Chương 94: Hồn sủng phản bội - Linh hồn bị thương

"Ngưng, Băng Kiếm."

Sức mạnh khống chế Băng hệ ma pháp của Băng Không Tinh Linh vượt xa Hồn sủng thông thường. Dù cách xa hơn ba mươi trượng, nó vẫn ngưng tụ Băng Kiếm sắc lạnh, đâm thẳng xuống đầu Dương Kính Liên với độ chính xác kinh hoàng.

Cảm nhận luồng hàn khí ập tới, Dương Kính Liên mới đột ngột ý thức được nguy cơ. Hắn theo bản năng lăn mình về phía trước, tránh thoát một đòn trí mạng.

"Ngưng, tiếp tục."

Băng Kiếm lạnh lẽo lại xuất hiện trên đỉnh đầu Dương Kính Liên. Lần này là ba thanh liên tiếp, dồn dập lao xuống từ trên cao, không ngừng bức ép.

Mồ hôi lạnh toát ra khắp người, Dương Kính Liên cuống quýt lăn tiếp về phía trước, đồng thời hạ lệnh Phong Tinh Linh thi triển Phong Triền.

Ba thanh Băng Kiếm lập tức vỡ vụn dưới tác động của Phong Triền. Nhưng ngay khi mảnh băng vừa tan, một kỹ năng Băng hệ khác đã ập đến.

"Băng Nhận Bào Hao."

Một loạt Băng Nhận sắc lẹm nhanh chóng hiện ra trong khe núi, gào thét xoay tròn, lao thẳng về phía Dương Kính Liên.

Không gian quá hẹp, Dương Kính Liên hoàn toàn không có chỗ né tránh, thậm chí không kịp triệu hồi thêm một Hồn sủng nào khác, chỉ còn biết kinh hoàng tìm cách thoái lui.

Kỹ năng phòng ngự của hệ Phong vốn không mạnh, lúc này đối diện với uy hiếp của Băng Nhận Bào Hao cũng chẳng thể tạo ra nhiều tác dụng. Đáng tiếc, nơi đây quá chật chội, dù hắn có thay đổi vị trí thế nào cũng khó lòng tránh thoát toàn bộ công kích.

Dương Kính Liên ra lệnh cho Phong Tinh Linh chặn trước mặt mình, còn bản thân nhanh chóng niệm chú ngữ, gia cố một tầng nham thạch lên cơ thể.

Thuật Thạch Hóa toàn diện, năng lực phòng ngự có thể sánh ngang với Hồn sủng ba đoạn.

Sở Mộ thấy Dương Kính Liên đã hoàn thành lớp bảo vệ, khóe môi chợt nở nụ cười lạnh lùng, lặng lẽ niệm chú ngữ.

"Phong Long Triền."

Chú ngữ được hoàn thành cực nhanh. Nhưng hắn không gia trì Phong Long Triền cho chính mình, mà là áp đặt nó lên người Dương Kính Liên.

Dưới chân Dương Kính Liên, một trận khí lưu xoay tròn xuất hiện, nhanh chóng bốc lên, bao phủ toàn bộ thân thể hắn.

Uy lực của Phong Long Triền mạnh hơn Phong Triền rất nhiều. Cơn lốc cuồng bạo này lập tức thổi tung cả khe núi nhỏ hẹp.

Dòng khí xoáy mạnh mẽ cuộn trào, dòng chảy hỗn loạn. Dù thân thể Dương Kính Liên đã được bao bọc bởi tầng nham thạch, hắn vẫn bị cuốn phăng đi.

"Đáng giận! Tên khốn kiếp nào!"

Dương Kính Liên lập tức nhận ra kẻ đang thi triển Phong Long Triền. Ánh mắt hắn đầy giận dữ nhìn về phía kẻ đánh lén khốn nạn kia.

Bốn mắt chạm nhau, một luồng hàn ý bỗng chốc xâm nhập toàn thân. Dương Kính Liên ngạc nhiên sững sờ. Cảm giác này có vẻ quen thuộc, nhưng đôi mắt lạnh như băng kia lại vô cùng xa lạ.

"Ngươi là ai?" Dương Kính Liên gầm lên.

"Đã là người chết, cần gì phải hỏi rõ ràng." Sở Mộ nhàn nhạt đáp lại.

Lời nói của Sở Mộ lập tức khiến Dương Kính Liên bừng tỉnh, hắn vội vã nghiêng đầu nhìn lại.

Chính vào khoảnh khắc này, Dương Kính Liên mới kinh hoàng phát hiện mình đã bị Phong Long Triền thổi bay thẳng đến chỗ Ban Lan Ma Hổ.

Sắc mặt Dương Kính Liên tái nhợt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lên đến não. Hắn mất kiểm soát, toàn thân run rẩy không ngừng.

"Phấn Toái Trảo."

Ban Lan Ma Hổ xuất hiện nhanh như chớp. Móng vuốt hung ác của nó trực tiếp xuyên thủng lớp nham thạch bảo vệ, đồng thời xé rách mọi phòng ngự trên người Dương Kính Liên, đâm thẳng vào vị trí trái tim.

Lớp phòng ngự cấp ba đối với Ban Lan Ma Hổ quả thực mỏng manh như giấy, không thể chịu nổi dù chỉ một kích.

"Rống!"

Ban Lan Ma Hổ mạnh mẽ rút móng vuốt về, lao thẳng đến cơ thể đang cứng đờ của Dương Kính Liên, há miệng gầm lên giận dữ. Sau tiếng gầm vang vọng, trên ngực Dương Kính Liên cũng xuất hiện một lỗ thủng cực lớn.

Máu tươi văng tung tóe, huyết nhục bay tán loạn. Thân thể Dương Kính Liên nổ tung, mùi máu tanh nồng nặc nhất thời tràn ngập không gian.

Ban Lan Ma Hổ hờ hững giẫm lên vũng máu. Một lát sau, nó chậm rãi xoay người, ngẩng đầu nhìn lên Sở Mộ đang ẩn mình trên cao, rồi gầm lên một tiếng.

"Ta đã nói rồi, ngươi ở đây sớm muộn gì cũng bị một đám người vây công thôi." Sở Mộ nói với Ban Lan Ma Hổ.

Dương Kính Ly đứng ở lối vào khe núi. Xuyên qua bức Băng Tường chắn ngang, hắn đã nhìn thấy thảm trạng của đệ đệ mình. Khuôn mặt hắn vặn vẹo đến đáng sợ.

"Là ai? Cút ra đây ngay!" Dương Kính Ly giận dữ sùi bọt mép, lập tức triệu hồi hai con Hồn sủng của mình.

"Là lệ quỷ vốn bị Dương gia các ngươi hại chết." Thanh âm Sở Mộ truyền ra từ trong khe. Bỗng nhiên, bức Băng Tường nổ tung "ầm ầm".

Sở Mộ thong thả bước ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Dương Kính Ly đang thủ hộ bên ngoài.

Dương Kính Ly cũng đang quan sát Sở Mộ. Khi Sở Mộ vừa bước tới, hắn đã định ra lệnh cho Hồn sủng công kích, nhưng ngay khi nhìn rõ khuôn mặt kia, hắn lập tức cứng đờ, thân thể bất động hồi lâu.

Sở Mộ ít va chạm với Dương Chí Đức nên ấn tượng không sâu. Nhưng Dương Kính Ly lại hoàn toàn khác. Sở Mộ trước kia đã bị tên này trêu chọc không ít lần. Ở Cương La thành, hai người họ từ nhỏ đến lớn đã cạnh tranh kịch liệt. Thù hận đã định từ sớm.

"Là ngươi? Ngươi không phải đã..." Dương Kính Ly nhìn chằm chằm vào mặt Sở Mộ, nét hoảng sợ càng lúc càng đậm.

Dương Kính Ly hiển nhiên rất quen thuộc với Sở Mộ, hoặc ít nhất là toàn bộ Cương La thành đều biết đến tên phế vật vô tích sự của Sở gia: Sở Mộ.

"Không ngờ lại gặp một người đã chết ở nơi này? Khi Dương Chí Đức thấy ta, vẻ mặt của hắn cũng y hệt ngươi bây giờ." Sở Mộ cười lạnh lùng.

Dương Kính Ly nghe vậy liền biến sắc, vội vàng hỏi: "Ngươi giết hắn?"

"Không lâu nữa, những người khác của Dương gia các ngươi cũng sẽ hỏi câu đó. Khi nghe ta nhắc đến Dương Kính Ly, bọn họ sẽ hỏi 'ngươi giết hắn', ha ha!" Sở Mộ châm chọc.

"Hoang đường! Chỉ dựa vào ngươi sao? Một tên phế vật thậm chí suýt nữa không thể trở thành Hồn Sủng Sư, ngu xuẩn đến mức ký kết sai lầm hai hồn ước?" Dương Kính Ly khinh miệt nói.

Những người ở Cương La thành đều biết trưởng tôn Sở Mộ của Sở gia. Khi mới trở thành Hồn Đồ bốn niệm, hắn đã ký kết hồn ước với Hồn sủng cấp bậc cao đẳng, sau đó không chỉ bị hủy diệt hồn ước thứ nhất và thứ hai, mà cuối cùng còn xảy ra tình huống Hồn sủng phản bội.

Hồn sủng phản bội khiến nó luôn ở trạng thái được triệu hoán, điều này có nghĩa là Hồn Sủng Sư luôn bị Hồn sủng đó chiếm dụng một Hồn niệm.

Hồn niệm thứ nhất của Sở Mộ chính là bị con Hồn sủng phản bội kia chiếm dụng. Đây là nguyên nhân khiến hắn, khi đạt đến cấp bậc Hồn Sĩ, chỉ có thể triệu hoán ra một con Hồn sủng.

Việc một đại gia tộc lại để xảy ra chuyện hoang đường này khiến Sở Mộ trở thành sự kiện nổi tiếng toàn Cương La thành, một câu chuyện nực cười bị mọi người đàm tiếu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Nô Lệ Bóng Tối
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN