Chương 246: Một đường hướng bắc
Vừa trông thấy y phục của mấy người này, Tần Man liền nhớ tới đám thích khách lần trước ám sát Vương Tú, tất nhiên là cùng một giuộc. Hắn bước tới, gỡ túi độc trong miệng hai tên kia ra, rồi mới bóp cằm cho chúng khép lại.
"Ai phái các ngươi tới?" Tần Man hỏi.
Một đám trại chủ tức giận gầm lên: "Trình đương gia, giao chúng cho ta, ta có thể tra tấn cho mẹ chúng cũng không nhận ra!"
Trình Đại Lôi giơ tay ngăn lại, ánh mắt rơi trên người hai tên tù binh.
"Bớt lời thừa, nói cho ta biết chủ tử sau lưng các ngươi là ai, ta sẽ cho các ngươi một cái chết thống khoái."
Hai tên này nhìn quanh bốn phía, một tên trong đó nhếch miệng cười: "Trình Đại Lôi, cái chết đã đến trước mắt, không ai có thể..."
Trình Đại Lôi bĩu môi, mất kiên nhẫn vung kiếm chém bay một mảng da đầu của tên này. Hắn khống chế lực đạo cực tốt, da đầu bị lóc đi nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ đổi lại một tiếng kêu thảm thiết đến rợn cả xương tuỷ.
"Ta có thể chém ngươi bảy đao mà không lấy mạng." Trình Đại Lôi bình thản nói, "Ta biết các ngươi đều là hán tử xương cứng, nhưng ta có trăm ngàn cách để xay xương các ngươi ra thành bột, đừng có dại mà khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta."
Tên còn lại chưa bị thương cuối cùng cũng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn nhìn Trình Đại Lôi, cố giữ lại chút quật cường cuối cùng.
Trình Đại Lôi chĩa kiếm ngay trước mắt hắn, nói: "Cần ta móc một mắt của ngươi ra rồi mới nói sao?"
Trong lòng người kia chợt lạnh toát, vội mở miệng: "Là Tướng gia phái chúng ta tới. Tướng gia hạ lệnh, không để ngươi sống sót đến Đàn Xuyên."
"Họ Thôi?" Trình Đại Lôi tự nhiên hiểu kẻ này đang nói đến Thôi tướng của đế quốc. Hắn lấy làm lạ, hỏi: "Triều đình đã tha cho ta, cớ sao họ Thôi lại muốn đẩy ta vào chỗ chết?"
"Minh Ngọc công chúa đã dùng bản thân để đổi lấy mạng cho ngươi, nhưng ngươi đã giết Dương đại nhân. Đế quốc có thể tha, chứ Thôi tướng sao có thể để ngươi tiêu dao khoái hoạt? Mạng của ngươi sớm đã được ghi trên sổ sinh tử của Diêm Vương rồi."
"Uyển nhi?" Trình Đại Lôi lại sững sờ, vô thức hỏi: "Chuyện này thì có liên quan gì đến Uyển nhi?"
"Cẩu tặc, đến bây giờ ngươi vẫn không biết à? Nếu không phải Minh Ngọc công chúa chấp thuận sang Nhung tộc hoà thân, ngươi làm sao có thể sống sót bước ra khỏi thiên lao?"
"Thì ra là vậy sao?" Trình Đại Lôi bỗng chốc có chút thất thần. Hắn thực ra cũng từng nghĩ tại sao lần này mình có thể thoát nạn, chỉ là không đoán ra được nguyên do, còn tưởng là Minh Đế nhất thời cao hứng, thấy hắn có công trấn thủ Đàn Xuyên nên mới tha cho hắn một mạng. Nào ngờ, bên trong lại có chuyện của Lý Uyển Nhi.
"Trình đại ca, lần này chúng ta muốn cướp dâu, chính là cướp đoàn hoà thân đó." Hoàng Phi Hổ cười nói.
Hồ Bát Đao hừ lạnh một tiếng, tức giận nói: "Lão hoàng đế kia thật quá nhu nhược, lại đi hoà thân với Nhung tộc. Lão ta chịu làm cháu cho Nhung tộc, chứ huynh đệ chúng ta quyết không cúi đầu trước chúng."
Sau khi rời đi, Trình Đại Lôi một mạch đi về phía tây, rất ít liên lạc với bên ngoài, cho nên hắn cũng không biết trong hơn nửa tháng qua, đế quốc đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Nhung tộc và đế quốc hoà đàm, yêu cầu đế quốc phải hàng năm tiến cống, hàng tháng xưng thần. Chuyện này vừa truyền ra đã gây nên sóng to gió lớn trong toàn đế quốc.
Đế quốc, vốn luôn mang trong mình niềm tự tôn của một nước lớn. Bọn họ thi thư lễ nhạc, cẩm y ngọc thực, là dân tộc cao quý. Còn Nhung tộc... chẳng qua chỉ là một lũ súc sinh ăn lông ở lỗ mà thôi. Cớ sao lại phải xưng thần với chúng, cớ sao lại phải đầu hàng chúng? Đây là nỗi sỉ nhục của đế quốc, là nỗi sỉ nhục của mỗi một con dân.
Trên dưới đế quốc, lòng dân sục sôi, trong lòng ai nấy đều kìm nén một nỗi căm phẫn và tủi nhục. Bọn họ dù có tức giận đến đâu, dĩ nhiên cũng không thể cầm đao đi liều mạng với Nhung tộc, mà chỉ trút giận lên triều đình cao cao tại thượng. Vương phủ của Lý Nhạc Thiên, người phụ trách hoà đàm, ngày nào cũng bị người ta ném chuột chết vào, buộc phải tăng thêm một đội cấm vệ quân phòng thủ.
Ba ngàn thái học sinh ngồi trước hoàng cung, lớn tiếng ngâm vang:
*Nào ai bảo rằng không áo mặc?**Cùng chàng chung một chiếc bào ta.**Vua đã dấy binh rồi đó nhỉ,**Sửa sang qua mâu, cùng chàng ra trận.*
*Nào ai bảo rằng không áo mặc?**Cùng chàng chung một nếp nhà ta.**Vua đã dấy binh rồi đó nhỉ,**Sửa sang mâu kích, cùng chàng ra đi.*
Ba ngàn thái học sinh cùng nhau ngâm xướng, đòi huyết chiến với Nhung tộc, nguyện làm tiên phong, khí thế hào hùng, nhiệt huyết sôi trào.
Cách xử lý của Minh Đế lại rất đơn giản: cho cấm vệ quân dùng gậy lớn xua đuổi. Có những sĩ tử bị đánh cho đầu rơi máu chảy, phơi thây tại chỗ. Cuối cùng, triều đình bắt vài kẻ cầm đầu ném vào đại lao. Giới quan lại quyền quý ở Trường An cũng vội vàng lôi con cháu nhà mình về, nhốt lại trong phủ. Cứ như vậy, chuyện này xem như đã được dẹp yên, nhưng trong khắp đế quốc, cơn phẫn nộ vẫn chưa nguôi.
"Trình đương gia, hiện tại tam sơn ngũ nhạc, các sơn trại đều đã nhận được tin. Ý của chúng ta đều giống nhau, lão hoàng đế hèn nhát, nhưng huynh đệ chúng ta không thể không có cốt khí."
"Phải cướp công chúa của đế quốc về, không thể để nàng đến Nhung tộc."
"Bây giờ rất nhiều hảo hán giang hồ đều đang chuẩn bị cho việc này. Hộ tống đoàn hoà thân chính là Ngư Long vệ, lực lượng hộ tống rất mạnh. Hạp Sơn trại chúng ta muốn mời Trình đương gia đứng ra dẫn đầu. Với uy vọng của Trình đương gia, chỉ cần ngài lên tiếng, giới lục lâm đều sẽ nghe theo."
...
Những lời sau đó, Trình Đại Lôi thực sự đã không còn nghe rõ nữa. Hắn chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng, lồng ngực đau nhói.
"Nàng... bọn họ đi theo đường nào..." Trình Đại Lôi hỏi.
"Tà Dương Quan! Đã xuất phát được một tháng rồi, ước chừng vài ngày nữa là ra khỏi Tà Dương Quan. Trình đương gia, chúng ta phải hành động nhanh lên, đừng để kẻ khác đoạt trước."
"Tần Man, chuẩn bị ngựa!" Trình Đại Lôi bỗng quát lên như sấm.
Mọi người bị tiếng quát của hắn doạ cho giật mình. Tần Man vội vàng dắt một con khoái mã đến. Trình Đại Lôi tra kiếm vào vỏ, tung mình lên ngựa.
"Đại đương gia, ta đi cùng ngài." Tần Man đưa cây rìu cho Trình Đại Lôi.
"Không, các ngươi ở lại đây chờ ta. Ta đi rồi sẽ về." Trình Đại Lôi ghìm cương, tuấn mã chồm lên, hí một tiếng vang trời.
"Chư vị, Tà Dương Quan ở hướng nào?" Trình Đại Lôi hỏi lớn trên lưng ngựa.
Hoàng Phi Hổ, Hồ Bát Đao, Tiêu Di Phong bị bộ dạng của Trình Đại Lôi doạ cho thất kinh, đều không biết hắn định làm gì, nhưng tay vẫn đồng loạt chỉ về một hướng.
"Ở phương bắc."
Trình Đại Lôi thúc ngựa phóng về hướng bắc.
"Trình đương gia định làm gì vậy?" Mọi người đều ngơ ngác khó hiểu.
"Là... Trình đương gia muốn đơn thương độc mã đi cướp dâu!" Có người bừng tỉnh đại ngộ.
"Quả không hổ là Trình đương gia a!" Tất cả mọi người lại đồng thanh cất lên một tiếng cảm khái.
...
Tuấn mã phi như bay, tung vó cuộn lên bụi vàng như rồng rắn. Phía trước, trên đường bỗng xuất hiện một toán người.
"Đến rồi, đến rồi, hắn đến rồi! Mau chuẩn bị, chỉ có một mình hắn!"
Khi Trình Đại Lôi ruổi ngựa lướt qua, bảy tám người đột nhiên xông ra. Tên cầm đầu cười lạnh, nói: "Họ Trình, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại tự đâm đầu vào. Đây là do chính ngươi tìm chết."
Trình Đại Lôi không hề giảm tốc, thân hình đột ngột phóng vút lên không trung, thi triển chiêu "Thân Vô Thái Phượng Song Phi Dực", kiếm quang loé lên như lê hoa bạo vũ. Hắn tra kiếm vào vỏ, thân ảnh khinh linh lướt qua ngọn cây, vững vàng đáp xuống yên ngựa, tiếp tục phi nước đại.
Giữa không trung, vài cỗ thi thể rơi xuống. Máu tươi đỏ thắm rơi trên lá xanh, long lanh như ngọc.
Trình Đại Lôi không hề ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần, roi ngựa quất mạnh xuống, hai mắt gắt gao nhìn về phía trước.
Hướng Bắc, hướng Bắc, cứ thế hướng Bắc.
Ta phi ngựa một đường về phương Bắc, để lại sau lưng thế giới có nàng.
Nàng nói nàng đã quá mỏi mệt, không còn sức để yêu thêm một ai...
Đề xuất Voz: Wǒ ài nǐ