Chương 1018: Nơi vô chủ
Từ dưới cổng thành nhìn vào, Trình Đại Lôi chỉ thấy một khung cảnh tiêu điều. Bên đường có một đống lửa, dăm ba kẻ đang vây quanh sưởi ấm. Cạnh đống lửa là một đống xương sọ, chẳng biết là của dã thú, lợn rừng, hay hươu bào, mà cũng có thể là xương người. Một con chó hoang lông đen đang gặm đám xương cốt trên đất, khi phát hiện ra đám người lạ Trình Đại Lôi thì ngẩng đầu sủa lên uông uông hai tiếng, đôi mắt nó đỏ ngầu.
Năm người bất động thanh sắc tiến lại gần Trình Đại Lôi. Hai kẻ chặn hai bên sườn, một kẻ đứng sau lưng, hai kẻ còn lại thì đi tới, lúc lướt qua liền để lộ thanh đao giắt bên hông.
U Châu xưa nay vốn là đất cằn sỏi đá, đi mười dặm không thấy bóng người, kẻ sống sót được ở đây so với nơi khác đều liều mạng, cường hãn hơn vài phần. Có thể lăn lộn để kiếm được một thanh đao, rõ ràng không phải hạng tầm thường. Lúc đi lướt qua, bọn chúng cố tình để lộ đao, nhắm thẳng vào bên hông Trình Đại Lôi mà đâm tới.
Bọn chúng coi Trình Đại Lôi là một con cừu non lạc vào bầy sói, chỉ chờ uống máu ăn thịt hắn. Nhưng chúng đã quên mất một điều: nếu thật là cừu non, sao lại dám biết rõ núi có hổ mà vẫn cứ đi vào?
Chỉ trong một sát na, Trình Đại Lôi đã túm lấy vạt áo một kẻ, nện mạnh vào người kia. "Ầm" một tiếng vang lớn, cả hai cùng ngã sõng soài trên mặt đất. Ba kẻ còn lại đều kinh hãi, nhưng không còn đường lui, cũng chẳng thèm che giấu nữa, đồng loạt rút binh khí, gầm lên một tiếng rồi xông vào đám người Trình Đại Lôi.
Quá trình gần như không cần miêu tả. Ba kẻ này chẳng khác nào trứng gà đập vào đá tảng, dùng sức bao nhiêu thì vỡ nát bấy nhiêu.
Cảnh tượng tức thì tĩnh lặng. Một cơn gió lạnh thổi qua, mấy kẻ nằm trên đất rên rỉ như bùn nhão, nhưng Trình Đại Lôi chẳng thèm quay đầu lại nhìn lấy một lần.
Đám người vây xem hoảng sợ thất sắc, trong lòng đồng thời nảy ra một ý nghĩ: Lạc Diệp Thành đã tới một hung thần.
Có một người nhíu mày, ánh mắt như có điều suy nghĩ, bỗng nhiên hét lớn rồi đứng bật dậy:"Là Trình đương gia phải không? Trình đương gia!"
Trình Đại Lôi lúc này mới dừng bước, nhíu mày nhìn hắn, lòng đầy nghi hoặc: Lạc Diệp Thành vẫn còn có người nhận ra ta?
Chỉ thấy kẻ này quần áo rách rưới, người ngợm bẩn thỉu, gầy trơ xương, nhưng ánh mắt lại rực lửa, nhìn Trình Đại Lôi không chớp. Trình Đại Lôi còn chưa nhận ra là ai, Từ Thần Cơ ngược lại đã nhận ra trước, kinh ngạc nói:"Là Thiên Tượng Xà phải không? Sao ngươi lại ra nông nỗi này?"
Thuở trước, Thanh Ngưu Sơn có hai mươi lăm sơn trại, trại lớn vài trăm người, trại nhỏ mười mấy mạng, Thiên Tượng Xà này chính là đương gia của Cẩu Đầu Lĩnh. Về sau Trình Đại Lôi nhất thống sơn tặc Thanh Ngưu Sơn, nhưng luôn có kẻ không muốn đi theo hắn, Thiên Tượng Xà chính là một trong số đó.
Thiên Tượng Xà lệ rơi đầy mặt:"Lão Từ, ngươi vẫn còn nhận ra ta."
Trình Đại Lôi liếc nhìn hai bên, thấy đám người xung quanh vẫn đang nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt không thiện chí. Nhưng vì có vết xe đổ, nên không kẻ nào dám manh động."Nơi này không phải chỗ nói chuyện, tìm một nơi khác đi." Trình Đại Lôi nói.
"Các vị đi theo ta, đi theo ta." Thiên Tượng Xà dẫn đường, quanh co lòng vòng, đưa đám người Trình Đại Lôi đến một căn nhà.
Lạc Diệp Thành bây giờ cũng chẳng còn bao nhiêu người, căn nhà này tuy lâu ngày không được tu sửa, mái thì dột, nền thì cỏ mọc, nhưng lại vô cùng trống trải. Đám người tạm thời dừng chân tại đây. Nhìn bộ dạng của Thiên Tượng Xà, không biết đã bao lâu rồi hắn chưa được ăn cơm. Trình Đại Lôi lấy lương khô thịt khô đưa cho hắn, hắn lập tức ăn ngấu nghiến như hổ đói.
Trình Đại Lôi tự nhận mình cũng coi như đã nếm trải khổ cực, nhưng chưa từng nghĩ đến, con người có thể sống đến bộ dạng này. Sống đến mức độ này, mà vẫn có thể sống được.
Múc nước mưa trong cái vạc dưới mái hiên cho hắn uống, thấy hắn đã khôi phục được vài phần tinh khí thần, Trình Đại Lôi mới hỏi:"Xà đương gia, sao ngươi lại lưu lạc đến nông nỗi này?"
Thiên Tượng Xà không nghe lời này thì thôi, vừa nghe xong liền "ô ô" khóc rống lên. Trình Đại Lôi không đành lòng hỏi tiếp, hiển nhiên Thiên Tượng Xà đã bị thế đạo giày vò đến tâm thần sụp đổ, miễn cưỡng sống sót đã là không dễ dàng.
Đợi hắn tĩnh lại, Trình Đại Lôi mới hỏi: "Lạc Diệp Thành giờ tình hình thế nào?"
Thiên Tượng Xà thở dài: "Sau khi Nhung tộc đánh tới, nơi này liền không ai quản. Tất cả đều mạnh ai nấy sống, ngươi cướp của ta, ta đoạt của ngươi, cứ thế đoạt đến thành ra thế này."
"Tại sao không đi về phía nam? Phía nam cuộc sống tốt hơn một chút mà?" Thôi Bạch Ngọc lúc này không nhịn được hỏi.
Thiên Tượng Xà ngẩng đầu nhìn nàng một cái, nói: "Vị này là đại tẩu phải không?"
Trình Đại Lôi ho nhẹ một tiếng, Thôi Bạch Ngọc lại mặt không đổi sắc, chuyện này cũng không phải lần đầu nàng gặp phải.
"Phía nam nào có yên ổn. Khắp nơi đều đang chiến tranh, nói không chừng trên đường liền bị bắt đi làm lính." Thiên Tượng Xà khổ sở nói: "Suy cho cùng vẫn là ở đây tốt hơn một chút, không ai quản, miễn cưỡng còn có thể sống lay lắt qua ngày."
Thiên Tượng Xà ngẩng đầu hỏi: "Trình đương gia, bên ngoài thế nào rồi, vẫn còn đánh trận sao?"
Trình Đại Lôi hơi sững người: "Ngươi không biết?"
Thiên Tượng Xà lắc đầu: "Biết cái gì?"
Cố thổ khó rời. Có những người cả đời không thoát ra khỏi nơi này, dù cho sống ở đây chẳng khác nào sống không bằng chết. Đối với bọn họ, thế giới bên ngoài là một nơi hoàn toàn khác, chuyện xảy ra ở bên ngoài họ hoàn toàn không hay biết.
Trình Đại Lôi thở dài: "Chiến sự kết thúc rồi."
"Kết thúc rồi?" Đôi mắt Thiên Tượng Xà sáng lên: "Vậy Nhung tộc..."
"Nhung tộc đã bị cưỡng chế di dời."
Thiên Tượng Xà ngẩn người, hồi lâu không hoàn hồn, đôi mắt nhìn Trình Đại Lôi trân trối.
Trình Đại Lôi mặt đầy hoang mang: "Đây là bị dọa sợ rồi sao?"
Nửa ngày sau, Thiên Tượng Xà đột nhiên khóc lớn, hướng về phía Trường An mà không ngừng dập đầu, miệng lẩm bẩm những lời như "trời phù hộ vương sư". Trình Đại Lôi thầm nghĩ, ngươi đường đường là một tên sơn tặc, chưa từng có nửa ngày tốt lành, cần gì phải vì hoàng tộc họ Lý mà cầu phúc?
Thiên Tượng Xà khóc lóc một hồi, cuối cùng cũng như được dịp trút bầu tâm sự, lải nhải một tràng, Trình Đại Lôi mới hiểu được tình hình nơi đây.
Hiện tại, Lạc Diệp Thành là một vùng đất vô chủ. Nhung tộc ban đầu không muốn quản, Lý Hành Tai thì muốn quản mà lực bất tòng tâm, huống hồ nơi này cũng không có giá trị gì lớn. Thế là đủ loại kẻ bất hảo tụ tập về đây, sống theo quy tắc cường giả vi tôn, ngày nào cũng có người chết.
Nhưng Lạc Diệp Thành không phải không có đầu lĩnh. Thành chủ hiện tại tên là Vương Hòe, ngoại hiệu Thiết Đầu Quỷ, vốn là hải tặc xuất thân. Chẳng biết làm sao mà lưu lạc đến nơi này, dưới trướng có dăm ba trăm huynh đệ, là kẻ thống trị thực tế của Lạc Diệp Thành.
Về phần Thiên Tượng Xà, những năm gần đây tự nhiên cũng có một phen long đong, hiện tại sống một cuộc đời nửa người nửa quỷ, khiến người ta không đành lòng hỏi kỹ.
Trình Đại Lôi đang thổn thức thì chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, một đám người cầm trường thương đoản côn đã vây kín nơi này.
Thiên Tượng Xà mặt biến sắc, nói: "Là người của Vương Hòe, kẻ dẫn đầu là quan tiên phong dưới trướng hắn, tên là Hắc Sa Quỷ."
Hắc Sa Quỷ đầu trọc lóc, mặt mày bặm trợn, tay cầm một cây xiên bắt cá. Sau khi vây chặt đám người Trình Đại Lôi, hắn nhe cái miệng rộng ra cười, nói: "Nghe nói Lạc Diệp Thành có một con quá giang long, chủ nhân nhà ta sai ta đến xem xem, là thần thánh phương nào, lại hạ cố đặt chân đến Lạc Diệp Thành."
Trình Đại Lôi liếc hắn một cái, vẻ mặt có chút thiếu kiên nhẫn.
"Ngươi không đủ tư cách nói chuyện với ta. Kêu Vương Hòe tới đây, ta có lời muốn hỏi hắn."
Đề xuất Đô Thị: Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A (Dịch)