là người cuối cùng rời ánh sáng?”

Hứa Ninh biến sắc.

Quy tắc dịch chuyển!
Người cuối cùng rời khỏi ánh sáng sẽ bị lưu lại!

Có thứ gì đó đã theo họ từ đêm dịch chuyển tới tận đây.

Đứa trẻ quỷ bò hẳn lên mặt bàn.
Thân thể bé xíu, ướt sũng, bụng phồng lên như chứa nước.
Nó lần lượt nhìn ba người.

“Anh nào… bị lưu lại?”
“Anh nào… sẽ ở cùng em?”

Chu Kha gào lên, nhặt một bài vị ném mạnh vào nó.

Bịch!

Bài vị xuyên qua người đứa bé như ném vào nước, rơi xuống đất.

Nó không giận.
Chỉ cười khanh khách.

Rồi đôi mắt đen của nó dừng lại trên người Chu Kha.

“Là anh.”

Tiếng cười của nó ngừng phắt.

Miệng nứt rộng hơn.
Hai tay nó bám chặt xuống bàn như thú săn mồi chuẩn bị vồ tới.

Ngay khoảnh khắc ấy, Hứa Ninh đột ngột giơ chiếc gương đồng lên, chiếu thẳng vào mặt nó.

Đứa trẻ quỷ phát ra một tiếng rít chói tai.

Trong gương không phản chiếu hình nó.
Mà phản chiếu một căn phòng khác.

Một phòng trọ rất hẹp.
Tường mốc.
Đèn tắt.
Giữa phòng số 2, Chu Kha bản thể thật đang ngồi co ro trong góc, hai mắt nhắm nghiền, hai tay bóp chặt cổ mình đến tóe máu.

Còn ba người họ đang đứng đây…
có thể chỉ là ý thức bị kéo vào phòng linh vị.

Hứa Ninh hét lên:
“Nhìn gương!”

Lâm Uyên lập tức xoay gương về phía mình.

Trong gương, cậu không ở phòng linh vị.
Cậu vẫn đang đứng giữa hành lang lầu hai, một tay giữ vai Chu Kha, tay kia giữ Hứa Ninh. Cả ba đứng bất động như người mộng du trước cánh cửa đen đang mở hé.

Chiếc ghế gỗ kia đã trượt đến rất gần.
Chỉ còn cách chân họ chưa đầy hai bước.

Phòng linh vị là giả.
Hoặc là tầng ý thức khác chồng lên hiện thực.

Đứa trẻ quỷ gào lên, hai tay cào loạn trên mặt bàn.
Nó ghét chiếc gương.

Lâm Uyên hiểu ra cực nhanh.
Cậu túm chặt cổ tay Hứa Ninh:
“Đập gương vào cửa!”

Hứa Ninh không hỏi.
Lập tức xoay cổ tay nện mạnh mép gương xuống nền xi măng.

Choang!

Mặt gương vỡ.

Khoảnh khắc đó, cả phòng linh vị rung lên như tờ giấy bị xé.
Tường nứt.
Trần méo.
Thi thể Từ Thành đang treo trên trần tan thành từng mảng nước đen.
Đứa trẻ quỷ phát ra tiếng rít chói óc rồi lao bổ tới.

Mọi thứ nổ tung.

Lâm Uyên chợt thấy mình bị ai đó kéo mạnh về sau.

Ánh đỏ hành lang tràn vào mắt.

Cậu choàng tỉnh.

Cả ba vẫn đang đứng ở lầu hai.
Trước mặt là cánh cửa đen không số đang mở hé.
Chiếc ghế gỗ chỉ còn cách họ đúng một bước.

Chu Kha đang nửa tỉnh nửa mê, hai tay bóp cổ chính mình.
Hứa Ninh mặt trắng như giấy, tay vẫn cầm phần cán của chiếc gương đồng đã nứt vỡ.

Không có phòng linh vị.
Không có trần.
Không có thi thể.

Nhưng trên sàn trước cửa đen… có một vật.

Một bài vị gỗ bị vỡ đôi.

Khắc đúng hai chữ:
Từ Thành.

Ba người chưa kịp phản ứng thì từ cuối hành lang bỗng vang lên tiếng mở cửa dồn dập.

Rầm!
Rầm!

Cửa phòng số 6 bật mở.
Dương Tử Mạch lảo đảo lao ra, trên ngực đầy máu, vừa chạy vừa hét:
“Đừng tin tiếng người trong gương! Đừng—”

Một bàn tay đen thò ra từ trong phòng số 6, chụp lấy đầu hắn.

Rắc.

Cái đầu Dương Tử Mạch xoay ngược ra sau lưng.

Thân thể hắn vẫn chạy thêm hai bước theo quán tính, rồi đổ ầm xuống hành lang ngay trước mắt ba người.

Máu nóng văng lên mép tường đỏ xám.

Chu Kha hóa đá.

Hứa Ninh không thở nổi.

Lâm Uyên nhìn xác Dương Tử Mạch nằm cách họ chưa đầy bốn thước, cổ gãy thành một góc không thể thuộc về người sống.

Cái chết thứ hai đến quá nhanh.
Nhanh đến mức không cho bất kỳ ai thời gian tiếc nuối.

Cánh cửa phòng số 6 vẫn mở.

Bên trong tối om.

Một giọng nữ dịu dàng chậm rãi vang ra từ bóng tối ấy:

“Còn năm vị khách.”

“Bà chủ đang đợi dưới đại sảnh.”

Rồi từ đầu cầu thang lầu hai, tiếng chuông đồng ở đại sảnh bất ngờ ngân lên một tiếng thật dài.

Keng——

Toàn bộ đèn lồng đỏ trên hành lang đồng loạt tối sầm.

Chỉ trong nháy mắt, tầng hai chìm vào bóng đen đặc quánh.

Và trong bóng tối đó, Lâm Uyên nghe thấy rất rõ bên tai mình một hơi thở lạnh bám sát:

“Lần này… ngươi chạy đi đâu nữa?”

Đề xuất Voz: Một tháng quay lại thời trai trẻ
Quay lại truyện Quỷ xá vạn cảnh
BÌNH LUẬN