Chương 114: Doanh Chính Thật Giả (2)

Chu Cơ nói với vẻ phụng phịu,Không về! Không về! Người ta tuyệt không muốn về. Chính nhi về là được, nô gia muốn ở đây cùng ngài mà thôi."

Hạng Thiếu Long nghe mà há hốc mồm, sao nàng có thể nói được những lời chân thật, động lòng người đến thế, nếu để nàng đến thế kỷ XXI thì với nghệ thuật diễn xuất này, nàng không chừng sẽ trở thành một ngôi sao điện ảnh sáng chói chứ chẳng chơi.

Triệu Mục đã hoàn toàn mê mẩn với những lời ấy, lại hôn nhau, hai người ở phía trên đang say sưa thì Hạng Thiếu Long cảm thấy rất khó ở.

Lúc này nếu gã giết Triệu Mục thì dễ như trở bàn tay, nhưng đương nhiên gã không làm những chuyện ngu ngốc như vậy May mà Triệu Mục dừng lại, nói,Hôm nay ta rất vui, bởi vì con tiện nhân Triệu Nhã cuối cùng cũng lọt vào kế của ta, khó có thể né tránh được nữa. Không ai hiểu rõ ả bằng ta, vừa tham vinh hoa phú quý, lại vừa thấy mới nới cũ, nhưng ả với Hạng Thiếu Long cũng đặc biệt lắm. May mà ta sai Triệu vương dùng tình huynh muội, để lay động ả, lại thêm phân tích lợi hại, ả mới chịu cúi đầu."

Hạng Thiếu Long trong lòng chùng xuống, thế là xong! Triệu Nhã cuối cùng đã phản bội gã. Không biết ả có đem chuyện của mình tiết lộ cho Triệu vương nghe không? May là vì sợ ả lo lắng, rất nhiều chuyện gã không nói, nếu không thì hậu quả sẽ khó tưởng tượng nổi.

Chu Cơ cố ý nói,Tại sao ngài suốt ngày cứ nhắc đến Hạng Thiếu Long, y và nô gia có quan hệ gì đâu, người ta chẳng hề có hứng thú với kẻ này."

Triệu Mục làm sao biết được người đàn bà xảo quyệt này đang dò xét y, có lẽ cũng không cần đề phòng mỹ nhân bị mất tự do này nên lạnh nhạt nói,Sao lại không có, quan hệ Ô gia trước nay vẫn liên lạc với Lã Bất Vi, Hạng Thiếu Long lại là tôn tế của Ô gia, Lã Bất Vi nếu đến cướp người thì sẽ nhờ sức của Ô gia." Ngừng một lát rồi lạnh lùng nói,Hạng Thiếu Long nếu lọt vào tay ta, lúc ấy ta sẽ khiến cho y hối hận vì đã làm người. Khi ta hành hạ y nàng phải đứng một bên để xem!“

Hạng Thiếu Long giận lắm, hận không xông ra giết chết y.

Chu Cơ đương nhiên biết Hạng Thiếu Long đang nghe, nhịn không được cười khúc khích, nói,Tên tiểu tử đó làm sao đấu lại ngài. Y sớm muộn gì cũng rơi vào tay ngài mà thôi."

Triệu Mục nghe xong vui lắm, nói,Nào, đến đây!"

Chu Cơ cũng còn chút lương tâm, từ chối,Canh ba nửa đêm đánh thức người ta, làm người ta đói bụng, chẳng còn hứng thú gì nữa."

Triệu Mục rõ ràng say mê nàng, vội vàng sai người đem thức ăn đến rồi nói,Giờ đây nước Triệu không ai dám đắc tội với ta, chỉ cần trừ được Ô gia, thì sẽ chẳng có người nào dám không nhìn sắc mặt Triệu mỗ mà hành sự nữa."

Chu Cơ vuốt đuôi thêm mấy câu rồi dịu dàng nói,Nô gia thấy Hạng Thiếu Long quả thật là kẻ ngu ngốc, nếu không làm sao sao tin ả Triệu Nhã lẳng lơ vang danh thiên hạ ấy trung thành với mình được?"

Hạng Thiếu Long trong bụng cười khổ, hai câu nói vừa rồi của Chu Cơ đương nhiên là lễ vật tặng cho gã.

Triệu Mục muốn đổi chủ đề ở đây nghiêm túc nói,Nàng sai rồi! Triệu Nhã quả thật đã động chân tình với Hạng Thiếu Long, cho nên đến lúc này vẫn còn giấu giếm cho y nhiều chuyện lắm. Nhưng ta hiểu quá rõ ả, cho nên ả làm sao đấu lại ta, ả không muốn chết cùng Hạng Thiếu Long thì phải ngoan ngoãn hợp tác với ta." Rồi thở dài nói,Tên tiểu tử Hạng Thiếu Long ấy chẳng những không phải ngu ngốc mà lợi hại vô cùng. Nếu không bắt được nhược điểm của Triệu Nhã, quả thật chết vào tay ai ta cũng chẳng biết."

Hạng Thiếu Long nhớ lại một chuyện lập tức mồ hôi tuôn ra.

Nếu Triệu Thiên kể chuyện Kỷ Yên Nhiên, Trâu Diễn cứu họ ở Ðại Lương cho Triệu Nhã nghe, Triệu Nhã lại đem chuyện này báo cho Triệu Mục thì Kỷ Yên Nhiên, Trâu Diễn sẽ gặp nguy hiểm.

Triệu Mục và Chu Cơ ra phòng ngoài.

Hạng Thiếu Long lập tức chui ra khỏi ngăn kín chuồn mất.

Triệu Thiên lăn qua trở lại trên giường, không ngủ được. Không có Hạng Thiếu Long, nàng cảm thấy lẻ loi. Nàng lại nhớ đến Triệu Bàn, gã tiểu tử mất mẹ ấy dần dần trở nên thầm trầm đáng sợ. Nếu y tỏ vẻ yếu đuối một chút, Triệu Thiên còn dễ chịu hơn.

Ðang lúc ấy, cửa mùng mở ra, định kêu lên thì giọng nói quen thuộc của Hạng Thiếu Long,Thiên nhi! Thiếu Long đây!

Triệu Thiên nào ngờ nửa đêm vắng người, ái lang lại xuất hiện, mừng rỡ ngồi bật dậy ôm lấy gã.

Hạng Thiếu Long cởi giày rồi chui vào trong, hạ giọng hỏi,Nàng có kể chuyện Yên Nhiên cứu chúng ta cho Nhã phu nhân nghe không?"

Triệu Thiên nghe vậy, ngạc nhiên hỏi,Nhã di có điều chi bất ổn sao? Tại sao không kể cho Nhã di nghe chuyện ấy?"

Hạng Thiếu Long biến sắc hỏi,Vậy nàng đã kể rồi sao?"

Triệu Thiên lắc đầu nói,Không có. Nhưng không phải vì thiếp không tin Nhã di, mà là thiếp đã hứa với Yên Nhiên tỷ không hề cho bất cứ ai, cho nên thiếp chỉ kể câu chuyện mà chúng ta đặt ra cho Nhã di nghe mà thôi."

Hạng Thiếu Long thở phào như chút được gánh nặng trong lòng.

Triệu Thiên run run nói,Nhã di đã làm ra chuyện gì mà chàng nửa đêm canh ba lẻn vào đây để nói chuyện đó với Thiên nhi."

Hạng Thiếu Long âu yếm choàng tay lên vai nàng nói,Ðêm này nàng có gặp Nhã di không?"

Triệu Thiên nói,Nghe nói Nhã di có khách nên thiếp không tiện đến. ôi! Thiếp nhớ lại rồi, mỗi lần bảo có khách đến, bọn tiểu Siêu có vẻ rất kỳ lạ, hình như rất giận dỗi, nhưng không thể nói được, khách mời ấy chả lẽ là...“

Hạng Thiếu Long lặng người đi, gã không còn bất ngờ gì về chuyện Triệu Nhã và Tề Vũ nữa, gã là một kẻ nâng lên được đặt xuống được Gã đã từng đề nghị với Triệu Nhã để bọn Kinh Tuấn đến bảo vệ ả, nhưng ả kiên quyết từ chối, lúc ấy không để ý, giờ mới biết ả không muốn để gã biết chuyện Tề Vũ, Triệu Thiên nói,Hạng lang ơi! Chàng hãy cho người ta biết có chuyện gì xảy ra được không?"

Hạng Thiếu Long nói,Mấy hôm nay, nàng có cảm thấy phu nhân có điều khác lạ chăng?"

Triệu Thiên suy nghĩ một hồi rồi dè dặt nói,Phu nhân quả nhiên không giống như trước kia, lúc nào cũng lo lắng, có lần thiếp thấy phu nhân khóc một mình, khi thiếp hỏi thì phu nhân bảo nhớ Ni phu nhân. Có lúc còn nổi giận vô cớ với bọn hạ nhân, rồi nàng lại thúc giục,Rốt cuộc là chuyện gì? Người ta không chịu nổi rồi đây."

Hạng Thiếu Long thở dài, nói,Nàng hãy nghĩ lại xem, Triệu Nhã còn nói điều chi đặc biệt chăng, ví như chúng ta chạy không thoát chẳng hạn."

Triệu Thiên nói,Ðiều này thì không có, nhưng Nhã di đã từng nói Lã Bất Vi giờ đây thân mình khó giữ, nếu chúng ta theo Ô gia đến đầu khấu y thì chẳng khác nào tránh miệng sói thì lọt vào miệng cọp."

Hạng Thiếu Long nói,Vậy nàng trả lời Nhã phu nhân thế nào?"

Triệu Thiên hôn gã rồi nói,Thiếp nói chỉ cần theo chàng thì chết cũng chẳng sao, rồi giật mình,Ðúng rồi! Lúc ấy vẻ mặt của Nhã di rất kỳ lạ, có vẻ như vừa hổ thẹn vừa hối hận. Sau đó mượn cớ bỏ đi luôn."

Hạng Thiếu Long cho đến lúc này đã hoàn toàn không còn tình cảm gì với Triệu Nhã nữa.

Triệu Mục nói đúng, y hiểu Triệu Nhã nhiều hơn Hạng Thiếu Long. Cho nên đã lợi dụng người đàn bà hay thay lòng đổi dạ này để hãm hại gã. Hạng Thiếu Long thở dài rồi kể sơ qua mọi chuyện cho Triệu Thiên nghe. Triệu Thiên đã sớm đoán được tình hình này, nên cũng bình tĩnh.

Hạng Thiếu Long nói,Nàng phải làm ra vẻ không có chuyện gì."

Triệu Thiên hôn lên môi gã rồi thỏ thẻ nói,Thiên nhi đã hiểu, thiếp có lòng tin vô bờ với tân thánh nhân chàng đấy, thiếp tin chắc chàng có thể đưa Thiên nhi và Ô gia an toàn thoát khỏi kiếp nạn."

Hạng Thiếu Long trước lúc ra đi còn hỏi,Nàng đành bỏ phụ vương, lưu lạc theo ta hay sao?"

Triệu Thiên gật đầu khẳng định,Chỉ cần xa rời phụ vương, Thiên nhi chẳng sợ gì cả. Người ta có chuyện chưa nói với chàng, đó là sau khi mẹ chết, nhũ nương của Thiên nhi chỉ mắng sau lưng Triệu Mục một câu, truyền đến tai phụ vương, phụ vương lập tức ban rượu độc cho nhũ nương, trước khi chết nhũ nương nắm tay thiếp mà rằng, nếu có cơ hội hãy trốn khỏi hoàng cung để làm một nữ nhi bình thường."

Hạng Thiếu Long nghe xong mà cảm khái vô cùng. Gã thật không hiểu lòng dạ của những kẻ quý tộc, cũng giống như không hiểu Triệu Nhã vậy.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Yếu Gà, Nhưng Bị Chính Đạo Coi Là Vô Thượng Thánh Ma
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN