Chương 113: Doanh Chính Thật Giả (1)

G

ió bấc thổi ù ù, Hạng Thiếu Long cùng Kinh Tuấn lặng lẽ vượt tường, tránh bọn tuần vệ và chòi canh, chạy đến hoa viên phía ngoài tòa lầu của Chu Cơ.

Kinh Tuấn ở lại canh chừng, Hạng Thiếu Long cứ theo cách đêm hôm trước mà đến cửa sổ lầu hai, đẩy nhẹ, cửa sổ bật ra.

Tiếng Chu Cơ phía trong vọng ra,Thiếu Long phải không? Vào mau đi!"

Hạng Thiếu Long lách người chui qua cửa sổ.

Chu Cơ vội vàng đóng cửa sổ lại, xoay người dựa vào khung cửa, lồng ngực phập phồng, rõ ràng đang rất lo lắng.

Trong phòng chỉ có một ngọn đèn yếu ớt, vì đặt một bên cửa sổ nên không chiếu bóng hai người lên cửa sổ. ánh đèn phóng to bóng Chu Cơ lên tường, khiến cho thân hình nàng nổi bật lên, trông rất quyến rũ. Trong phòng còn có một chậu lửa, ấm áp như mùa xuân, tuy quần áo Chu Cơ mỏng manh nhưng nàng vẫn thoải mái.

ánh mắt của nàng như có lửa, nàng nhìn Hạng Thiếu Long, mà như nhìn thấu cả lục phủ ngũ tạng của gã.

Hạng Thiếu Long lần đầu tiên gặp một nữ nhân man dại, không hề sợ đàn ông, tim đập thình thịch, nhưng mặt thì vẫn lạnh lùng nhìn nàng.

Đó là một người đàn bà không đơn giản. Chu Cơ cất giọng nhỏ nhẻ nói,Hạng Thiếu Long! Ta có thể tin tưởng ngươi chăng?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Xem ra phu nhân không thể chọn lựa được nữa!"

ánh mắt của Chu Cơ xa xăm,Cho dù ta có thể tin tưởng ngươi, nhưng ngươi làm sao đưa mẹ con ta thoát khỏi chốn này?"

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng, ta có thể lẻn vào đây, tất nhiên có thể đưa các người ra. Lúc định mở miệng nói thì cảm thấy không ổn nên sửa lại rằng,Ðây chính là lý do ta đến tìm phu nhân để bàn bạc, bởi vì ta đoán được Triệu Mục sẽ tăng cường canh gác ở chỗ bị quân."

Chu Cơ gật đầu nói,Ngươi rất thông minh, chả trách nào Triệu Mục đố ky ngươi đến thế. Mỗi lần bọn chúng nói về ngươi, ta đều chú ý lắng nghe, không ngờ Bất Vi tìm đến ngươi, quả thật là rất hay."

Hạng Thiếu Long khi nghe nàng nói đến Lã Bất Vi thì giống như nói về một người xa lạ, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên, xem ra nàng không thể trung thành với bất cứ đàn ông nào, đàn ông lợi dụng nàng, nàng lợi dụng đàn ông. Rồi nhíu mày hỏi,Tình huống chỗ bị quân như thế nào?"

Chu Cơ thở dài,Trừ phi ngươi dẫn đại quân phá thành Hàm Ðan nếu không đừng hòng dẫn y chạy. Từ khi Dị Nhân lang đăng cơ, Triệu Mục đã phái hai trăm võ sĩ thân thủ cao cường, ngày đêm thay phiên nhau ở bên cạnh y, phía ngoài lại xây tường cao, tạo thành thế trong nhà lại có nhà, đồng thời có một bản doanh gần một ngàn quân cấm vệ canh giữ, trừ phi ngươi có thể hóa thành chim, nếu không đừng hòng lẻn vào đó gặp y."

Hạng Thiếu Long nghe xong nhíu mày, hôm nay Ô ứng Nguyên nói với Tiêu Nguyệt Ðàm về tình hình trong phủ Chất Tử, không những không kho a trương mà thật sự rất chính xác.

Chu Cơ vẫn thản nhiên nói,Vả lại dù có cứu y ra được cũng vô dụng, Triệu Mục là một đại hành gia trong nghề dùng thuốc, đã cho y uống một loại thuốc kỳ lạ, phải uống thuốc giải theo định kỳ, mới có thể yên ổn, nếu không có thuốc giải thì trong vòng mười ngày sẽ độc phát thân vong."

Hạng Thiếu Long nghe mà lạnh cả xương sống. Mẹ ơi! Chả lẽ đó là Tần Thủy Hoàng trong tương lai hay sao? Lần này đúng là phía trước có hổ, phía sau có sói, tiến thoái lưỡng nan. Còn tưởng rằng cứu mẹ con của nàng ra thì dễ hơn trở bàn tay, quả thật mình đã quá ngây thơ. Rồi hỏi,Làm như thế có ích gì với người Triệu?"

Chu Cơ lạnh nhạt nói,Ngươi có lẽ cũng biết được âm mưu của Triệu Mục, cố ý dùng tửu sắc để khiến Doanh Chính trở thành phế nhân, thật ra Triệu Mục cũng muốn đưa Doanh Chính về lại nước Tần. Nhưng giờ đây chưa đến thời cơ, bởi vì như thế sẽ lợi cho Lã Bất Vi, ngươi có hiểu không?"

Hạng Thiếu Long đương nhiên hiểu, Lã Bất Vi nôn nóng đưa mẹ con Doanh Chính về Hàm Dương, đó là bởi vì muốn tăng cường mối quan hệ của mình với Trang Tương vương.

Ðến lúc này gã mới phát hiện khi nhắc về con mình, Chu Cơ chỉ nói y chứ không gọi bằng cách khác hoặc gọi tên, lời lẽ rất lạnh nhạt, nhất thời Hạng Thiếu Long không nghĩ ra được.

Chu Cơ bống nhiên gằn giọng quát,Gã tiểu tử ấy chết đi thì càng hay, chỉ cần gặp y là ta đã nổi giận lên."

Hạng Thiếu Long giật mình, người ta bảo hổ dữ không ăn thịt con, Chu Cơ này vì sao nguyền rủa đứa con yêu quý sau này sẽ giúp nàng trở thành thái hậu? Chu Cơ bước tới, nắm tay gã, kéo đến bên giường dịu dàng nói,Nào! Ngồi lên giường rồi hãy nói tiếp!“

Hạng Thiếu Long vì không có bụng dạ nào, vả lại cũng vừa bồi tiếp bọn thê thiếp của mình, hơn nữa y vẫn nhớ lời khuyên của Lý Mục, nên không muốn chung chạ với người đàn bà của Lã Bất Vi và Trang Tương vương, gã ngạc nhiên rút tay lại, nói,E rằng lúc này không được!"

"Ngươi tưởng ta không biết à? Chẳng qua bởi vì bọn nô tỳ được lệnh cứ một chốc lại đến gặp ta, nấp ở trên giường thì an toàn hơn, Chu Cơ không hề khách sáo nói.

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng thì ra đã hiểu nhầm nàng, vội vàng chui vào mùng, lập tức hương thơm ngào ngạt xông vào mũi.

Chu Cơ để gã nằm phía trong, lấy mền đắp hai người lại, xoay người rúc vào lòng gã, ôm thật chặt, ghé miệng đến sát tai gã thì thầm nói,Nô gia báo cho chàng biết một bí mật hệ trọng, nhưng chàng phải thề độc trước, không được nói với bất cứ ai, thì mới có thể cho chàng biết. ôi! Ta cũng không còn cách nào khác, đành phải cho chàng biết. Ta không được bước ra cửa nửa bước, lại không có ai đáng tin cậy."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, bí mật gì mà phải thề độc, không được để cho kẻ khác biết? Ðáp rằng,Ta Hạng Thiếu Long một lời nặng như chín đỉnh, hứa với người thì không nuốt lời, phu nhân hãy yên tâm."

Chu Cơ mừng rỡ nói,Ta biết chàng là kẻ nói tức sẽ giữ lời, nhưng nô gia vẫn chưa yên tâm, chàng hãy cứ chấp nhận lời của nô gia đi."

Trước lời cầu xin của mỹ nữ, Hạng Thiếu Long chỉ đành thề độc, đồng thời trong bụng cười thầm, Hạng mỗ không hề tin lời thề độc sẽ linh nghiệm. Nhưng đã hứa rồi thì sẽ không kể cho người khác nghe.

Chu Cơ chần chừ một lát rồi hạ giọng xuống nói,Kẻ mà bọn chúng giam lỏng vốn không phải là con của nô gia."

Hạng Thiếu Long suýt tý nữa kêu lên.

Chúa ơi! Tại sao lại có chuyện thế này? Chu Cơ đang định nói tiếp thì có tiếng gõ cửa, có tiếng tên thị nữ ở ngoài,Phu nhân đã ngủ chưa? Hầu gia đã đến!“

Hạng Thiếu Long hồn vía lên mây, định ngồi dậy thì Chu Cơ đè gã xuống, đưa tay ấn vào đầu giường, chỗ Hạng Thiếu Long nằm lập tức nghiêng xuống, khiến gã lăn xuống một ngăn kín dưới giường.

Trong nháy mắt, Hạng Thiếu Long từ trong đống chăn nệm ấm áp đã lọt xuống ngăn kín, may mà có lỗ thông hơi nếu không đã ngạt thở mà chết.

Cửa mở ra, tiếng Triệu Mục vang lên,Này mỹ nhân, bổn hầu đến thăm nàng đây!“

Chu Cơ trả lời,Hầu gia hôm nay tinh thần sảng khoái, nhất định là có chuyện gì đáng mừng, nô gia cũng rất vui cho người!"

Hạng Thiếu Long đoán thầm, ngăn kín này chắc chắn là được thiết kế cho tên gian phu Quách Khai. Rồi gã cảm thấy hai người Triệu Chu ngồi lên giường, lại còn có tiếng hôn nhau.

Một lát sau, Triệu Mục cười nói,Nghe nói Lã lang của nàng phái Đồ Tiên đến Hàm Ðan cứu nàng, mỹ nhân ơi, nàng có vui chăng?"

Chu Cơ giận dỗi nói,Ngài không biết lòng dạ của nô gia hay sao? Không có ngài, người ta chẳng muốn đi đâu cả.

Đó chỉ là lời đồn mà thôi! Ai ngốc đến nỗi đến đây nộp mạng vậy?"

Hạng Thiếu Long thầm khen trong bụng, Chu Cơ đã tự mình dò hỏi Triệu Mục.

Quả nhiên Triệu Mục lạnh lùng hừ một tiếng, nói,Lời đồn cái gì, giờ đây bọn cựu thần nước Tần và Lã Bất Vi đang kình chống lẫn nhau, bọn kia đổ tội giết tiên vương cho y. E rằng Trang Tương vương của nàng cũng không bảo vệ nổi y Lã Bất Vi mà chết, ta sẽ tự biết đưa mẹ con nàng về Hàm Dương, lúc ấy chắc nàng quên bẵng ta rồi."

Triệu Mục tuy không nói ra, nhưng Hạng Thiếu Long và Chu Cơ đều biết tin này đến từ bọn muốn diệt trừ Lã Bất Vi ở nước Tần.

Cuộc đấu tranh giữa Lã Bất Vi, một người ở nước ngoài với bọn quyền thần bản địa có thể nói đã liên quan đến rất nhi êu người.

Chiến trường chính là ở triều đình nước Tần, chiến trường phụ là ở Hàm Ðan.

Vốn là chuyện rất đơn giản nhưng trở thành phức tạp vô cùng, nhất là lời Chu Cơ vừa mới nói quả thật rất bất ngờ.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Đối Vận Mệnh Trò Chơi
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN