Chương 123: Sai Càng Thêm Sai (2)

Ai nấy đều mừng rỡ, vội vàng hành động.

Kinh Tuấn đang nấp ở phía bên kia, nhận thấy tín hiệu, lập tức phát ra hiệu lệnh tấn công, ba mươi tên lính tinh nhuệ dùng dây leo, thoăn thoắt trèo lên hai hàng cây um tùm, giương cung nhắm sẵn về phía mục tiêu sắp đến gần.

Khi cỗ xe ấy sắp đến chỗ có mai phục, phía sau có tiếng vó ngựa, chỉ thấy một tên Triệu binh thúc ngựa đến, đưa tay ra hiệu ngăn đoàn xe lại.

Tên đầu lĩnh ngạc nhiên, ra lệnh cho đoàn người ngừng lại.

Bỗng nhiên tiếng tên kêu lên vun vút, ba mươi mốt tên bao gồm cả tên đánh xe đều bị trúng thương, té nhào xuống ngựa.

Ðội tinh binh nhảy xuống, hạ đúng ngay lưng ngựa, kìm lại những con chiến mã đang hí vang.

Kinh Tuấn thì rơi ngay xuống cỗ xe ngựa, thò đầu vào xem Quách Khai giả thì bình một tiếng, một gã đàn ông cầm kiếm tung cửa xông ra.

Mọi người đều thất kinh.

Chỉ thấy người ấy ăn mặc lòe loẹt, tuổi khoảng hai mươi lăm, cao hơn Hạng Thiếu Long, trông rất anh tuấn, hai mắt rất quyến rũ, đủ tư cách hạ gục bất cứ người đàn bà nào.

Y rất lanh lẹ, nào ngờ đã bị Kinh Tuấn dùng dây thòng lọng phóng ngay vào cổ thắt chặt lại, thanh kiếm trên tay cũng rơi xuống đất. Hai tên tinh binh xông lên, lập tức đè y xuống đất lại còn đấm thêm mấy quyền, khiến y đau đến nỗi quặn người lại.

Hạng Thiếu Long, Tiêu Nguyệt Ðàm cũng vừa đến, thấy tình cảnh này đều biến sắc. Trong sẽ ngựa không có người khác Hạng Thiếu Long giậm chân lên bụng gã, quát lớn,Ngươi là ai?"

Kinh Tuấn nắm tóc y, khiến gương mặt của y ngửa lên. Chỉ thấy người ấy sợ đến nỗi mặt trắng bệch, run lẩy bẩy nói,Ðại gia tha mạng, tiểu nhân là đặc sứ nước Tề, không thù không oán với đại gia."

Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn đều lộ vẻ khinh bỉ, không ngờ tên Tề Vũ ấy chỉ có cái mã bề ngoài, mà thật ra hèn nhát, sỢ chết như vậy.

Tiêu Nguyệt Ðàm lo lắng lắm, nói,Làm thế nào bây giờ? Ðêm qua tên Quách Khai ấy rõ ràng không đến phòng phu nhân Mọi người đều hiểu ra gã này nhất định đã chung chạ với Chu Cơ, sau khi đắc thủ thì bỏ đi. Chu Cơ ấy tuy có thể quyến rũ được kẻ khác, cũng đành không có đất dụng võ, không dụ được Quách Khai tới thì đương nhiên không có cơ hội đánh thuốc mê. Hạng Thiếu Long rút thanh Huyết Lãng, chĩa vào cặp mắt Tề Vũ quát lớn,Ngươi muốn mắt trái hay mắt phải?"

Tề Vũ run rẩy nói,Xin tha mạng! Ðại gia muốn tiểu nhân làm gì cũng được."

Hạng Thiếu Long lạnh lùng trở lại, mỉm cười,Ta muốn ngươi quay về phủ Chất Tử."

Ðoàn nhân mã lại đội tuyết quay về hướng phủ Chất Tử.

Hạng Thiếu Long và Tiêu Nguyệt Ðàm, hai người ngồi trong thùng xe, kẹp Tề Vũ ở giữa, nhìn thấy y đang run rẩy mặt không còn chút máu thì cảm thấu vừa giận dữ, vừa buồn cười.

Cổng mở ra, có người nói,Tề gia quay về có chuyện gì?"

Hạng, Tiêu hai người kẹp hai bên, Tề Vũ vén rèm nói vọng ra,Ta để lại thứ quan trọng, phải đến chỗ phu nhân để lấy lại, Tên lính ấy nói,Quách đại phu có lệnh, bất cứ kẻ nào cũng không vào được phủ Chất Tử."

Tề Vũ cứ y theo lời Hạng Thiếu Long mà nói,Thứ này có liên quan đến đại vương quý quốc, vô cùng hệ trọng, mọi chuyện có tại hạ gánh vác, mau tránh ra!“

Tên lính ấy thấy thân phận gã đặc biệt, lại vừa ở trong phủ ra nên chỉ đành để bọn họ quay vào.

Bọn Triệu binh đi theo chỉ toàn là người của Kinh Tuấn, một là vì tuyết rơi mạnh, lại thêm nữa chỉ bảo vệ cho Tề Vũ nên không hề quen biết bọn Triệu binh giữ phủ, nhất thời không hề bị phát giác ra.

Mọi người đều thở phào, đoàn nhân mã ấy mau chóng vào bên trong sân trước tòa nhà của Chu Cơ.

Kinh Tuấn đứng canh ở ngoài, chỉ thấy trong vườn hoa nơi nào cũng đặt những thứ dùng để phòng bị kẻ địch tấn công, lại có đào sẵn các hố bắn tên, bụng nghĩ may mà chưa tấn công vào.

Hạng Thiếu Long và Tiêu Nguyệt Ðàm hai người kẹp hai bên Tề Vũ, lại có bốn người nữa cũng vào nhà trong, bốn tên lính canh ở bậc tam cấp nhận ra Tề Vũ, tuy thấy y mặt mũi trắng bệch, nhưng tưởng vì đêm qua làm việc quá độ mà không hề nghi ngờ.

Hai tên trong số đó theo bọn họ vào trong. Hai tên nô tỳ đang quét dọn ngoài sảnh, thấy Tề Vũ thì cúi chào.

Hạng Thiếu Long ngầm ra hiệu, bốn tên tinh binh đồng thời ra tay, dùng thủ pháp đã học được của Hạng Thiếu Long khiến cho bốn tên kia ngất đi, lập tức dùng dây trói nghiến lại, nhét vải vào mồm.

Hạng Thiếu Long lạnh lùng hỏi Tề Vũ,Trong nhà có bao nhiêu người?"

Tề Vũ ngoan ngoãn trả lời,Có năm tên nô tỳ, trong đó hai tên theo hầu Chu Cơ." Vì mạng sống của mình y đành biết gì nói đấy.

Khi bốn tên tinh binh đang lục lọi, thì cửa mở, Quách Khai ở ngoài bước vào, nói với Tề Vũ bằng vẻ không vui,Sứ tiết đại nhân, tại sao đã đi mà còn quay lại, đêm qua vẫn chưa hết hứng hay sao?" lời nói đầy vẻ ghen ty.

Hạng Thiếu Long biết y nhất định là nghe tin báo về Doanh Chính giả mà đến đây, trút giận vào người đã chiếm Chu Cơ của y, trong lòng cảm thấy buồn cười lắm.

Tề Vũ chỉ đánh gượng cười cùng y.

Quách Khai lúc này mới nhìn sang hai người đứng cạnh Tề Vũ, ánh mắt gã vừa nhìn thấy khuôn mặt đang cười lạnh lùng của Hạng Thiếu Long thì lập tức biến sắc, chưa kịp kêu lên thì kiếm đã kề ngang cổ.

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Quách đại phu đừng giở trò!"

Quách Khai run giọng nói,Các ngươi không thoát được đâu!"

"Ai muốn thoát ra?" Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói. Khi nói đến chữ thoát thì nhấn mạnh.

"Ðưa bọn chúng lên, Tiêu Nguyệt Ðàm quát.

Hai tên tinh binh đi trước một bước, tìm tên thị nữ chưa kịp chế phục, bọn Hạng Thiếu Long giải hai kẻ ấy lên lầu hai, đến căn phòng của Chu Cơ.

Quách Khai bị ép nên chỉ đành kêu tên nô tỳ đang canh giữ Chu Cơ mở cửa.

Cửa vừa hé ra, Hạng Thiếu Long đã lách vào, đánh ngất hai tên nô tỳ ấy.

Chu Cơ đang ngồi trước gương, mặt mũi rầu rĩ, thì đột nhiên có tên Triệu binh xông vào đánh người, khi đang há hốc mồm thì Tiêu Nguyệt Ðàm đã quỳ sụp xuống, hạ giọng nói,Tiểu nhân Tiêu Nguyệt Ðàm cứu giá chậm trễ, để phu nhân chịu khổ!" lời nói rất xúc động, suýt tí nữa rơi nước mắt.

Hạng Thiếu Long bụng nghĩ gã này thật biết diễn kịch, chả trách nào được Lã Bất Vi trọng dụng như thế, nhắc nhở,Phu nhân hãy mau hóa trang thành Quách Khai."

Chu Cơ lúc này mới nhận ra Hạng Thiếu Long, cả mừng đến bên Quách Khai và Tề Vũ, đưa tay tát cho mỗi tên một bợp tai.

Hạng Thiếu Long lòng thầm khen lợi hại, quát lớn,Bắt hai tên này nhốt lại, cởi y phục của Quách Khai ra, sau đó hãy trói y lại."

Hai tên lính đẩy hai gã ra ngoài phòng.

Nhờ có Tiêu Nguyệt Ðàm giúp đỡ, Chu Cơ gắn thêm bộ râu dài của Quách Khai, lại mặc thêm bộ áo mão của y, cả Hạng Thiếu Long cũng không nhận ra.

Chu Cơ như chợt nhớ ra chuyện gì đó, hỏi,Chính nhi đâu?" giọng rõ ràng hơi run run.

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Thái tử đang chờ phu nhân."

Chu Cơ mừng lắm, suýt tí nữa lao tới ôm hôn Hạng Thiếu Long. Rồi quay sang Tiêu Nguyệt Ðàm hỏi,Nó... nó có giống đại vương không?"

Tiêu Nguyệt Ðàm ho khan một tiếng, đầu tiên trộm nhìn Hạng Thiếu Long rồi mới lúng túng đáp,Ðương nhiên rất giống, nhưng tính tình thì giống phu nhân hơn."

Hỏi và trả lời như vậy, Hạng Thiếu Long lập tức biết ngay cả Chu Cơ cũng chẳng biết đứa con của mình là sinh với ai. Ðương nhiên đứa con sắp được gặp lại ấy, vốn chẳng phải là con ruột của nàng.

Họ chẳng dám nấn ná, lập tức ra ngoài phòng, Quách Khai bị trói chặt, thấy mình từ trong phòng bước ra, kinh hãi như muốn lột tròng mắt ra ngoài.

Chu Cơ giả giọng y, nói,Giết hắn cho ta!"

Quách Khai và Tề Vũ đồng thời mặt trắng bệch.

Hạng Thiếu Long không muốn giết kẻ không còn sức chống đỡ, cười nói,Hãy để lại mạng của y, vẫn còn có lợi lắm."

Chu Cơ liếc gã rồi nói,Ngươi là kẻ rất giỏi!" cười rồi bước xuống lầu đầu tiên.

Bọn Hạng Thiếu Long trở thành kẻ tùy tùng, áp giải Tề Vũ xuống theo.

Chu Cơ đi đầu, bước ra khỏi nhà, học theo giọng điệu Quách Khai, quay ra sau trách Tề Vũ,Nếu các hạ không phải là quý khách nước Tề, bổn quan sẽ phạt các hạ ngay tại trận."

Tề Vũ cúi đầu làm ra vẻ có lỗi.

"Quách Khai" vừa mắng, vừa cùng lên xe với Tề Vũ, Hạng Thiếu Long và Tiêu Nguyệt Ðàm cũng chui vào.

Khi cỗ xe lăn bánh, ra đến cổng chính, tên lính canh chạy đến nói,Sứ tiết đại nhân...“

Chu Cơ vén rèm nói,Bổn quan phải cùng sứ tiết đại nhân ra ngoài một phen, các ngươi phải canh chừng cẩn thận."

Tên lính ấy ngẩn người ra bảo,Ðại nhân! Nơi đây làm sao vắng mặt đại nhân được?"

Chu Cơ quát lớn đầy quyền uy,Ta tự có chủ trương, không cần Trần Khuê ngươi quản ta, mau mở cửa!"

Hay ở chỗ là nàng đã gọi được tên của đối phương.

Tên lính ấy đành đẩy cửa ra.

Ðoàn người an toàn thoát ra khỏi cổng Chất Tử phủ.

Đề xuất Voz: Ngôi Làng Linh Thiêng
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN