Chương 247: Ta đơn khống, ngươi tùy tiện triệu hoán
"Ha ha, nhắc đến cũng thật khôi hài. Tên đệ lại trùng với danh xưng lừng lẫy của Tù đảo vương giả Sở Mộ, người đã khuynh đảo thiên hạ trong mấy tháng gần đây. Hơn nữa, vị vương giả ấy hiện cũng đang trú ngụ trên núi, kề vai sát cánh cùng công chúa Yểm Ma cung. Nếu có duyên, ta sẽ được chiêm ngưỡng hai vị Sở Mộ cùng lúc." Sở Tiêm bật cười, giọng nói mang theo sự vui vẻ hiếm thấy.
"Đừng dối gạt tỷ tỷ. Ta chính là cái tên Sở Mộ mà tỷ đang nhắc tới." Sở Mộ lắc đầu cười khổ, sự hiểu lầm nhỏ nhặt này đã khiến hắn phải đón nhận không ít câu hỏi khó xử trong những ngày qua, quả thực vô cùng bất đắc dĩ.
"Hồ ngôn loạn ngữ! Nhiều năm không gặp, đệ lại học được thói quen bịa đặt rồi sao? Lại còn..." Nhắc đến chuyện Sở Mộ cúi đầu muốn hôn mình, gương mặt Sở Tiêm chợt ửng hồng, nàng nghẹn lại giữa chừng. Hiển nhiên, những lời đánh trống lảng của Sở Mộ không thể nào qua mắt được nàng.
Sở Mộ chỉ biết im lặng. Sự tình đã đến nước này, quả thực không còn lời nào để nói.
Bởi vì thân phận Sở Mộ quá nhạy cảm, và bức thư Sở Thiên Hằng gửi cho Sở Tiêm lại quá ngắn gọn. Sở Tiêm chỉ biết Sở Mộ đã trở về, nhưng hoàn toàn không hay biết Sở Mộ và Tù đảo vương giả đang đại chấn danh tiếng thiên hạ lại là cùng một người.
Trên thực tế, Sở Tiêm rất khó liên tưởng hai người làm một. Dù sao bốn năm trước, Sở Mộ còn không thể triệu hồi một con Hồn sủng. Còn bây giờ, Tù đảo vương giả Sở Mộ lại danh tiếng lan truyền rộng lớn, danh nổi như cồn, làm sao nàng có thể nghĩ tới hai người là một được.
Sở Tiêm dẫn Sở Mộ thẳng vào tiểu viện riêng của mình. Nơi đây là chỗ ở của nàng và Sở Thiến, diện tích rộng rãi, có bốn người hầu chuyên trách lo liệu việc dọn dẹp và sinh hoạt thiết yếu.
Phòng trống vẫn còn, Sở Tiêm phân chia chỗ nghỉ cho ba người rồi bảo người hầu chuẩn bị bữa tối thịnh soạn.
Từ khi Sở Mộ và huynh muội Diệp gia tiến vào thành còn chưa được nghỉ ngơi, một đường vội vã đi tới Sở Sơn, sau đó chờ đợi cả buổi trong đình viện dưới chân núi, quả thực đã thấm mệt. Vì thế sau khi dùng bữa tối, Sở Tiêm phải đi gặp lão sư, còn Sở Mộ cùng huynh muội Diệp gia trở về phòng tĩnh dưỡng.
Sở Mộ chỉ chợp mắt một lát là tinh thần đã hồi phục hoàn toàn, sự mệt mỏi của hành trình đã tiêu tan. Vào lúc nửa đêm, Diệp Hoàn Sinh không biết từ đâu chạy đến chỗ Sở Thiến, hai người lại lớn tiếng cãi vã không ngớt trong sân, lời qua tiếng lại chẳng dứt.
Sở Mộ bước ra khỏi phòng, liền trông thấy Diệp Khuynh Tư đang tĩnh lặng ngồi trên lan can gần hoa viên. Nàng ngắm nhìn những đóa hoa nở rộ, đôi mắt long lanh như đang chìm sâu vào một suy tư nào đó.
Diệp Khuynh Tư sở hữu vẻ đẹp khuynh thành, thậm chí còn vượt trội hơn Sở Tiêm vài phần, khí chất thanh cao thoát tục khiến Sở Mộ dần dà cũng bị cuốn hút.
"Bước chân của ngươi lúc nào cũng tĩnh lặng như bóng đêm vậy." Một hồi lâu sau, Diệp Khuynh Tư mới nhận ra Sở Mộ đang đứng cạnh mình, nàng khẽ cười nhạt xem như lời chào hỏi.
"Đã thành thói quen, không có ý tứ gì khác." Sở Mộ cười đáp, đi tới ngồi xuống bên cạnh Diệp Khuynh Tư.
Diệp Khuynh Tư hơi dịch chuyển thân thể, không rõ là nhường thêm chỗ cho hắn hay không muốn có sự tiếp xúc. Ánh mắt nàng vẫn hướng về những cánh hoa đính sương đêm lấp lánh ngoài xa.
"Ta đoán, ngươi chính là Tù đảo vương giả Sở Mộ, đúng không?" Thanh âm của Diệp Khuynh Tư chợt vang lên, khiến nội tâm Sở Mộ dâng lên một cơn sóng ngầm.
Sở Mộ ngây người kinh ngạc, chăm chú nhìn Diệp Khuynh Tư hồi lâu mới thốt lên: "Làm sao ngươi biết được?"
Không thể không nói, tâm tư Diệp Khuynh Tư tinh tế đến đáng sợ. Trong suốt thời gian họ đi chung, nàng dường như không để ý đến bất cứ chuyện gì, mọi sự vô can, nhưng kỳ thực lại ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt, rồi từ đó tổng hợp thành suy đoán sắc bén của riêng mình.
"Hồn sủng của ngươi, tên của ngươi, và phản ứng của tỷ tỷ ngươi. Tin đồn nói Tù đảo vương giả Sở Mộ có một con Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ. Theo ta thấy, con tiểu hồ ly kia đã dùng phương pháp nào đó để duy trì trạng thái ấu niên của Miện Diễm Cửu Vĩ Viêm Hồ. Hơn nữa, phát âm tên 'Sở Thần' và 'Sở Mộ' khá giống nhau. Khi ca ca ta nhắc đến cái tên 'Sở Thần', tỷ tỷ ngươi không hề có phản ứng. Điều này chứng tỏ Sở Thần không phải là tên thật của ngươi." Diệp Khuynh Tư chậm rãi nói.
Chỉ từ những thông tin nhỏ nhặt đó, Diệp Khuynh Tư đã có thể phán đoán thân phận thực sự của hắn. Quả thực là tâm tư cẩn trọng phi thường.
Sau khi biết được thân phận Sở Mộ, Diệp Khuynh Tư hiển nhiên cảm thấy tò mò, lấy làm kỳ quái tại sao Sở Mộ lại rời khỏi Cẩn Nhu công chúa. Dù sao chức vụ hộ vệ bên cạnh tiểu công chúa Yểm Ma cung chính là ước mơ của vô số thanh niên cao thủ.
Mặc dù hiếu kỳ, nhưng Diệp Khuynh Tư cũng không lên tiếng hỏi thăm. Nàng không phải là người ưa thích mới lạ, thấy gì hay là lập tức bu vào. Phần lớn nguyên nhân là do nàng biết Sở Mộ sẽ không tùy tiện giải thích chuyện này với bất kỳ ai.
"Con nhỏ ngốc nghếch này, ngực to óc ngắn, suy nghĩ nông cạn. Nữ nhân như ngươi, dù có nằm lên giường sạch sẽ cũng không ai dám động vào!"
Từ sân bên kia đột nhiên truyền đến tiếng gào thét của Diệp Hoàn Sinh, đầy vẻ sỉ nhục.
"Ngươi... tên khốn này, ta muốn xé xác ngươi!" Sở Thiến cũng gầm lên giận dữ.
Tiếng huyên náo vang lên không dứt, thỉnh thoảng còn có vài đồ vật bị ném ra ngoài viện. Tiếp theo là Diệp Hoàn Sinh cắm đầu chạy vào phòng, rồi Sở Thiến cầm thứ gì đó đuổi theo.
Thế nhưng, bất kể hai người kia ồn ào đến mức nào, Sở Mộ và Diệp Khuynh Tư vẫn ngồi đó, tĩnh lặng một cách lạ thường, không ai nói gì, chầm chậm chìm vào suy tư riêng.
"Kỳ lạ, sao muộn thế này mà nàng vẫn chưa trở về?" Sở Thiến cãi vã với Diệp Hoàn Sinh đã mệt mỏi, đuổi mấy vòng quanh sân khiến nàng hổn hển dừng lại.
"Nàng đi tìm lão sư làm gì?" Sở Mộ hỏi.
"Ta nghĩ lão sư muốn xem Hồn sủng của nàng, hoặc sắp xếp đối thủ thí luyện nào đó. Tóm lại thời gian tiến vào Bách Cốc sắp đến rồi, nàng phải tranh thủ mấy ngày còn lại để giúp Hồn sủng đột phá. Chứ với thực lực hiện tại, nàng tiến vào Bách Cốc sẽ cực kỳ nguy hiểm. Haiz, cũng có thể nàng tự rèn luyện một mình ngoài sân thí luyện, để ta đi gọi." Sở Thiến nói.
"Ta đi cùng ngươi." Sở Mộ đứng dậy.
Sở Thiến gật đầu đồng ý, liếc qua vị trí Diệp Hoàn Sinh không biết đã trốn đi đâu, cũng không thèm để ý đến tên lưu manh đó nữa. Nàng quay trở về phòng choàng một bộ y phục tránh gió rồi dẫn Sở Mộ đi ra ngoài viện.
"Sở Thần, tỷ tỷ ngươi chắc chắn chưa nói rõ toàn bộ tình huống của nàng, đúng không?" Sở Thiến vừa đi vừa hỏi.
"Đại khái có nói vài câu, về chuyện Huyết Vĩnh Quả." Sở Mộ hồi đáp.
"Đó chỉ là một khía cạnh thôi. Trên thực tế, đệ đệ Sở Gia là Sở Việt đã ngó trúng tỷ tỷ ngươi, muốn chiếm đoạt nàng làm của riêng. Nhưng tỷ tỷ ngươi không thích cái tên phẩm hạnh kém cỏi đó, thậm chí cực kỳ chán ghét. Sở Tiêm càng bài xích, tên Sở Gia kia lại càng thèm khát. Nếu hai bên đồng thuận thì cưới xin là chuyện bình thường, gả cho hắn cũng không thành vấn đề. Ít nhất Sở Việt rất mạnh, thân phận cũng cao, hắn có chỗ dựa vào mới dám làm càn như thế. Chỉ có điều, người này đã đính hôn với tiểu thư Cổ gia trước đó rồi." Sở Thiến chậm rãi kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Lúc trước nghe tới đoạn có người muốn hãm hại Sở Tiêm, Sở Mộ đã đoán được tình huống đại khái. Dù sao Sở Tiêm ở trong Đại Sở thế gia là không có bất kỳ chỗ dựa nào. Nữ tử thiên sinh lệ chất, xinh đẹp như thế, lại một thân một mình khẳng định sẽ gặp phải không ít đệ tử có thân phận cao cố tình quấy rầy.
"Ngươi sao lại không có chút phản ứng nào vậy? Quả nhiên là đi ra từ gia tộc nhỏ, đường xa tới đây thì có ích lợi gì chứ? Đại Sở thế gia chỉ coi các ngươi là một nhánh họ tộc nho nhỏ. À, thiếu chút nữa ta quên mất. Ngươi còn không biết Sở Kha, vậy khẳng định cũng không biết Sở Việt. Để ta giải thích một chút, Sở Việt là thanh niên đứng đầu Ốc Cổ thành chúng ta, thậm chí nếu nói bảo thủ một chút, hắn cũng đồng cấp bậc với Sở Mộ, cận thân hộ vệ của công chúa Yểm Ma cung danh tiếng lẫy lừng kia." Sở Thiến tiếp tục nói rõ tình hình nơi này.
"Ngươi có nghe nói qua một người tên là Sở Thiên Mang chưa?" Sở Mộ đột ngột dò hỏi.
"Sở Thiên Mang? Hình như hơi quen tai. Hẳn là không có danh tiếng lớn, ta không ấn tượng nhiều lắm. Cái tên đó ở Đại Sở thế gia rất có thế lực sao?" Sở Thiến hỏi ngược lại.
"Không có gì, chỉ tùy tiện hỏi thôi." Sở Mộ lắc đầu.
Sở Thiên Mang là tên thật của phụ thân hắn. Sở Mộ đã nghe mẫu thân Băng Lam kể lại sự tình Sở Thiên Thừa tương đối rõ ràng. Sở Thiến không biết người này khiến Sở Mộ không khỏi thất vọng.
Cả hai đi vòng qua những hành lang gấp khúc, vượt qua mấy con dốc cao. Xuyên qua màn sương mù nhàn nhạt, Sở Mộ thấy một quảng trường rộng lớn được vách đá bao quanh. Địa phương này hẳn là nơi đệ tử Đại Sở thế gia rèn luyện Hồn sủng chiến đấu.
Từ khí thế bên ngoài, thế lực Đại Sở thế gia mạnh hơn các Vực chủ khác rất nhiều. Chỉ riêng việc xây dựng một khu chiến trường tổng hợp to lớn như thế giữa núi đã tiêu tốn đại lượng tài chính. Huống chi những dãy hành lang gấp khúc kéo dài liền mạch từ dưới chân núi đi lên, trực tiếp nối thông cầu treo giữa không trung, cao tới trăm trượng, mặt sân được dùng đá hoa cương kiến tạo vô cùng vững chắc. Tất cả những thứ đó cộng lại sẽ là một khoản tiền khổng lồ, không phải bất kỳ một gia tộc nào cũng có thể bỏ ra.
Mặc dù Sở Mộ có năng lực nhìn xuyên bóng đêm, nhưng vẫn không thể nhìn bao quát hết toàn cảnh bãi chiến trường.
Dưới chân núi thỉnh thoảng còn có một hai tiếng tru của hung thú truyền tới, lực lượng rung động làm cho cầu treo khẽ lắc lư theo gió khiến cho lòng người rét lạnh.
"Đi lại bên trong Sở Sơn chúng ta cần phải có Dực hệ Hồn sủng thị, nếu không có sẽ bị chế nhạo. Sở Thần, ngươi có Dực hệ Hồn sủng không?"
Sở Mộ quả thật không có Dực hệ Hồn sủng. Dạ Lôi Mộng Thú tuy có năng lực đạp không, nhưng phải dựa vào bóng tối mới có thể thi triển.
"Vậy ngươi cũng quá kém cỏi rồi, thật không biết ngươi tới nơi này làm gì. Sở Gia dựa vào uy phong Sở Việt bức bách Sở Tiêm đi vào khuôn khổ. Nếu như Sở Tiêm có đủ thực lực và hậu thuẫn may ra còn có cơ hội, một khi nàng tiến vào Bách Cốc chẳng khác nào chịu chết." Sở Thiến thở dài một hơi buồn bã.
"Thực lực Sở Gia thế nào?" Sở Mộ hỏi.
"Coi như là thanh niên cao thủ của Đại Sở thế gia. Nhưng còn thua xa ca ca hắn. Ý, hình như có người?" Sở Thiến nghi hoặc nhìn thấy hai thân ảnh ở cuối cầu treo.
Sở Mộ nhíu mày quan sát hai tên sắc mặt bất thiện kia.
"Hình như là thủ hạ Sở Gia, để ta tới hỏi thăm tình huống. Ngươi chờ ở chỗ này, có gì ta sẽ thông báo sư phụ của ta." Sắc mặt Sở Thiến có phần vội vã, lập tức niệm chú ngữ triệu hồi Dực hệ Hồn sủng của mình.
"Ngươi không được vọng động trêu chọc bọn họ, tỷ tỷ ngươi đã nhiều phiền toái lắm rồi. Ta sẽ trở lại nhanh thôi." Sở Thiến nhảy lên lưng Dực hệ Hồn sủng, cẩn thận dặn dò Sở Mộ một câu.
Sở Mộ khẽ gật đầu, sau đó lặng lẽ niệm chú ngữ triệu hồi ra Dạ Lôi Mộng Thú.
"Dạ, Dạ Vũ."
"Hí!"
Dạ Lôi Mộng Thú nhảy vọt lên cao, đạp không dung nhập vào trong bóng tối. Bốn vó nó tạo nên chấn động không trung y như sóng gợn, quá trình di chuyển cực kỳ nhàn nhã.
Nơi này có rất nhiều sương mù che kín tầm mắt. Hai tên thủ hạ Sở Gia không hề nhận ra Sở Mộ và Sở Thiến xuất hiện trên cầu treo. Sở Mộ và Dạ Lôi Mộng Thú di chuyển yên lặng không một tiếng động, hai người này căn bản không thể nào phát hiện ra Sở Mộ.
Dạ Lôi Mộng Thú đưa Sở Mộ tiến vào phạm vi bãi chiến trường. Từ trên không trung nhìn xuống, hắn thấy mấy con Hồn sủng đang thi triển kỹ năng, hỏa diễm bùng cháy kịch liệt.
"Còn có bản lãnh gì thì lôi ra hết đi. Ha ha, dù sao ta luôn có thời gian." Một gã nam tử mặc y phục xanh lam cười nói, cặp mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào Sở Tiêm.
Lúc này Sở Tiêm đã tức giận đến mức đỏ bừng cả mặt. Vốn là nàng tới đây để rèn luyện kỹ năng cho Hồn sủng, không ngờ tên đáng ghét này lại đột nhiên xông vào kiếm chuyện.
Loại chuyện này vốn không phải xảy ra lần đầu tiên, cơ hồ hễ có thời gian là Sở Gia sẽ tìm cách chạy tới quấy rầy nàng. Mặc dù Sở Gia không dám gây chuyện giữa ban ngày ban mặt, nhưng nhiều lúc làm cho Sở Tiêm cực kỳ phiền chán.
Sở Mộ trên cao thấy Sở Gia vẫn chưa có hành động gì quá trớn liền thở phào nhẹ nhõm. Hắn khống chế Dạ Lôi Mộng Thú chậm rãi hạ xuống.
Sở Tiêm đã triệu hồi ra hai con Hồn sủng đang đối chiến với Sở Gia. Lúc này nàng đang tập trung tinh thần điều khiển hai con Hồn sủng, bỗng nhiên cảm giác trước mặt mình xuất hiện một sinh vật đen thui, còn cho rằng Sở Gia cho Hồn sủng đánh lén, lập tức niệm chú ngữ công kích.
"Chớ khẩn trương, là ta!" Sở Mộ bảo Dạ Lôi Mộng Thú hiện ra từ trong bóng tối, hạ xuống ngay bên cạnh Sở Tiêm.
Dạ Lôi Mộng Thú tà dị, oai phong lẫm liệt xuất hiện ở trước mặt Sở Tiêm. Khí tức hắc ám nồng đậm lập tức lan tràn ra bốn phía, tạo thành rung động thị giác mãnh liệt. Sở Tiêm cũng không ngờ người đang cưỡi Dạ Lôi Mộng Thú dĩ nhiên là Sở Mộ.
"Tại sao lại tới đây?" Sở Tiêm kinh ngạc tột độ, hoàn toàn không nghĩ tới Sở Mộ lại xuất hiện trước mặt mình với hình tượng hoa lệ như thế.
Hắn một thân y phục trắng tinh, con ngươi đen tỏa ra ánh sáng bức người, gương mặt tuấn tú và nụ cười tà mị thường trực trên môi. Hơn nữa, khí tức Dạ Lôi Mộng Thú cuồn cuộn lấn tới làm cho người ta có cảm giác thần bí và tự tin. Tư thái này có lực hấp dẫn đặc biệt đối với phái nữ. Ngay cả Sở Tiêm cũng không thể tin được đây là đệ đệ Sở Mộ của mình.
Sở Mộ từ trên lưng Dạ Lôi Mộng Thú nhảy xuống, chậm rãi điều chỉnh tâm tình rồi dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn tới Sở Gia.
"Thu hồi Hồn sủng của ngươi đi, tên này để ta đối phó." Sở Mộ nói với Sở Tiêm.
Sở Tiêm ngẩn người kinh ngạc, còn muốn nói gì nhưng chẳng biết tại sao lại bị thái độ tự tin của Sở Mộ thuyết phục. Nàng lập tức niệm chú ngữ thu hồi hai con Hồn sủng trở về không gian Hồn sủng.
"Sở Tiêm, ngươi đúng là to gan quá rồi, dám mang người ngoài tiến vào Sở Sơn, chẳng lẽ cảm thấy tội trạng của mình chưa đủ nặng sao?" Sở Gia cười lạnh nói.
Mỗi thành viên Đại Sở thế gia đều có Yêu Bài tượng trưng thân phận. Trên người Sở Mộ không có, hơn nữa Sở Gia chưa từng nhìn thấy Sở Mộ lần nào, vì thế mới đoán được Sở Mộ là người bên ngoài.
"Đã được cho phép rồi, hắn là đệ đệ của ta." Sở Tiêm lập tức giải thích.
"Đệ đệ? Hừ, ta thấy không giống chút nào." Sở Gia giọng nói bất thiện, ánh mắt nhìn vào Dạ Lôi Mộng Thú hồi lâu không nói tiếng nào, rõ ràng là có ý kiêng kỵ.
"Ta đối chiến với ngươi, ta chỉ dùng đơn khống (khống chế một Hồn sủng), ngươi tùy tiện triệu hoán. Thắng thì vật này thuộc về ngươi. Thua thì sau này không được làm phiền nàng nữa." Sở Mộ tiến tới trước một bước, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một bộ Hồn giáp cấp năm đặt xuống đất.
Hồn giáp cấp năm trị giá trên một trăm năm mươi vạn, làm tiền đánh cuộc đối với một trận chiến là tương đối cao. Cho dù là ca ca Sở Việt của hắn cũng không dám dễ dàng đánh cuộc lớn như thế.
Nhìn thấy Sở Mộ ném ra Hồn giáp cấp năm, Sở Gia đờ người ra, hoàn toàn không ngờ rằng tên nam tử bỗng nhiên xuất hiện lại có thể chơi lớn cỡ này.
"Ngươi muốn đánh cuộc với ta?" Bản thân Sở Gia mình cũng có Hồn giáp cấp năm, nhưng nếu có thêm một bộ nữa lại càng tốt. Dù sao đồ vật giá trị cao này không sợ bán không nổi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Phàm linh căn nhưng ta có vô số hệ thống