Chương 204: Lớp Bổ Túc

Chương 204: Lớp Bổ Túc

Màn đêm u ám.

Nham Giáp Quy yên tĩnh nằm nghỉ trong hoang dã. Ban ngày di chuyển, đêm đến nghỉ ngơi, trước giờ vẫn luôn như vậy.

Bên trong Thành Huyền Vũ trên lưng nó.

Khu ngoại thành, phố Giáp Nhất, dãy nhà số sáu, căn số ba.

“Anh đi lớp bổ túc đây.” Trình Mâu nói với vợ một tiếng.

Hắn đẩy cửa bước ra ngoài, trong lòng còn ôm một chồng sách dày cộp, đây đều là những cuốn sách hắn vừa lãnh từ xưởng in về ban ngày.

“Đẹp thật.”

Hắn dừng chân, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Từ nơi này cũng có thể nhìn thấy Cây Trà Tinh Thần đang thi triển Lĩnh Vực Tinh Thần.

“Thiếu chút nữa thì quên mất giờ.” Trình Mâu hoàn hồn, vội vã sải bước nhanh về phía lớp bổ túc.

Lớp bổ túc mới mở được hai ngày, nằm trong một tòa nhà ở phố Ất Nhất, khu ngoại thành, được gọi là lầu bổ túc.

Lớp học chủ yếu dành cho những người từ mười bảy tuổi trở lên, giúp họ học chữ và tìm hiểu pháp luật, quy định của Thành Huyền Vũ.

Trình Mâu phụ trách mảng pháp luật và quy định, còn việc dạy chữ do Nguyệt Chủ Nguyệt Thấm Lam kiêm nhiệm.

Lớp bổ túc hiện tại chỉ có hai lớp. Lớp bổ túc số một đã mở được một thời gian khá lâu, còn lớp bổ túc số hai thì mới thành lập.

Trình Mâu rảo bước nhanh hơn, băng qua phố Giáp Nhị và phố Giáp Ba, sau đó liền đến phố Ất Nhất.

Hắn dừng bước, hít một hơi thật sâu, trong lòng có chút căng thẳng. Tối nay là lần đầu tiên hắn giảng bài cho lớp bổ túc.

Lần đầu dạy học, khó tránh khỏi hồi hộp.

“Hù…”

Trình Mâu thở ra một hơi, cất bước tiến về phía lầu bổ túc.

Khi đi ngang qua cửa lớp số hai ở tầng một, hắn nghiêng đầu nhìn vào trong, Nguyệt Thấm Lam với khí chất tao nhã đã đứng trên bục giảng.

“Lớp của các ngươi vừa mới thành lập, ta hy vọng các ngươi có thể chuyên tâm học chữ.”

Giọng nói thanh tao của Nguyệt Thấm Lam từ trong phòng vọng ra.

“Vâng.”

Mọi người đồng thanh đáp lại.

Phần lớn những người này đều là lính phòng vệ thành, một số khác thì vừa tan ca.

Chỉ cần được nghỉ, buổi tối họ đều phải đến lớp bổ túc để học chữ và học luật.

“Bây giờ bắt đầu học chữ.” Nguyệt Thấm Lam tao nhã bắt đầu bài giảng.

Trình Mâu lặng lẽ quan sát, học hỏi cách dạy học.

Sau khi xem một lúc, hắn bước lên cầu thang đi tới tầng hai.

Trình Mâu đứng trước cửa lớp bổ túc số một, bên trong truyền đến tiếng bàn tán xôn xao.

“Nghe nói tối nay học ‘Pháp luật và quy định của Thành Huyền Vũ’.”

“Đúng vậy, nghe nói sau này còn có sát hạch, nếu qua được thì có thể được điều đến làm việc ở ngoại thành.”

“Hả, còn phải sát hạch nữa à?”

“…”

Két…

Trình Mâu trấn tĩnh lại, ôm chồng sách dày cộp đẩy cửa bước vào lớp.

Soạt!

Tiếng bàn tán lập tức im bặt, từng đôi mắt đổ dồn về phía Trình Mâu vừa bước vào.

“Chào thầy ạ.”

Không biết ai khởi xướng, lời chào đồng thanh vang lên khiến Trình Mâu giật cả mình.

Đây là công lao của Nguyệt Chủ đại nhân rồi!

Trình Mâu nhớ lại những gì mình vừa nghe và thấy ở dưới lầu, càng thêm chắc chắn vào suy đoán này.

“Chào buổi tối, ta tên là Trình Mâu.”

Trình Mâu trấn định lại, cố làm cho giọng mình trầm xuống: “Tối nay ta sẽ dạy các ngươi, chủ yếu là học về pháp luật và quy định của Thành Huyền Vũ.”

“Vâng.” Các học viên đồng thanh đáp.

Trình Mâu thả lỏng hơn, ra hiệu nói: “Hai người lên đây, phát sách xuống cho mọi người.”

“Để tôi!” Vệ Cảnh ngồi ở hàng đầu, lập tức đứng dậy.

Tối nay hắn rảnh rỗi nên phải đến lớp bổ túc học luật.

Vệ Cảnh vẫy tay, trong lớp cũng có thuộc hạ của hắn, một người lanh lợi đã nhanh chân đứng dậy, phụ giúp phát sách.

“Sách vở vô cùng quý giá, mong mọi người hãy trân trọng, không được xé rách hay viết bậy.” Trình Mâu nghiêm mặt nói.

“Vâng.” Vệ Cảnh đi đầu đáp lại.

Trình Mâu nhìn quanh cả phòng học, ước tính sơ bộ, lớp bổ túc số một có khoảng hai mươi người, đa số đều trạc tuổi hắn.

“Cốc cốc.”

Trình Mâu gõ nhẹ lên bục giảng, giọng trầm thấp: “Tiếp theo, mở trang đầu tiên, học điều luật thứ nhất.”

Hắn không cần sách giáo khoa, vì đã thuộc lòng cả cuốn sách, như vậy cũng khiến người khác tin phục hơn.

“Điều một, kẻ cố ý giết người, tử hình.”

“Điều hai, kẻ trộm cắp, tùy vào giá trị vật phẩm mà phán án tù lao động cải tạo.”

“Điều ba, kẻ đánh lộn gây gổ, tùy vào trách nhiệm và thương thế mà phán quyết bồi thường.”

“Điều bốn, kẻ tiết lộ cơ mật của Thành Huyền Vũ, tử hình.”

“Điều năm…”

Bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề, chữ “tử hình” lởn vởn bên tai mọi người, khiến họ càng thêm xem trọng những điều luật này.

Một giờ trôi qua.

Trình Mâu thu lại sách vở, quét mắt một vòng quanh phòng, nghiêm túc nói: “Những gì hôm nay đã dạy phải nhớ kỹ, ba ngày sau sẽ có bài kiểm tra đọc thuộc lòng, người không qua được sẽ phải đối mặt với hình phạt nghiêm khắc.”

“Thầy Trình, hình phạt là gì ạ?” Vệ Cảnh giơ tay hỏi.

“Phạt chép lại luật năm mươi lần, quét dọn phố buôn bán năm ngày, vân vân.” Trình Mâu tùy ý nêu ra hai ví dụ.

“Phạt chép năm mươi lần! Tôi còn chưa học hết chữ, thế này thì toi mạng mất.”

“Không được, về phải học thuộc cho kỹ, tôi không muốn đi quét phố buôn bán đâu, mất mặt lắm.” Gò má Vệ Cảnh giật giật.

Nếu hắn thật sự phải đi quét phố buôn bán, e là sẽ bị thuộc hạ cười cho thối mũi, sau này làm sao quản thúc bọn họ, uy nghiêm ở đâu nữa?

Trình Mâu thấy một vài người tỏ vẻ không quan tâm, cũng biết những người này chẳng hề để ý đến việc quét dọn đường phố.

Hắn trầm giọng nói: “Nếu không thuộc luật, sau này sẽ ảnh hưởng đến việc tăng lương của các ngươi.”

“Còn ảnh hưởng đến việc tăng lương nữa à? Xem ra phải cố gắng học thuộc luật thôi.”

Vừa nghe đến chuyện ảnh hưởng đến tốc độ tăng lương sau này, những người tỏ vẻ không quan tâm đều trở nên căng thẳng.

Trình Mâu nhếch miệng, thầm nghĩ những hình phạt mà Thành Chủ Đại Nhân đưa ra đều đánh trúng vào điểm yếu của họ.

Chắc hẳn những người này vì không muốn bị phạt và ảnh hưởng đến lương bổng, sau khi về nhà nhất định sẽ nỗ lực học thuộc pháp luật của Thành Huyền Vũ.

“Được rồi, mọi người về đi.” Trình Mâu ôm sách vở xoay người rời đi.

Hắn đi xuống lầu, học viên lớp bên cạnh cũng vừa lúc từ phòng học bước ra, còn Nguyệt Thấm Lam đã rời đi từ trước.

“Chào thầy Trình.” Có gia thần cũ trêu chọc chào hỏi.

“Hôm nay học thế nào?” Trình Mâu trong lòng có chút đắc ý.

Được bạn bè cùng trang lứa gọi là thầy, cảm giác này cũng không tệ chút nào.

“Cũng được, Nguyệt Chủ đại nhân rất tận tâm trong việc dạy chữ.” Người nọ cười ngượng ngùng.

Nguyệt Thấm Lam dạy chữ có phương pháp riêng.

Một chữ dạy ba lần, nếu vẫn không thuộc thì sẽ bị đánh vào lòng bàn tay. Không đau lắm, nhưng mà mất mặt.

Cả lớp hai mươi lăm người, ai cũng thuộc, chỉ riêng mình học ba lần vẫn không xong, lúc bị đánh vào tay thì mất mặt biết bao.

“Vậy thì tốt, cứ chăm chỉ học nhé.” Trình Mâu cười thâm trầm, ôm tài liệu giảng dạy xoay người bỏ đi.

“Tay còn đau không?” Lập tức có đồng bạn lại gần trêu ghẹo.

Khóe miệng người kia giật giật, sa sầm mặt, giọng điệu không mấy thiện cảm nói: “Tao thấy mày ngứa da rồi đấy.”

“Ơ, mẹ gọi tôi về ăn cơm, tôi về trước đây.” Người đồng bạn tiu nghỉu quay đầu chạy mất.

Trình Mâu mỉm cười đi vào phố Giáp Ba, ngay sau đó nhanh chóng băng qua phố Giáp Nhị để trở về phố Giáp Nhất.

Không lâu sau, hắn gõ cửa phòng, vợ hắn là Dụ Tử ra mở cửa.

“Anh về rồi à, mau vào đi.” Dụ Tử vội vàng né người nhường lối.

“Tiếu Tiếu đâu rồi?” Trình Mâu vào phòng, không thấy bóng dáng con gái đâu.

“Ngày mai con bé còn phải dậy sớm đi học, em bảo nó đi ngủ trước rồi.” Dụ Tử dịu dàng nói.

Nàng vừa nói vừa đưa tay nhận lấy chồng sách trong lòng chồng, cẩn thận đặt lên bàn gỗ.

“Ngày mai trường học khai giảng à?” Mắt Trình Mâu sáng lên.

“Đúng vậy, trường học đã cho người đến báo rồi, ngày mai không được đến trễ.” Dụ Tử rót cho chồng một ly nước.

Nàng ngồi xuống nói tiếp: “Nghe nói tiết học đầu tiên là do Thành Chủ Đại Nhân dạy, không thể để lại ấn tượng xấu được.”

“Thành Chủ Đại Nhân đến giảng bài!” Trình Mâu kinh ngạc thốt lên.

“Người của trường học đến nói như vậy.” Dụ Tử gật đầu.

Nàng nhớ ra điều gì đó, vội vàng đứng dậy mở tủ quần áo, cắm cúi tìm kiếm.

Trình Mâu nghi hoặc hỏi: “Sao thế em?”

“Phải tìm cho anh và Tiếu Tiếu một bộ quần áo tươm tất.”

Dụ Tử không quay đầu lại đáp: “Ngày mai gặp Thành Chủ Đại Nhân không thể thất lễ được.”

“Không cần đâu, bộ đồ anh đang mặc là được rồi.” Trình Mâu nhìn lại mình.

“Không được, bộ này anh mặc ba bốn ngày rồi, ngày mai cứ thế này mà đi gặp Thành Chủ thì không hay đâu.” Dụ Tử nghiêm mặt nói.

“…” Trình Mâu ngẩn người.

Trước kia một bộ quần áo có thể mặc hơn mười ngày mới đổi, sao bây giờ chỉ mặc một ngày đã không được rồi?

Đề xuất Voz: Chạy Án
BÌNH LUẬN