Chương 120: Ðánh Tráo Doanh Chính (1)

S

áng sớm hôm sau, Hạng Thiếu Long vội vàng lẻn ra ngoài, cố ý đi một vòng rồi mới đến phía tây thành, nơi tập trung dân nghèo.

Nói là dân nghèo nhưng cuộc sống không đến nỗi quá tệ, chỉ là nhà cửa có vẻ cũ kỹ một chút, trên tường lỗ chỗ những vết thủng mà vẫn chưa vá lại! Người ở đây đa số xuất than là nông dân, khi chiến tranh xảy ra, ruộng đất không còn, đành vào thành thị để làm thuê.

Gã đi theo đúng địa chỉ cuối cùng đến được ngõ phía Nam mà Chu Cơ đã nói.

Lúc này gã bất đồ cảm thấy căng thẳng, hỏi một người qua đường,Nhà Trương Lực ở đâu?"

Người ấy vội chỉ căn nhà ở cuối hẻm,ở đằng kia!" rồi hình như có điều gì muốn nói nhưng lại lắc đầu thở dài bỏ đi.

Hạng Thiếu Long không để ý, trong lòng nhẹ nhõm, chắc là đã đúng. Rảo bước về hướng ấy, đến trước cửa, gọi lớn,Trương Lực! Trương Lực!“

"Kẹt một tiếng, một người đàn bà khoảng bốn mươi tuổi có tướng mạo bình thường ló đầu ra, ngạc nhiên nhìn Hạng Thiếu Long một hồi rồi hỏi,Ai tìm Trương Lực đấy?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Có phải Trương đại tẩu đó không?" rồi móc ra chiếc khuyên tai bằng ngọc đưa cho người đàn bà ấy xem.

Trương đại tẩu vừa nhìn thấy đã đóng xầm cửa lại.

Hạng Thiếu Long thấy phản ứng của Trương đại tẩu thì ngạc nhiên lắm, đứng như trời trồng trước cửa.

Lát sau trong nhà vang lên tiếng cãi nhau của một đôi nam nữ.

Hạng Thiếu Long trong lòng cũng tự hiểu, nuôi đứa con được mười năm, tự nhiên sẽ không muốn giao cho người khác, chỉ còn cách là thưởng tiền cho họ mà thôi.

Rồi đưa tay nắm vòng cửa, gõ nhẹ hai lần.

Sau một lúc cửa mở, một hán tử buồn rầu đứng trước cửa, cúi đầu nói,Xin mời đại gia vào trong."

Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ y thật thà thầm khen thủ hạ của Chu Cơ quả biết chọn người.

Vào trong nhà, chỉ thấy người đàn bà ngồi một góc, nước mắt tuôn rơi, không khí trong nhà trông rất thê lương.

Cũng không nghe thấy tiếng hay quần áo gì của trẻ con,Ðứa trẻ đâu?" Hạng Thiếu Long nhíu mày nói.

Người đàn bà ấy càng khóc to hơn.

Trương Lực hai mắt đỏ hoe nói với vẻ đau đớn,Chết rồi!"

Hai chữ ấy nghe như sét giữa trời xanh, khiến Hạng Thiếu Long giật nẩy người, suýt tý nữa thì tim rớt ra ngoài, ngạc nhiên kêu lên,Tại sao chết?"

Trương Lực buồn bã nói,Năm ấy người Yên tấn công Hàm Ðan, tất cả những đứa trẻ trên mười ba tuổi đều bị gọi đi tòng quân giữ thành, bị tên người Yên bắn chết. Chúng tôi tuy nhận tiền của đại gia, lại không giữ được đứa trẻ, hãy giết chúng tôi đi! Chúng tôi có sống nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì."

Hạng Thiếu Long lạc giọng nói,Nhưng năm ngoái nó chỉ mới mười ba tuổi thôi mà?" nhớ lại dáng vẻ người chỉ đường mới biết y vì chuyện họ mất con mà tỏ ra thông cảm.

Trương Lực nói,Chỉ trách nó mới mười ba tuổi mà đã cao lớn, một ngày nọ đang chơi đùa ngoài đường thì bị binh sĩ bắt giữ, bắt đi luôn."

Hạng Thiếu Long rầu rĩ ngồi xuống, hai tay ôm mặt. Chúa ơi! Tần Thủy Hoàng đã chết, làm thế nào đây? Không!

Không thể, đôi vợ chồng này chắc chắn lừa ta. Nhưng xem dáng vẻ họ, cũng biết đó là sự thật, nhất là trên bức tường còn có một bài vị rất mới.

Trương Lực móc ra một chiếc khuyên tai bằng ngọc đưa cho gã rồi nói,Vật này lấy từ trên thi thể của nó, chúng tôi chôn nó ở hậu viên, đại gia có muốn đi xem không?"

Hạng Thiếu Long mở tay ra, nhìn chiếc khuyên tai.

Một ý nghĩ hoang đàng không thê kiềm chế được nảy sinh trong lòng gã.

Hạng Thiếu Long đến phu nhân phủ, đúng như dự liệu, Triệu Nhã vẫn chưa quay về.

Trong phủ có rất nhiều người lạ mặt, những người quen thuộc như bọn Triệu Ðại thì không thấy, bọn nô tỳ thì ngoài tiểu Siêu và tiểu Mỹ, những tên khác đều không thấy mặt.

Hạng Thiếu Long biết Triệu Nhã sẽ có cớ rất hay để giải thích cho sự sắp xếp này, nhưng vẫn muốn nghe ả tự miệng nói ra. Ả càng lừa gã, tình yêu vốn đã nhạt nhẽo của gã đối với Triệu Nhã ngày càng trở thành nỗi hận trong lòng.

Triệu Bàn đang say sưa luyện kiếm ở hậu viên, nhưng Hạng Thiếu Long vừa mới bước vào trong vườn thì đã bị y phát giác, y cầm kiếm lao đến như gặp được người thân duy nhất trong đời.

Hạng Thiếu Long rút thanh Huyết Lãng của Lý Mục tặng đánh xoạt một tiếng, quát lớn,Tiểu tử xem kiếm!“

Triệu Bàn cầm kiếm chém tới. Hạng Thiếu Long nhẹ nhàng đưa kiếm lên đỡ, nghiêm mặt nói,Tưởng đùa à, mạnh hơn nữa!"

Triệu Bàn quát lớn, triển khai Mặc tử kiếm pháp, chém ngang chặt dọc, quét xéo gạt nghiêng, đánh ra bảy kiếm.

Ðến kiếm thứ bảy thì vì người nhỏ sức yếu thanh kiếm bị chấn động rơi xuống đất.

Hạng Thiếu Long nhặt thanh trường kiếm lên, dắt y tới ngồi trên lan can chiếc cầu nhỏ trong vườn, nghiêm mặt nói,Tiểu Bàn, con có thật lòng quyết tâm trả thù cho mẹ hay không?"

Triệu Bàn gật đầu rồi nói như chém đinh chặt sắt,Dù thế nào đi nữa, con cũng phải giết chết Triệu Mục và đại vương."

Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Con có phải là bạn tốt của thái tử không?"

Triệu Bàn giận giữ nói,Y chưa bao giờ xem con là bạn, chỉ biết dùng thân phận thái tử bức hiếp con, từ ngày mẹ theo sư phụ, y suốt ngày nói mẹ là dâm phụ phóng đãng, nếu có thể, con sẽ giết chết luôn cả y, rồi tiu nghỉu nói,Nhưng cho dù con có lợi hại như sư phụ cũng không giết nổi bọn chúng, nếu không sư phụ đã sớm giết phăng chúng rồi."

Hạng Thiếu Long thầm khen cho sự suy luận của y, mỉm cười nói,Con muốn báo thù, ta cũng vậy. Chúng ta hãy phân công nhau, Triệu Mục do ta đối phó, còn tên hôn quân Hiếu Thành vương thì giao cho con, được chăng?"

Triệu Bàn đâu ngờ Hạng Thiếu Long coi trọng mình như vậy, mở to mắt nhìn Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long nói,Giờ đây ta sẽ nói cho con một chuyện rất quan trọng, nếu con có quyết tâm báo thù cho mẹ thì hãy nghe ta căn dặn đây, tuyệt không tiết lộ nửa lời, cả Thiên công chúa và Nhã phu nhân cũng vậy."

Triệu Bàn nhảy xuống rồi quỳ xuống đất, đập đầu ba cái, hai mắt đỏ hoe nói,Chỉ cần có thể báo thù cho mẹ, Triệu Bàn chấp thuận làm mọi thứ."

Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Ðứng dậy đi!"

Triệu Bàn đứng phắt dậy, trong mắt đầy hy vọng.

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Ta muốn giúp con trở thành Tần Thủy Hoàng thống nhất sáu nước!"

Triệu Bàn ngẩn ra, lắp bắp nói,Tần Thủy Hoàng là ai?"

Khi Triệu Nhã bước vào hoa viên, Hạng Thiếu Long đã đeo khuyên tai bằng ngọc ấy lên đầu Triệu Bàn.

Từ khắc ấy trở đi, y chính là Doanh Chính, người kế thừa vương vị của nước Tần.

Triệu Bàn vừa ngạc nhiên vừa mừng, nhưng đôi mắt rất kiên định, tràn đầy quyết tâm. Chẳng có một đứa trẻ nào hiểu rõ hơn y đây là một cơ hội hiếm có như thế nào. Trở thành một vị quân chủ mạnh nhất trong thiên hạ thì y mới có thể giết chết Triệu vương, báo thù cho mẫu thân. Y không những hận Triệu vương, mà còn hận luôn cả những người Triệu rũ áo đứng nhìn, lạnh lùng với y. Giờ đây chỉ có Hạng Thiếu Long khiến y hoàn toàn tin.

Triệu Nhã mỉm cười bước đến hai thầy trò, khen rằng,Nhã di chưa bao giờ thấy tiểu Bàn chăm chỉ như vậy."

Hạng Thiếu Long đưa mắt ra hiệu cho Triệu Bàn, Triệu Bàn ngoan ngoãn chuồn mất.

Triệu Nhã tuy giả vờ vui vẻ nhưng sắc mặt trông rất mệt mỏi, rõ ràng đêm qua đã không ngon giấc.

Hạng Thiếu Long cố ý hỏi,Nhã nhi không khỏe à?"

Triệu Nhã hơi giật mình nói,Không! Không có chuyện gì. Người ta chỉ vì mấy ngày nay dò hỏi tin tức cho chàng nên mệt mỏi mà thôi."

Hạng Thiếu Long nhíu mày hỏi,Tại sao ở đây lại có nhiều người lạ mặt, bọn Triệu Ðại đã đi đâu rồi?"

Triệu Nhã đã sớm có câu trả lời nên thản nhiên nói,Nhã nhi đã sai bọn chúng vào cung, nếu không có chúng giúp đỡ, Nhã nhi hành sự trong cung không được thuận lợi lắm."

Sợ gã hỏi dấn tới nên Triệu Nhã lảng sang chuyện khác.

"Kế hoạch tiến hành thế nào rồi, liên lạc với Doanh Chính chưa?"

Hạng Thiếu Long rầu rĩ nói,Xem ra ngoài cách tấn công thì không còn cách nào khác, nhưng tử đệ Ô gia ai cũng có thể là kẻ một địch mười. Kế hoạch của ta nhất định sẽ thành công, Triệu Mục và Triệu vương đừng hòng sống sót qua tiết nông Mục."

Triệu Nhã cúi đầu nhưng không thể che giấu dáng vẻ mâu thuẫn và đau khổ.

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ, ta sẽ cho ngươi một cơ hội nữa, ngạc nhiên nói,Nhã nhi mấy ngày hôm nay hình như tâm sự trùng trùng, có chuyện gì phiền não hãy nói ra để ta chia sẻ, không có gì không thể giải quyết."

Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN