Chương 12: Cự Tử Mặc Gia (2)

Hạng Thiếu Long thất kinh lùi một bước, kiếm thuật của đối phương thật khó đối phó, nhưng trong lòng vẫn không phục, gã quát lớn một tiếng xông về phía trước như mãnh hổ, đâm liền bảy nhát kiếm như cuồng phong quét lá rơi, thoắt trên thoắt dưới, quét ngang chém dọc.

Người ấy nhếch mép cười, vẫn đứng yên bất động, nhưng dù gã chém ở góc nào, cũng đều có thể bạt kiếm của gã ra, thế kiếm tiếp theo đều bức gã thối lui, không hề tranh sức với gã. Tuy chỉ thủ không công nhưng không thể nào chạm đến hắn được.

Tiếng kiếm chạm nhau cốp cốp không ngừng vang bên tai.

Chém được bảy mươi hai kiếm, Hạng Thiếu Long cuối cùng đuối sức, thối lùi ra sau.

Người ấy kinh ngạc nói, "Thì ra ngươi quả thật không hiểu kiếm thuật, chỉ là dựa vào sức khỏe và sự lanh lẹ, nhưng những kiếm sĩ bình thường gặp phải ngươi tất khó tránh được."

"Ta tự biết ta không bằng ngài, than ôi! Vậy mà ta còn muốn dấn thân trong thiên hạ, thì ra kiếm thuật chân chính lại lợi hại như vậy. Xin cáo từ! Ta sẽ quay về chốn thâm sơn cho xong." Hạng Thiếu Long trả kiếm lại, nhận thua.

Câu nói cuối cùng quả thật nghe rất rầu rĩ, gã mong muốn về thời đại của mình.

Nếu tỉ thí bắn súng, chắc chắn gã sẽ hơn hẳn kiếm khách này.

Người ấy cười nói, "Xem ngôn hạnh cử chỉ của huynh đài, bần mà không tham, khí độ hơn người, khắc biết là một nhân vật chính nghĩa phi thường. Nào! Hãy tắm rồi thay bộ y phục sạch sẽ, ta sẽ thổi cơm, chúng ta hãy lại cùng nói chuyện với nhau."

ăn xong hai bát cơm, Hạng Thiếu Long lấy lại tinh thần.

Sau khi cạo râu, cắt tóc, thay bộ quần áo, Hạng Thiếu Long thay đổi như một người khác, người ấy nhìn với vẻ thán phục lắm, hỏi, "Vừa rồi huynh đài nói phải lập sự nghiệp, chẳng hay sự nghiệp ấy là gì?"

Hạng Thiếu Long ngẩn người, đáp lại với vẻ hơi lúng túng, "Quả thật ta cũng chưa biết rõ, chỉ là tới đâu thì hay tới đó, hiện giờ ta đã có y phục, muốn đổi thanh trủy thủ trong người lấy ít tiền, sau đó mua một thớt ngựa để đến Hàm Ðan Người ấy nhíu mày, "Ðại trượng phu lập thân trên đời, há có thể không có mục tiêu và lý tưởng, nhân tài tự tạo thời thế mới được tính là một đấng hào kiệt."

Hạng Thiếu Long không phục, nói, "Vậy ngài có lý tưởng gì?"

"Rất đơn giản, ấy là phải trừ cái hại của thiên hạ để thực hiện cái lợi của thiên hạ."

Hạng Thiếu Long cười, "Hai câu này thật sơ sài, thế nào là cái lợi và cái hại của thiên hạ?"

Người ấy không lấy làm khó chịu mà điềm nhiên đáp, "Cái hại của thiên hạ, ví như kẻ mạnh xâm lược kẻ yếu, nước lớn xâm lược nước nhỏ, kẻ có trí áp bức kẻ đần độn. Cái gốc của tất cả mối họa này là do người với người không tương ái, nếu có thể tương ái, tương lợi, thì có thể phân chia bình quân tài sản, gạt bỏ lòng đố ky oán hận tranh đoạt thì sẽ thực hiện được điều đại lợi cho thiên hạ."

Hạng Thiếu Long giật mình nói, "Thì ra là ngài là tín đồ của Mặc gia."

Người ấy ngạc nhiên hỏi, "Thế nào là Mặc gia?"

Hạng Thiếu Long sôi nổi trả lời, "Sư tổ của ngài phải chăng là Mặc Ðịch, học thuyết của ông ta rất nổi tiếng, cùng xếp ngang hàng với ba nhà Nho, Ðạo, Pháp."

Người ấy nghe xong chẳng hiểu gì cả, nhưng nghe gã nhắc tới tên Mặc Ðịch, rõ ràng không phải nói bừa, gật đầu nói, "Mặc Ðịch quả thật là cự tử của bọn ta, ngươi quả thật là người ở thôn quê hay sao?"

Hạng Thiếu Long lấy làm lạ hỏi, "Cự tử là gì, ta không hề biết chuyện này."

Người ấy nghĩ ngợi một chặp rồi đáp, "Cự tử là lãnh tụ của Mặc giả hành hội, lúc mới đầu thành lập là hy vọng dùng võ để ngăn võ, nhưng chỉ là thay người khác giữ, không thay người khác công. Ðáng tiếc hành hội ngày nay thay đổi quá nhiều, chia thành ba nhóm, theo địa phương, gọi là Tề Mặc, Sở Mặc và Triệu Mặc, bổn nhân là truyền đồ của cụ tử Mạnh Thắng, lần này xuống núi chính là mong có thể thống nhất ba hành hội lại để cùng phấn đấu cho một lý tưởng."

Hạng Thiếu Long trầm giọng hỏi, "Chuyện bí mật này sao ngài lại nói ta cho tôi biết?"

Người ấy thở dài rồi nói, "Ta thân mang cự tử lệnh, vốn tưởng chuyện trùng chấn hành hội là chuyện dễ như trở bàn tay, nào ngờ khi đến Hàm Ðan gặp lãnh tụ Triệu Mặc thì bị đối phương sai người truy sát nên mới trốn đến chốn này, lòng nghĩ thế cô sức yếu, cần phải triệu tập chúng đồ thì mới mong thống nhất tam Mặc, một nhân tài như ngươi đây, ta làm sao có thể dễ dàng bỏ qua."

Hạng Thiếu Long xua tay lia lịa nói, "Ðiều này không được, ta tuyệt đối sẽ không liều mạng vì một lý tưởng mãi mãi không đạt thành như vậy. Hãy tin ta đi! Lý tưởng của Mặc gia vẫn không thể thành công được, sau khi chia bình quân tài sản, ngược lại sẽ có rất nhiều kẻ lười biếng, chỉ có cạnh tranh mới tiến bộ được."

Người ấy nghe xong giật mình, nhắm mắt trầm tư.

Hạng Thiếu Long hạ giọng nài nỉ, "Hay là hãy chỉ đường cho ta đến Hàm Ðan đi, cái ơn cho ăn cho mặc này, Hạng Thiếu Long ta sẽ mãi không quên."

Người ấy đột nhiên mở ta mắt, ánh mắt như có điện, mỉm cười đáp, "Trên đời há có chuyện không làm mà ăn được, hãy theo ta học kiếm thuật! Khi ngươi công phá cây mộc kiếm trên tay ta, ta sẽ cùng ngươi đến Hàm Ðan. Nếu là đại trượng phu thì hãy đáp ứng lời thỉnh cầu của ta! Bằng không dù có tới Hàm Ðan gặp phải tay kiếm thuật chân chính thì tất khó thoát Hạng Thiếu Long nghĩ cũng có lý, gã do dự đáp, "Ngài không ép tôi vào cái hành hội gì đó của ngài chứ !"

Người ấy cười, "Không những không ép ngươi vào hội, cả bái sư cũng miễn luôn, chúng ta chỉ là bạn bè. Tên của ta là Nguyên Tông, nếu thích thì chỉ cần gọi ta là Nguyên huynh."

Vì thế Hạng Thiếu Long ở lại ngôi miếu này, mỗi ngày sớm tối luyện kiếm cùng Nguyên Tông, lại cùng y đàm luận công phòng chi đạo.

Gã tiến bộ nhanh chóng, ngay cả Nguyên Tông cũng phải thán phục, khen ngợi không ngớt, một tháng sau, gã có thể đánh tay đôi với Nguyên Tông.

Mỗi ngày Nguyên Tông đều ra ngoài, chỉ còn lại Hạng Thiếu Long say mê luyện kiếm, đến hoàng hôn Nguyên Tông mới mang thức ăn về.

Ba tháng cứ thế trôi qua nhanh chóng.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tàng Phong
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN