Chương 1620: Băng Thành Lâm Nguy

Sau đại hôn lễ vô cùng hoành tráng, bầu không khí náo nhiệt tại Vạn Tượng thành vẫn còn kéo dài mãi không tan. Khắp nơi trong thành thị thoang thoảng hương thơm của hoa cỏ, tại các tửu quán, trà đình, đâu đâu cũng vang lên tiếng bàn tán xôn xao về hôn lễ vô tiền khoáng hậu này.

Sáng sớm, ánh dương quang rực rỡ phủ lên Vạn Tượng thành một lớp áo vàng óng ánh, những tia nắng trải dài theo các con phố, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Con đường chính nối liền đại môn cung điện, một đầu hướng thẳng ra ngoài thành, dẫn vào bình nguyên bao la rồi dần khuất bóng nơi cuối chân trời.

Ngày hôm nay lữ khách đi lại không nhiều, chỉ có vài thương đội thưa thớt chậm rãi tiến vào thành. Thi thoảng, một vài Hồn sủng sư cưỡi linh sủng phóng vút ra ngoài, bụi tung mù mịt.

Đột nhiên, nơi cuối con đường xuất hiện một bóng người lao tới nhanh như chớp giật. Đó là một đầu Ma Câu, bốn vó của nó dường như không chạm đất, mỗi nơi đi qua đều cuốn theo cát bụi mịt mù.

Tốc độ của nó cực nhanh, sau khi vượt qua cổng thành liền nhắm thẳng về phía tổng bộ cung điện, chỉ dừng lại khi chạm mặt đội Thánh vệ đang canh gác.

Từ trên lưng Ma Câu, một nam tử mặc quân phục nhảy xuống, vội vã tiến về phía thủ lĩnh Thánh vệ.

“Mau đem tin tức cấp báo này dâng lên Sở Vương.” – Nam tử nói với giọng điệu vô cùng nghiêm trọng.

“Chúng ta không có quyền trực tiếp diện kiến Sở Vương. Để ta đưa đến chỗ Trưởng lão, hoặc nhờ Nguyên lão chuyển tới Ngài ấy.” – Thủ vệ đáp lời.

“Vậy thì mau lên đi, có đại sự phát sinh, nhất định phải nhắc nhở các vị Trưởng lão và Nguyên lão xem trọng chuyện này!” – Gã thám báo hối thúc.

“Được rồi!” – Thủ vệ gật đầu, cầm lấy thư cấp báo rồi nhanh chân bước vào sâu trong cung điện.

Vừa bước vào đại sảnh, hắn đảo mắt nhìn quanh tìm kiếm các vị cao tầng. Tuy nhiên, lúc này không có mấy nhân vật quyền lực hiện diện. Do hôn lễ kéo dài quá lâu, phần lớn các Trưởng lão đều tranh thủ dịp này để nghỉ ngơi hoặc xử lý việc riêng của mình.

“Có chuyện gì vậy?” – Lúc này, một vị Khách khanh trưởng lão đang ngồi trong đại sảnh cất tiếng hỏi.

Khách khanh trưởng lão là chức vị được thiết lập sau khi Tân Nguyệt Địa mở rộng ra bên ngoài. Những cường giả có ý muốn hợp tác với Tân Nguyệt Địa nhưng không thích bị gò bó sẽ đảm nhận vị trí này. Họ nắm giữ quyền lực ngang hàng Trưởng lão nhưng được tự do đi lại, chỉ xuất hiện khi Tân Nguyệt Địa phát sinh sự cố. Vị Khách khanh này tên là Tiết Tấn, vốn là một Hồn sủng sư phiêu bạt, thực lực đã đạt đến cấp Bất Hủ.

“Báo cáo Trưởng lão, có một quân quan vừa gửi tới mật báo, hy vọng Sở Vương có thể xem qua ngay. Hắn nói đây là chuyện hệ trọng vô cùng.” – Thủ vệ cung kính thưa.

“Đưa cho ta xem.” – Tiết Tấn thản nhiên nói.

Hắn cầm lấy bức thư, cẩn thận đọc lướt qua. Một lát sau, vị Khách khanh trưởng lão thu hồi thư tín, mở miệng nói: “Được rồi, ta sẽ chuyển cho Sở Vương, ngươi bảo vị quân quan kia cứ yên tâm quay về đi.”

“Tuân mệnh!” – Thủ vệ gật đầu, xoay người trở lại cương vị của mình.

Đợi Thánh vệ rời đi, Tiết Tấn lạnh lùng hừ một tiếng, thầm nghĩ trong lòng: “Đang sầu muộn vì không có cách nào khiến hắn đánh mất lòng dân, chẳng ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy.”

Sau đó, hắn gọi một vị Điện chủ tới, dặn dò: “Giao bức thư này cho Sở Vương.”

Vị Điện chủ gật đầu nhận lấy, đang định rời đi thì Tiết Tấn bồi thêm một câu: “Sở Vương vừa đại hôn, cần được nghỉ ngơi. Ai cũng cần thời gian thư thả, không thể để Ngài ấy tự mình lo liệu mọi việc, ngươi hiểu chứ?”

Điện chủ là người thông minh, lập tức hiểu được thâm ý trong lời nói của Tiết Tấn. Hắn nghiêm mặt gật đầu: “Quả thực vậy, ta định vài ngày nữa mới trình lên Sở Vương.”

“Tự ngươi liệu mà làm đi!” – Tiết Tấn cười lạnh. Sự tình đã đến nước này, vị Điện chủ kia làm sao dám trái lệnh?

Tuyết thành nằm ở phía Bắc Tân Nguyệt Địa, nơi đây vốn là một vùng sông băng quanh năm lạnh giá. Giữa lòng sông băng ấy tọa lạc một tòa thành, dân chúng Tuyết thành gọi đó là Băng thành.

Băng thành được xây dựng tinh xảo tuyệt luân, mọi kiến trúc đều được tạc từ Băng Tinh. Dưới ánh mặt trời, cả tòa thành tỏa sáng lung linh như một vương quốc thủy tinh huyền ảo.

Dòng sông băng có rất nhiều linh sủng hệ Băng sinh sống, đây vốn là địa điểm rèn luyện lý tưởng cho các Hồn sủng sư. Chỉ cần đi không xa là có thể tiến vào Mê giới tìm kiếm tài nguyên phù hợp.

Nhưng hiện tại, Băng thành đã trở thành một vùng tử địa, không ai dám đến đây lịch lãm. Ngay cả những người đang ở bên trong cũng chẳng còn dũng khí bước ra ngoài. Bởi lẽ, mặt đất trong phạm vi mấy ngàn dặm đột ngột nứt toác, lộ ra những vực thẳm sâu không thấy đáy.

Bên ngoài thành, vô số linh sủng hoang dã đang lượn lờ như những bóng ma, chúng hành động không mục đích, chỉ ra ngoài săn mồi rồi lại quay về sào huyệt ngủ say. Chỉ cần bước chân ra khỏi thành, con người sẽ ngay lập tức trở thành miếng mồi ngon trong miệng chúng.

Trong thành, đa số là dân thường và những Hồn sủng sư thực lực thấp kém. Họ chỉ biết bám trụ lấy Băng thành, nơi duy nhất còn sót lại chút khả năng phòng ngự giữa vùng đất lạnh giá này.

“Rống…!”

Đột nhiên, một tiếng gầm thét kinh thiên động địa từ phương xa truyền tới. Sông băng và núi non rung chuyển dữ dội, từng cơn địa chấn tàn phá khắp nơi. Mặt đất nứt toác thành những rãnh dài hun hút, kéo tận đến cuối chân trời.

Ngay cả đường phố trong thành cũng xuất hiện vết nứt, nhà cửa nghiêng ngả, tường đá sụp đổ cuốn theo bụi mù. Cư dân hoảng loạn tháo chạy khắp nơi.

Những Hồn sủng sư gan dạ đứng bên mép vực nhìn xuống, chỉ thấy một màu đen đặc quánh, không cách nào biết được vực sâu này dẫn đến đâu.

“Trời đất ơi, âm thanh vừa rồi rốt cuộc là thứ gì?” – Dân chúng vừa chạy đến nơi an toàn đã vội vàng bàn tán trong sợ hãi.

Chỉ một tiếng gầm mà khiến địa hình sông băng biến dạng hoàn toàn, đó phải là một tồn tại cường đại đến nhường nào?

“Chúng ta xong đời rồi… Bên ngoài toàn là dã thú, tòa thành này thì đang dần sụp đổ…” – Một nam tử trung niên ôm đứa con nhỏ, run rẩy nói không thành lời vì sợ hãi.

“Yên tâm đi, sẽ không sao đâu!” – Một Hồn sủng sư gần đó lên tiếng trấn an, dù chính hắn cũng chẳng có năng lực dẫn người khác rời đi.

“Mọi người đừng hoảng loạn! Chúng ta đã gửi thư cầu cứu đến Tuyết thành và Vạn Tượng thành. Chỉ vài ngày nữa thôi, viện binh sẽ tới cứu chúng ta!” – Đám thủ vệ vừa tuần tra vừa ra sức trấn an dân chúng. Họ đã bị vây hãm gần nửa tháng, nhiều người cố thoát ra đều bị quái vật truy đuổi phải quay về. Tình hình đang vô cùng nguy ngập.

Trớ trêu thay, đội quân cứu viện từ Tuyết thành phái tới cũng đang bị mắc kẹt ngay trong Băng thành này. Họ không dám manh động, chỉ biết chờ đợi tin tức từ bên ngoài.

Thủ lĩnh đội cứu viện là Trác Uyển, một Hồn sủng sư hệ phụ trợ. Nàng vốn tưởng đây chỉ là một thiên tai bình thường, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng sông băng tan vỡ, đại địa xoay vần, nàng mới nhận ra sự việc nghiêm trọng hơn nhiều.

Hơn nữa, trong suốt thời gian qua, họ luôn nghe thấy tiếng gầm thét rợn người kia. Chủ nhân của âm thanh đó giống như một vị Ma vương vừa thức tỉnh từ địa ngục, mỗi lần cất tiếng đều khiến cả vùng sông băng đại loạn. Mà nguồn cơn của thảm họa này, dường như lại xuất phát từ một nơi cách xa hàng vạn dặm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN