Chương 101: Dạ Yến Tại Quách Phủ (2)

Khi chạy trong đêm tối, họ không thể thấy được ám hiệu do hai người Ðằng, Kinh để lại, may mà trong lúc ấy phía trước vọng lại tiếng quạ đêm.

Hai người biết đó là kế của Kinh Tuấn nên vui mừng chạy thẳng về phía đó.

Cây rừng càng lúc càng rậm, tuyết rất dày, quả thật cất bước cũng rất khó khăn.

Cũng không biết đã va phải bao nhiêu gốc cây, phía trước có một ánh lửa rơi xuống như sao xa, thì ra đó là Kinh Tuấn nhảy từ trên cây xuống, nháy mắt với hai người,Chạy bên này!"

Hai người như gặp được cứu tinh, chạy vội theo y. Trong chốc lát đã tới được con dốc, đến một tảng đá lớn. Phía trên đã thấp thoáng ánh đèn từ Quách phủ hắt ra.

Ðằng Dực bỗng nhiên hiện ra trên tảng đá, một chân quỳ, tay cầm nỏ, chăm chú nhìn về phía ánh lửa và bọn người đang truy đuổi.

Cả ba người đến sau lưng y.

Ô Trác lấy làm lạ hỏi,Huynh muốn làm gì?"

Ðằng Dực không trả lời.

ô, Hạng hai người lấy làm lạ, trong rừng rậm lại không thấy rõ kẻ địch, dùng loại vũ khí như cung nỏ thì có ích gì?

Bỗng nhiên phía dưới có tiếng kêu thảm vang lên.

Kinh Tuấn nhảy dựng lên,Rơi rồi!"

Cả hai đều là những thợ săn giỏi, nên đều là những cao thủ trong nghề đặt bẫy.

Vút một cái, một mũi tên rời nỏ Ðằng Dực bay thẳng vào rừng.

Một tiếng rống vang lên.

Kinh Tuấn nói với vẻ khâm phục,Dạ lâm tiễn của Ðằng đại ca nổi tiếng vùng biên giới Hàn, ngay cả một con thỏ cũng không thoát được Khi nói, Ðằng Dực bắn tiếp ra ba mũi tên, khi ba mũi tên bay ra thì có tiếng người rú lên vọng lại.

Lúc bấy giờ, ô, Hạng mới phát giác phía dưới không còn ánh lửa nữa, thì ra ngọn lửa đã bị Ðằng Dực bắn rơi xuống tuyết tắt ngấm.

Ðằng Dực cứ tiếp tục bắn từng mũi tên ra, mỗi mũi tên bắn ra thì trúng một người, bọn ô, Hạng thấy thế phục sát đất, bụng nghĩ thầm may mà y chẳng phải kẻ địch, nếu không chết rồi mà chẳng hay chuyện gì cả.

Ðằng Dực hạ cung xuống, bình thản nói,Chẳng còn kẻ nào dám xông lên nữa!"

"Chúng tôi đã sớm lắp đặt dây treo, mở ra một con đường, chỉ cần đu dây mà lên thì có thể kịp thời đến Quách phủ phó yến, Kinh Tuấn nhảy cẫng lên.

Hạng Thiếu Long không ngờ có thể dễ dàng phá vòng vây của Triệu Mặc như vậy. Có thể thấy chiến lược là một chuyện rất hệ trọng.

Lại nghĩ có thể thử uy lực của ba đại sát chiêu với Nghiêm Bình, bất giác hào tình xông lên vạn trượng, hạ giọng nói,Chúng ta đi!"

Sơn trang của Quách gia nằm trên ngọn đồi được dựng theo thế núi, tuy không có cái khí thế nghiêm mật của Ô gia, nhưng cảnh vật ở đây đẹp hơn Ô gia, trước sơn trang là hai hang bách cổ thụ, cửa lớn đèn đuốc sáng trưng, hai bên tường trái phải đều có treo phong đăng, sáng như ban ngày.

Hạng Thiếu Long báo danh tánh cho bọn giữ cửa, lập tức có một trung niên tự xưng là quản gia, tên Cao Bạch đến đón vào.

Họ đi băng qua một con đường đá hai bên đều là viên lâm, đi ngang qua một tòa phủ đệ nguy nga thẳng về phía trước Chỉ cần nhìn toàn phủ đệ cũng đủ thấy Quách Tùng giàu có như một vương hầu, Trong khu vườn lại có hai cái đình, đều được xây trong một hồ nước hình chữ nhật, trên có lợp ngói hồng, phía dưới được lát bằng đá trắng, lan can chạm trổ rất tinh xảo.

Trước tiên chưa nói về các kỳ hoa dị thảo, cầu nhỏ nước trong, mà chỉ nói hai đình này thôi thì có thể thấy sự dụng công của người thực hiện.

Sự bố trí các loại cây cối trong vườn rất hữu ý, các loại cây lâu năm đóng vai trò chủ đạo, lại phối hợp thêm các loại cây lá rụng và các loại hoa bốn mùa đều nở, tạo nên một khung cảnh đầy mầu xanh, giờ đây tuy khắp vườn đều phủ tuyết, hoa tuyết bay đầy trời, nhưng vẫn khiến người ta nghĩ đến cảnh tượng lúc Xuân Hạ.

Trong vườn chốc chốc người ta lại thấy những tảng đá kỳ lạ, càng khiến cho khu vườn tăng thêm vẻ u nhã.

Căn nhà chính nổi bất trong viên lâm, trông rất có khí thế, chẳng kém hoàng cung là bao nhiêu.

Căn nhà này được dựng theo kiểu từ bắc hướng về nam, phía trước rộng chỉn gian, đi sâu vào bốn gian, tạo nên một hình chữ nhật, phía dưới được lát bằng các loại đá trắng. Trước nhà còn có một con suối nhỏ, trên có hai cây cầu đá, lan can cầu làm bằng đá bạch ngọc, hùng vĩ tráng lệ khiến người ta không thể nào tin được.

Kinh Tuấn là người sống ở vùng rừng núi nên thấy cảnh này miệng há hốc, ghé tai Hạng Thiếu Long nói nhỏ,Căn nhà lớn như thế này làm sao ngủ ngon được?"

Hạng Thiếu Long thấy tên quản gia Cao Bạch đang dẫn đường phía trước nên không nghe được đối đáp của họ, trả lời,ôm mỹ nhân mà sợ ngủ không được hay sao?"

Kinh Tuấn lập tức mặt mày hớn hở rõ ràng là đang nghĩ đến chương trình đêm nay khi quay về Ô phủ. Hạng Thiếu Long nghĩ về hoàng cung, không khỏi nhớ đến Triệu Ni giờ đây đã thịt nát xương tan, nhớ lại cảnh đã cùng nàng gặp gỡ ở viên lâm, lòng đau đớn, hận không đâm mình hai đao để giảm nỗi đau khổ ấy.

Lát nữa đây lại phải cùng Triệu Mục cười nói hỉ hả, bản thân làm sao có thể chịu đựng nổi?

Ðằng Dực thấy mặt mũi gã bỗng trắng bệch, hiểu được tâm sự của gã nên đưa tay nắm vai gã trầm giọng nói,Lấy đại sự làm trọng." Hai người đưa mắt nhìn nhau, đều có cảm giác hiểu nhau.

Hạng Thiếu Long cố nén cơn đau của mình xuống, cố quên đi mọi thứ, bước lên cây cầu đá.

Trong phủ đã bày mười sáu chiếu, chia làm hai bên trái phải.

Khi bọn bốn người Hạng Thiếu Long bước vào, khách khứa hầu như đã đến đủ, Quách Tùng ân cần đón khách, giới thiệu gã cho mọi người.

Triệu Mục đêm nay dẫn theo một đám gia tướng để thị uy, chỉ thấy dáng vẻ to lớn của bọn chúng thì cũng biết đây là những kiếm thủ lợi hại, cả bọn mười hai tên, chiếm bốn chiếu tiệc.

Nghiêm Bình mặc áo gai, ngồi một mình, chân mang một đôi giày cỏ, lần này y phá lệ, có sự tiêu thoát và kiêu ngạo độc lai độc vãng, nếu không phải vì mối thù của Nguyên Tông đã khiến cho cả hai không thể vượt qua trở ngại, nói không chừng Hạng Thiếu Long đã đến giao lưu cùng y, giờ đây chỉ còn cách dùng biện pháp võ lực, một biện pháp thường thấy nhất trong thời này để giải quyết.

Ðây là lần đầu tiên gặp được Triệu Bá, quán chủ của Triệu thị võ sĩ hành quán, nghe cái tên thì tưởng rằng y là một đại hán cao to, kỳ thực y còn thấp hơn người bình thường một chút, nhưng người to bè, vai to ngực rộng, khiến cho người ta có cảm giác đó là một tảng thịt hình tam giác, cổ y trông rất lớn, khiến cho người ta nghĩ rằng dù có bóp cổ y thì cũng đừng hòng làm y tắt thở.

Da mặt đen kịt, xương trán gồ lên, khuôn mặt của y hình vuông như một lưỡi cuốc, đôi mắt mở to đầy thần thái, người như có một sức mạnh vô tận, khi bước đi rất có uy thế và khí độ, ngay cả Hạng Thiếu Long cũng cảm thấy bất ngờ Trước đây gã còn nằm trong đội đặc chủng, đánh nhau là chuyện cơm bữa, nên rất giỏi quan sát đối thủ, nhìn thấy Triệu Bá này, thì lập tức liệt đối phương vào hạng những kẻ khó đối phó nhất.

Có bốn tên đệ tử đi theo y, đương nhiên đều là những kiếm thủ thuộc hạng nhất lưu, nhưng gây chú ý nhất là một cô nương trẻ tuổi tên gọi Triệu Chi.

Xem ra nàng chẳng có vẻ đẹp hấp dẫn người khác, nhưng khuôn mặt của cô mang một vẻ buồn khó tả, cùng với đôi mắt rất đẹp, khuôn mặt thon dài, đôi môi gợi cảm, rất có mê lực của nữ tính.

Ðặc biệt là dáng người cao dong dỏng của nàng, nàng cao hơn Triệu Bá đến một cái đầu, chỉ thấp hơn Hạng Thiếu Long khoảng ba thốn, một cô nương cao như thế, bởi vì vận động nhiều nên mới có thân hình đạt chuẩn đến thế, khiến cho người ta có cảm giác nàng là một cánh hạc giữa bầy gà.

Bọn Triệu Bá và Triệu Chi rất lạnh nhạt với Hạng Thiếu Long, khi giới thiệu chỉ gật đầu, rõ ràng không thể giấu được sự thù địch.

Khi Kinh Tuấn nhìn Triệu Chi với vẻ dò xét, nàng càng tỏ vẻ không vui hơn, đôi mắt ánh lên sát cơ khiến cho Kinh Tuấn không dám nhìn nàng nữa.

Ngoài ra còn có hai tên tay sai của Triệu Mặc.

Ðại phu Quách Khai ra dáng tiên phong đạo cốt, để râu năm chòm, chỉ là đôi mắt láo liên, chính là điều mà Nhã phu nhân nói, trong bụng chứa toàn những điều xấu xa, trong đám đông này, y tỏ vẻ thân mật với bọn Hạng Thiếu Long nhất Ðiều gây ấn tượng nhất cho người ta là giọng nói mềm mỏng mà the thé của y.

Tướng quân Nhạc Thừa và Quách Khai đều khoảng ngoài ba mươi tuổi, họ Nhạc đôi mắt lim dim, giống như có thần mà lại không có thần, khiến cho người ta có cảm giác y là một kẻ chìm đắm trong tửu sắc, thân hình cao ốm, tay chân linh hoạt, người mặc tướng phục, trông rất có uy thế.

Hai người này đều có mấy tên gia tướng đi theo, chiếm hết bốn chiếu, tiếp theo là hai đứa con của Quách Tùng là Quách Cầu và Quách Ðình, đều là hạng tầm thường, ngược lại trong số hơn mười tên gia tướng có một nhân vật có tài tên Thương Kỳ, dù phong độ hay khí chất đều khiến cho người ta biết được người này lắm trí nhiều mưu, hiểu biết phong phú, không thể coi thường.

Sau khi giới thiệu, Quách Tùng mới mọi người ngồi xuống, đầu tiên mời Hạng Thiếu Long ngồi ở chiếu thứ nhất hàng bên phải. Hạng Thiếu Long từ chối không được, đành ngồi vào chiếu khách chính.

Chiếu gia chủ đối diện là Quách Tùng, tiếp theo là bọn Triệu Mục, Triệu Bá và Quách Khai.

Dưới Hạng Thiếu Long và Nghiêm Bình, kẻ lúc nào mặt cũng lầm lì, tiếp theo là Nhạc Thừa. Hai con của Quách Tùng thì ngồi ở chiếu cuối.

Đề xuất Voz: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN