Chương 121: Ðánh Tráo Doanh Chính (2)
Triệu Nhã giật mình,Có tâm sự gì đâu, chỉ là hơi sợ mà thôi!" rồi nở nụ cười, nói,Thiếu Long tốt nhất hãy nói với ta toàn bộ kế hoạch để ta và tam công chúa có thể phối hợp tốt nhất với chàng, như thế đến lúc ấy sẽ không sai sót."
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Ðừng lo lắng, chờ vài hôm nữa ta sẽ nói với nàng, bởi vì có những chuyện chưa có quyết định cuối cùng, trong lòng than thầm, hiểu rõ Triệu Nhã đã thật sự bán đứng mình.
Triệu Nhã đột nhiên nói,Thiếu Long! Mấy ngày nay có nghe những lời ong tiếng ve về người ta hay không?"
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói,Nàng nói chuyện Tề Vũ đấy à? Sao lại như thế được? Ta tuyệt đối tin tưởng Nhã nhi tốt của ta, biết nàng chỉ giả vờ để che giấu sự hoài nghi của Triệu vương đối với chúng ta mà thôi."
Triệu Nhã vẻ mặt trở nên mất tự nhiên, giống như sợ một mình đối diện với Hạng Thiếu Long, nói,Không đi thăm nàng công chúa xinh đẹp của chàng sao?"
Hạng Thiếu Long ung dung đứng dậy.
Triệu Nhã đứng ngẩn ra nhìn dáng vẻ đầy khí khái anh hùng của gã, trong mắt hoang mang.
Hạng Thiếu Long nghĩ tới cảnh ả biết được mình đang lừa ả, một niềm khoái trá dâng trong lòng.
Mấy ngày tiếp theo, Ô gia toàn lực chuẩn bị cho cuộc chiến, binh lính và tài vật được đem vào địa đạo để vào phủ.
Hạng Thiếu Long thân hành huấn luyện cho nhóm bộ đội đặc chủng gồm có bảy mươi bảy người của Ô gia, phương pháp mà gã dùng khiến cho một gã tinh thông như Ðằng Dực cũng phải cúi người, không ngờ đó chính là phương pháp huấn luyện của thế kỷ XXI.
Gã cũng đi gặp Triệu Bàn, dạy cho y giả làm Doanh Chính, một người đã sống mười năm ở chốn nghèo khổ, sau đó ngược lại Triệu Bàn lại cho gã biết những điều bản thân mình nghĩ ra.
Hạng Thiếu Long thấy y ngoan ngoãn như vậy nên rất yên tâm.
Thế là tiết Nông mục chỉ còn ba ngày nữa mà thôi. Tình thế bắt đầu căng thẳng.
Hiện giờ điều Hạng Thiếu Long lo nhất là Chu Cơ, nếu nàng không thoát ra ngoài, họ buộc phải tấn công Chất Tử phủ, nếu không có nàng, tiểu Bàn cũng chẳng trở thành Doanh Chính, cho nên họ có một kế hoạch ứng biến khác.
Buổi trưa hôm nay, sau bảy ngày vắng mặt, Tiêu Nguyệt Ðàm đã quay về.
Trong mật thất, dáng vẻ Tiêu Nguyệt Ðàm rất khác trước, gã áy náy nhìn Ô ứng Nguyên và Hạng Thiếu Long rồi nói,Ðầu tiên Đồ gia sai Tiêu mỗ đến đây xin lỗi với các vị. Bởi vì trước đây quả thật có lòng riêng, lời nói vẫn chưa hết lòng, nhưng đảm bảo từ khắc này, chúng tôi sẽ chân thành hợp tác với các vị."
Ô ứng Nguyên như đang trong mơ, không biết Hạng Thiếu Long sử dụng thủ đoạn nào mà khiến cho kẻ này thay đổi thái độ như vậy.
Hạng Thiếu Long giật mình, biết gã Đồ tiên sinh này là một kẻ sáng suốt quả cảm, nếu là như vậy thì sự mới thành.
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,May mà có Thiếu Long nhắc nhở, nếu không Đồ gia e rằng sẽ bị người Triệu bắt."
Hạng Thiếu Long nói,Các vị đến đây bao nhiêu người?"
"Theo tại hạ vào thành có tất cả ba mươi người, đều là những cao thủ thuộc hàng nhất lưu, Tiêu Nguyệt Ðàm nói.
"Bên cạnh Đồ gia có một trăm hai mươi người đều là những cao thủ dưới trướng giỏi nhất, ngừng một lát rồi nói.
"Tiêu tiên sinh tốt nhất hãy cho gọi tất cả những người vào thành đến ngay Ô phủ, Hạng Thiếu Long nói.
Tiêu Nguyệt Ðàm ngạc nhiên hỏi,Thiếu Long muốn cự nhau một trận với người Triệu à?"
"Có thể nói như vậy, cũng có thể không nói như vậy, xin tiên sinh thứ lỗi, tại hạ vẫn còn chưa nói ra được, ngày mốt tại hạ sẽ trình bày toàn bộ kế hoạch, sự việc hệ trọng, mong tiên sinh lượng thứ, Hạng Thiếu Long mỉm cười.
Tiêu Nguyệt Ðàm mỉm cười,Thiếu Long chắc ăn như vậy, tại hạ càng yên tâm hơn, giờ đây Đồ gia đang nấp ở một ngọn núi ngoài thành, chờ chúng ta mang thái tử Chính và phu nhân ra ngoài."
Bàn bạc xong xuôi, Hạng Thiếu Long bước ra, giữa đường thì gặp Kinh Tuấn cũng đang đi tìm gã, thì ra Ðằng Dực có chuyện tìm.
Ðến một tòa tiểu lâu sát tường thành, Ðằng, Ô hai người đang nghiên cứu bản đồ trong Chất Tử phủ.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Tìm đâu ra vật này thế?"
"Là đệ đã vẽ ra, chỉ cần đệ nhìn qua một lần là có thể vẽ lại được, Kinh Tuấn đắc ý nói.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, không ngờ Kinh Tuấn có khả năng ghi nhớ ghê gớm đến thế, vẽ lại rất đẹp, khen y vài câu thì nói,Mong rằng không cần phải dùng kế hoạch dự bị tấn công phủ Chất Tử, nếu không dù có thành công, phía chúng ta cũng thương vong trầm trọng."
Ðằng, Ô hai người cùng gật đầu, có thể thấy cả hai đều e ngại việc tấn công phủ Chất Tử, Kinh Tuấn nói,Nếu muốn công phá phủ Chất Tử, quả thật là chuyện rất khó, nhưng chỉ cần cứu được Chu Cơ, thì tình hình hoàn toàn khác, chỉ cần do đệ xuất lãnh tinh binh đoàn thì xong cả, rồi trình bày kế hoạch của mình, nghe rất có lý.
Ba người kia đều ngạc nhiên, đồng thời phải nhìn y bằng con mắt khác.
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ tên tiểu tử này quả thật là một gã bộ đội đặc chủng bẩm sinh, còn giỏi hơn cả mình, nghiêm mặt nói,Từ bây giờ, đệ chính là đầu lãnh của tinh binh đoàn, đệ tốt nhất hãy cùng ăn cùng ở với bọn chúng, sau này khi hợp tác sẽ dễ dàng hơn."
Kinh Tuấn cả mừng, người khác bận đến ngập đầu ngập cổ, còn gã thì rảnh rỗi chỉ làm chân chạy giấy cho Ðằng Dực, lúc này đột nhiên trở thành chỉ huy của tinh binh đoàn, sao không vui mừng cho được.
Vụt một cái, y chạy tìm bộ hạ của mình.
Ô Trác lắc đầu, đuổi theo, không có mệnh lệnh của y, chẳng ai thèm nghe theo sự chỉ huy của tên tiểu tử miệng còn hôi sữa ấy.
Ðằng Dực nhắm mắt dưỡng thần một hồi rồi mở mắt nói,Tại hạ vẫn chưa yên tâm Thiên nhi."
Hạng Thiếu Long nói,Theo lý thì chưa đến tiết Nông mục, bọn chúng không dám làm hại Thiên nhi để khiến chúng ta nghi ngờ."
Ðằng Dực nói,Trong mắt Triệu vương, Thiên nhi đã phạm đại tội không thể tha thứ được, tại hạ lo lắng ngày hôm ấy y sẽ ban cho nàng cái chết, lúc ấy chúng ta trở tay không kịp."
Hạng Thiếu Long nghe y nói vậy, càng lo lắng thêm cho tiểu Bàn, với một kẻ hung tàn vô tình như Triệu vương, nói không chừng ngay cả một đứa trẻ cũng chẳng tha, lo lắng hỏi,Làm thế nào đây?"
Triệu Mục ép Triệu Nhã đuổi toàn bộ người của mình đi, một mặt là để người của y giám sát Triệu Nhã, khiến cho ả không dám bội phản mình, đồng thời cũng có thể khống chế Triệu Thiên, muốn nàng chết là chết, sống là sống.
Hạng Thiếu Long trong lòng rất lo lắng, tìm không ra cách để xoay chuyển tình thế. Vấn đề lớn nhất là họ có thể chờ đến khắc cuối cùng mới có thể cứu Triệu Thiên ra. Ðằng Dực nói,Nếu Triệu vương gọi Triệu Thiên vào cung trước một ngày thì chúng ta sẽ bó tay mà thôi."
Tuy lúc này là mùa đông, nhưng Hạng Thiếu Long vẫn đổ mồ hôi, hoảng hốt nói,Ta không hề nghĩ đến điều này!"
Ðằng Dực lạnh lùng nói,Chuyện này hãy giao cho tại hạ, Triệu Mục vẫn không biết chúng ta thấy được ý đồ của y, cho nên không phái đại quân canh phòng phu nhân phủ, dù có sai người áp giải Triệu Thiên về cung cũng không cần đến số đông, chỉ cần chúng ta theo dõi phu nhân phủ mười hai canh giờ, đến lúc sẽ tùy cơ ứng biến, như thế cũng chẳng sợ lỡ việc Hạng Thiếu Long có nỗi khổ chỉ mình mình biết, vấn đề là tiểu Bàn, gã đã hạ quyết tâm không kể chuyện tiểu Bàn giả thành Doanh Chính cho bất cứ ai, sau này ngoài Triệu Thiên, Ô Ðình Phương và vài người nữa, sẽ không ai biết thân phận thực sự của tiểu Bàn.
Ðằng Dực nói,Chỉ e là Triệu vương độc ác kia sẽ ban cái chết cô con gái mình, chuyện này quả thật đau đầu."
Hạng Thiếu Long nảy ra một ý nói,Chuyện này không thể cứng được, ta sẽ buộc Triệu Nhã để ta đưa Thiên nhi về đây, cách duy nhất của ả là thỉnh thị Triệu vương, nếu y muốn giết con gái mình thì sẽ không để ý đến việc con gái của mình đến Ô gia, mà còn chụp cho chúng ta thêm một cái tội là bắt cóc công chúa, bọn chúng như thế càng đủ lý lẽ hơn."
"Như vậy Hạng huynh cũng phải dắt Triệu Nhã theo, lẽ nào ả không nghi ngờ?" Ðằng Dực nói.
Hạng Thiếu Long cảm thấy cách này không được, đang lúc lo lắng thì Nhã phu nhân sai người đến mời gã vào phu nhân phủ.
Hạng Thiếu Long vội vàng đi, trên đường nghĩ bụng đã đến lúc phải thi triển thủ đoạn với Triệu Nhã.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Mà Ta Cũng Là