Chương 102: Dạ Yến Tại Quách Phủ (3)

Sự thực cho đến lúc này, Hạng Thiếu Long không hiểu tại sao Quách Tùng lại thiết yến mừng công cho mình, giả sú lúc này mình bị kẻ khác làm bị thương, mặt mũi Quách Tùng càng khó coi hơn.

Sau ba tuần rượu, Quách Tùng vui vẻ nói,Một đời lão phu đều làm bạn với lò luyện sắt, giờ đây tuổi tác đã lớn, chuyện nặng nề giao lại cho con cái, khi rảnh rỗi thì dạo bước nơi non cùng nước tận, đi tìm quặng sắt, nghiên cứ về các loại binh khí. Ðối với lão phu mà nói, không có gì quý hơn Lỗ Công bí lục, Thiếu Long lần này giành được bảo vật đem về, người khác có lẽ không biết công của Thiếu Long lớn bao nhiêu, nhưng lão phu là rõ nhất. Nào, hãy cạn chén cho sự trùng hưng của đại Triệu chúng ta!"

Mọi người đều nâng chén, chỉ có Nghiêm Bình vẫn không đụng tới chén rượu trên bàn.

Hạng Thiếu Long thầm kêu khổ, Quách Tùng nói như thế, rõ ràng ý muốn chỉ sự hưng suy của nước Triệu do gã nắm giữ, trong cái thời đại tranh quyền đoạt lợi này tất cả sẽ gây đố kị cho kẻ khác.

Quả nhiên Triệu Mục và Nhạc Thừa trên mặt đều hiện vẻ không vui, mắt Triệu Bá lóe lên tia hung quang, chỉ có Quách Khai thì vẫn giữ nụ cười, Nghiêm Bình vẫn giữ cái vẻ không hề tức giận, nửa sống nửa chết ấy.

Hạng Thiếu Long âm thầm để ý đến Triệu Chi, nàng mỗi lần nâng chén đều cạn sạch, không để lại giọt nào như kẻ khác Ô Trác rỉ tai Hạng Thiếu Long nói,Quách Tùng muốn hại tôn cô gia."

Hạng Thiếu Long gật đầu tỏ vẻ đã biết, đáp tạ,Quách tiên sinh quá khen, mạt tướng chỉ tận lực làm việc theo căn dặn của đại vương và hầu gia, cho nên tất cả mọi chuyện đều do đại vương và hầu gia chỉ thị, mạt tướng chỉ có chút may mắn, không phụ lòng đại vương, mạt tướng thấy chén này phải nên kính hầu gia mới phải."

Mọi người vội vàng nâng chén cùng Triệu Mục.

Bọn Hạng Thiếu Long vừa uống rượu mà vừa rủa thầm tên Triệu Mục gian ác.

Triệu Chi không ngờ Hạng Thiếu Long trả lời lưu loát như vậy, trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhìn kỹ Hạng Thiếu Long.

Sắc mặt Triệu Mục dễ coi hơn một chút, cười ha hả, vui vẻ uống rượu, tỏ vẻ giống như mọi công lao đều do y mà có.

Nhưng ai cũng biết bụng dạ của y, tuyệt sẽ không bị những lời nói lúc nãy của Hạng Thiếu Long mà động lòng, vẻ mặt hớn hở này chỉ là giả vờ mà thôi.

Quách Tùng phất tay cho tên quản gia Cao Bạch ở phía sau, Cao Bạch lập tức truyền lệnh, tức khắc có mấy chục nữ tỳ ăn mặc như bướm, bê thức ăn bày ra chiếu, ân cần rót rượu cho khách.

Hạng Thiếu Long đặc biệt chú ý đến Nghiêm Bình, chỉ thấy trên bàn của y chỉ có rau và cơm trắng, rõ ràng Quách Tùng đặc biệt chiếu cố đến nhu cầu của y.

"Yến tiệc ở phủ lão phu trước giờ luôn có ca vũ, nhưng hôm nay cự tử nể mặt đến dự yến, nên tiết mục có chút thay đổi, Quách Tùng cười lớn nói, nói rồi vỗ tay đánh bốp một tiếng.

Bỗng nhiên hơn mười nữ tử bước ra từ hai bên cánh cửa, sau mấy cú nhào lộn đã đứng trước giữa sảnh đường, bắt đầu biểu diễn những trò tạp kỹ vừa nguy hiểm vừa tuyệt vời.

Khi hai nàng phi thân trên vai hai nàng khác rồi đổi vị trí cho nhau, mọi người trừ Nghiêm Bình đều vỗ tay khen hay.

Kinh Tuấn hạ giọng nói với vẻ tự phụ,Xem thân thủ của ta, sẽ càng vỗ tay thêm nữa!“

Hạng Thiếu Long chẳng thèm để ý. Kinh Tuấn vẫn còn tánh trẻ con nên trong lòng đầy hiếu thắng.

Sau khi biểu diễn một vài trò nữa thì rút lui.

Quách Tùng cười nói,Người phải khen ngợi chính là Chi cô nương, những nô tỳ này của lão phu đều do nàng huấn luyện."

Mọi người nghe xong vội vàng quay sang Triệu Chi khen ngợi, trong đó Kinh Tuấn to mồm nhất, khiến ai cũng cười nghiêng ngả.

Triệu Chi yểu điệu đứng dậy, lạnh nhạt trả lễ, tựa như không hề để ý đến những lời khen ngợi, khiến cho người ta có cảm giác định lực của nàng rất cao.

Quách Tùng đột nhiên ho khan hai tiếng, nghiêm mặt quay sang nói với Hạng Thiếu Long,Lão phu nghe nói Thiếu Long và cự tử có chút hiểu lầm, hay là để lão phu làm kẻ hòa giải để giải quyết chuyện này."

Hạng Thiếu Long trong lòng bực lắm.

Quách Tùng hầu như chẳng hề tốt lành gì với gã, thậm chí lại còn quạt gió vào lửa, đâm bên này thọc bên kia, nguyên nhân là vì mối quan hệ giữa Hạng Thiếu Long và Ô gia.

Mấy câu này khiến gã rất khó chịu, dù cho gã lập tức giao ra cự tử lệnh cũng đã đắc tội với Triệu Mục, bởi vì gã đã giấu chuyện mình đang giữ cự tử lệnh với y, nhưng nếu gã không để cho Quách Tùng làm người hòa giải, Quách Tùng cũng sẽ mượn cớ này để đối phó với gã.

May mà Nghiêm Bình lạnh lùng nói,Ðã quá muộn rồi, giờ đây chuyện của bổn tử và Hạng binh vệ chỉ có thể giải quyết theo cách của Mặc môn mà thôi."

Mọi người không cần hỏi cũng biết ngoài vũ lực chẳng còn cách nào khác.

Chuyện Triệu Mặc hành giả phục kích Hạng Thiếu Long, những kẻ có quyền lực ở Hàm Ðan này làm sao không biết, lại biết rõ bên phía Nghiêm Bình bị thiệt hại nặng kết thành mối thù sâu không thể gỡ được.

Triệu Mục ung dung nói,Một người là khách khanh được đại vương coi trọng nhất, một người là ngự tiền kiếm sĩ đại vương sủng ái nhất, không ai muốn bất cứ bên nào có tổn thương, hay là ngày mai bổn hầu bẩm báo đại vương để ngài định đoạt được chăng?"

Quách Khai và Nhạc Thừa cười thầm trong bụng, địa vị của Nghiêm Bình ở Triệu quốc rất cao, gần đây lại thành công đột nhập vào tẩm cung nước Yên để hành sự, được đại vương rất coi trọng, đưa chuyện này đến trước mặt của y thì không cần nói cũng biết kẻ thua thiệt là Hạng Thiếu Long.

Ý nghĩ của hai người này, một lão hồ ly như Quách Tùng sao không biết được.

Y và Ô Thị Lô bất hòa đã không phải là chuyện một sớm một chiều, còn mối quan hệ giữa Ô ứng Nguyên và Lã Bất Vi cũng chính do y tiết lộ với Triệu vương, giờ đây Ô gia lại có một tôn cô gia lợi hại như thế này thì dù thế nào cũng phải di ệt người này ngay.

Lúc đầu y vẫn còn chưa hiểu ý Triệu Mục, nên đưa ra lời để dò xét.

Nhưng giờ đây Hiếu Thành vương rất coi trọng Hạng Thiếu Long, lại có Ô Thị Lô ở sau chống lưng, bọn chúng không dám công nhiên chĩa mũi dùi vào một kiếm thủ trẻ tuổi mới thành danh từ một tên vô danh tiểu tốt.

Triệu Mục trước tiên đưa ra chuyện phải kiểm tra trinh tiết của Triệu Thanh, nào ngờ Tinh vương hậu lại có lòng khác nên giấu nhem chuyện này đi.

Vì thế y đã cho Nghiêm Bình biết trên người Nguyên Tông không có cự tử lệnh, khiến cho mối mâu thuẫn giữa hai người càng thêm sâu sắc, lại thêm Quách Tùng mượn cớ mừng công, để tạo cơ hội cho Nghiêm Bình giết gã.

Một kế liên hoàn độc địa như thế này quả thật lợi hại.

Triệu Mục vừa nói Nghiêm Bình trước tiên đã phản đối,ý tốt của hầu gia, Nghiêm Bình xin lãnh nhận, cự tử lệnh là chí bảo của bổn môn, không thể lọt vào tay người ngoài được, chuyện này phải lập tức được giải quyết ngay."

Mọi người đều mừng thầm, biết Nghiêm Bình sẽ khiêu chiến với Hạng Thiếu Long.

Triệu Bá cười lớn, nói,Trận đấu trong cung giữa Hạng binh vệ và Liên Tấn đã chấn động cả nước Triệu, đáng tiếc lúc ấy Triệu mỗ không có mặt ở Hàm Ðan, không thể tận mắt chứng kiến, đến nay trong lòng vẫn còn ôm nỗi tiếc nuối.

Giờ đây Triệu mỗ có thể thấy được kiếm thuật tuyệt thế của Hạng binh vệ, đây là một cuộc biểu diễn, mong Hạng binh vệ chỉ bảo thêm cho."

Bọn Ô Trác đều nhíu mày, trên đời lại có chuyện không công bình như thế, sao lại có kiểu xa luân chiến như vậy.

Mà lại còn để cho Nghiêm Bình tìm hiểu kiếm lộ của Hạng Thiếu Long, như thế kẻ đánh sau chắc chắn sẽ thuận lợi hơn nhi êu.

Bất ngờ, Triệu Chi đứng dậy, ôm kiếm đến trước Hạng Thiếu Long, nhoẻn miệng cười,Mong binh vệ chỉ điểm."

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng, ta với nàng có thù hận gì chăng? Sao lại khiêu chiến với ta, định từ chối. Ðằng Dực lúc này nháy mắt với Kinh Tuấn, y cũng đang muốn ra thử, thế là Kinh Tuấn vui mừng đứng dậy, giậm chân một cái, lộn người bay qua đầu Triệu Chi, đứng sau lưng nàng, cười hì hì nói,Có những chuyện sư phụ phải đối với sư phụ, đồ đệ đối với đồ đệ, hãy để tiểu tử thân mật với Chi cô nương một phen."

Bọn Hạng Thiếu Long thấy tên tiểu tử này trở thành đồ đệ của Thiếu Long miệng lưỡi lại bổ bã, lời nói khiêu khích, đều cảm thấy tức cười.

Người khác nhìn thấy thân thủ Kinh Tuấn linh hoạt như vậy, trong bụng đều sợ hãi, thầm nghĩ Triệu Chi lần này gặp phải đối thủ, bởi vì Triệu Chi cũng là người nổi tiếng ở Hàm Ðan về khoản khéo léo lanh lợi.

Triệu Bá trước nay vẫn cao ngạo, tự phụ, nghĩ thầm Hạng Thiếu Long không có tư cách ngồi bằng vai phải lứa với mình, trong bụng giận lắm, lạnh lùng quát,Tiểu Chi hãy lãnh giáo tuyệt nghệ của vị tiểu huynh đệ này đi!"

Triệu Chi biết sư phụ ngầm bảo nàng mạnh tay, lại thêm nàng ghét nhất bị đàn ông trêu ghẹo, dạ lớn một tiếng, rồi xoay người rút kiếm ra đâm thẳng vào tim Kinh Tuấn, tư thái vừa đẹp, thủ pháp lại nhanh, quả thật là một kiếm thủ thuộc hàng nhất lưu.

Mọi người thấy nàng ra tay bất ngờ đều cho rằng Kinh Tuấn không đề phòng nên khó thoát.

Ngay cả Hạng Thiếu Long và Ô Trác đều lặng người, sợ gã có chuyện.

Chỉ có Ðằng Dực là vẫn ngồi thản nhiên như không, giống như dù cho trời sập đất nẻ, gã vẫn không đổi sắc mặt.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN