Chương 124: Giặc Đến Dưới Thành (1)

X

e ngựa dừng lại, khi Triệu Nhã đang tự trách mình, vẻ mặt trông rất hổ thẹn thì Ô Trác bước lên thùng xe cởi trói cho ả rồi kéo ả xuống xe.

Triệu Nhã nhận ra đây là khu rừng ở ngoài Ô phủ, trong lúc hoảng sợ thì có mấy người từ phía sau chạy ra, dẫn đầu chính là Hạng Thiếu Long.

Triệu Nhã hay chân mềm nhũn ngồi phịch xuống đất, nước mắt tuôn rơi, nói không nên lời.

Hạng Thiếu Long đẩy người bên cạnh ra, bước tới cạnh Triệu Nhã, lạnh lùng cười,Ta sẽ cho đôi gian phu các ngươi làm cặp quỷ uyên ương."

Tề Vũ run rẩy nói,Ðừng giết tiểu nhân, đại gia đã từng hứa rồi mà."

Ngay cả Triệu Nhã cũng cảm thấy ghê tởm sự hèn nhát của y.

Gã đàn ông đẹp trai đó lúc bình thường thì có vẻ đội trời đạp đất, nhưng té ra cũng vô dụng nhát gan như vậy, so với Hạng Thiếu Long thực là một trời một vực.

Lúc này ngay cả Triệu Nhã cũng hoài nghi mình bị ma đưa lối nên mới yêu một con người như thế.

Triệu Nhã gượng đứng dậy, giọng thê lương nói,Thiếu Long! Thiếp có lỗi với chàng, không xứng với chàng, hãy giết thiếp đi!"

Hạng Thiếu Long ngửa mặt lên cười lớn, nói với vẻ lạnh lùng vô tình,Ta không muốn để con dâm phụ ngươi làm Ô uế bảo kiếm của Hạng mỗ này, nhớ chưa? Ta đã từng nói bất cứ kẻ nào muốn giết bổn nhân, thì phải trả một cái giá rất đắt, giờ đây ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, hãy gọi vương huynh và Triệu Mục của ngươi ra đây."

Triệu Nhã ngạc nhiên nói,Chàng chẳng phải đã thoát ra ngoài rồi sao?"

Hạng Thiếu Long cười bí hiểm nói,Ðương nhiên! Giờ đây ta sẽ lập tức đi, có được Chu Cơ, ta đã có thể đến gặp Tần vương."

Có tiếng vó ngựa từ xa vọng lại.

Hạng Thiếu Long lộ vẻ bất ngờ, kêu lên,Hỏng rồi! Ðã bị phát giác."

Ô Trác cũng bàng hoàng,Không còn thời gian chạy nữa, hãy về phủ trước rồi hẵng tính."

Triệu Nhã đưa mắt nhìn người đàn ông đã từng đem đến cho mình tình yêu thật sự, niềm hối hận như một con độc xà đang cắn rứt lòng dạ ả.

Tề Vũ mừng rỡ kêu lên,Xem kìa! Triệu binh đã đến, chúng ta được cứu rồi!"

Triệu Nhã mắt chợt cảm thấy tối sầm lại, ngất đi.

Bọn Hạng Thiếu Long đại công cáo thành, quay về Ô phủ.

Ô Thị Lô thân hành ra sân đón tiếp, Triệu Bàn thì đang nấp sau lưng Ô Ðình Phương và Triệu Thiên.

Chu Cơ lúc này trong mắt chỉ thấy có tiểu Bàn, vẻ mặt hiện lên nỗi vui mừng không gì che giấu được, lao về hướng tiểu Bàn. Tiểu Bàn cũng khóc òa lên chạy ra lao vào lòng nàng, hai mẹ con đều khóc nức nở. Xa nhau mười năm, giờ gặp lại đứa con do mình rứt ruột sinh ra, nàng sao không khóc cho được. Tiểu Bàn thì lại nhớ đến người mẹ ruột của mình, khóc còn to hơn Chu Cơ, lại rất chân thành, bao nhiêu nỗi phẫn nộ trong lòng như tuôn trào ra hết.

Ô Thị Lô đến bên mẹ con Chu Cơ, giọng nói đầy cảm động,Phu nhân, đây phải là lúc vui mừng mới đúng."

Tiếng tù và vang lên, quân Triệu đã đến ngoài phủ.

Chu Cơ ngẩng mặt lên, đôi mắt vừa đỏ vừa sưng ấy nhìn Ô Thị Lô nói,Mẹ con ta có ngày hôm nay, toàn nhờ Ô gia, cảm kích không nói được hết lời, chỉ cần mẹ con chúng ta còn một ngày ở nước Tần, thì đảm bảo Ô gia các vị sẽ được vinh hoa phú quý, con cháu hưng thịnh."

Nàng cũng nghe tin Ô Thị Lô sẽ sống chết cùng Ô phủ để yểm hộ cho nàng trốn thoát, nên mới nói ra những lời từ đáy lòng vốn rất hiếm hoi ấy.

Ô Thị Lô cười lớn nói,Có câu nói này của phu nhân, Ô Thị Lô có thể ngậm cười nơi chín suối."

Tiêu Nguyệt Ðàm sợ đêm dài lắm mộng nên thúc giục,Phu nhân! Chúng ta phải lập tức khởi hành thôi."

Ðội tinh binh của Ô ứng Nguyên và Kinh Tuấn, lại thêm ba mươi tay hảo thủ của Tiêu Nguyệt Ðàm đưa hai mẹ con nàng, cùng với Triệu Thiên ra nhà sau, từ địa đạo lên ra ngoài thành cùng hội họp với bọn Đồ Tiên.

Bọn Hạng Thiếu Long, Ô Trác và Ðằng Dực thì lưu lại, không có những đại tướng này thì làm sau có thể chống lại đại quân của nước Triệu đông gấp hàng chục lần.

Triệu quân không lập tức tấn công ngay mà chỉ bao vây, các toán quân đồn trú ở trong ngoài thành Hàm Ðan đều đến tăng viện, mang theo các công cụ đánh thành, đến ngày thứ ba thì mới bao vây được hoàn toàn.

Đó chính là điều mà bọn Hạng Thiếu Long hằng mong muốn, tức là giữ chân quân Triệu ở đây để cho Chu Cơ an toàn thoát về Hàm Dương.

Chỗ tuyệt vời nhất của kế hoạch này là người Triệu tưởng Doanh Chính ở trong tay chúng cho nên không cần để ý đến kẻ khác trốn chạy, chỉ cần hạ được Ô phủ, giết sạch người Ô gia thì đã thỏa mãn trong lòng.

Hạng Thiếu Long xuất hiện trong thành, lại sắp xếp cho Ô Thị Lô và Ô Ðình Phương lên thành lâu khiến cho người Triệu càng không hoài nghi bọn họ có mưu đồ khác.

Tối ngày thứ ba, toán quân chịu trách nhiệm canh giữ bốn địa đạo có thể dẫn vào Ô phủ, phát hiện ra quân Triệu đã vào, vội vàng ném các thanh củi đã tẩm dầu xuống địa đạo, lại quạt gió vào, khiến cho khoảng vài trăm tên đi đầu bị chết cháy, rồi mới dùng đá lấp địa đạo lại.

Triệu vương dĩ nhiên giận lắm, sáng sớm đã sai người đến trước thành mắng chửi ầm ĩ một phen.

Hạng Thiếu Long cảm thấy thú vị lắm, lần đầu tiên gã mới thấy kiểu“mắng thành" này.

Ðằng Dực không nói tiếng nào, mang loại cung nỏ mà y đặc biệt chế tạo, bắn ra một phát vào tên lính đang mắng chửi lớn tiếng nhất, tầm bắn xa đến tám trăm bước, còn xa hơn loại cung tên bình thường hàng chục trượng.

Chiến sĩ Ô gia reo ầm trời.

Triệu binh thì nín hẳn.

Bỗng nhiên có người thúc ngựa xông đến, lần này hắn biết khôn nên đến ngoài ngàn bước thì dừng lại, kêu lớn lên thành,Hạng Thiếu Long, đại vương muốn nói chuyện với ngươi."

Hạng Thiếu Long cười thầm,Ta không ngu đến nỗi la rách cổ họng để trả lời ngươi."

Ô Trác gọi một người đến, cười nói,Làm nhục y một phen cũng hay!“

Hạng Thiếu Long hiểu ý, nói,Bảo y có rắm thì hãy đánh mau."* Nói xong thì cười ha hả.

Ô Trác và Ðằng Dực cũng bật cười, đối với Ðằng Dực đây là điều hiếm thấy.

Người ấy ngẩn ra một lát rồi quát lớn,Có rắm thì mau đánh!“

âm thanh vang vọng khắp nơi.

Phía Ô gia cười rộ lên, không khí rất hoạt kê, còn bọn người Triệu thì tức giận vô cùng.

Tiếng trống trận nổi lên, quân Triệu bắt đầu tấn công vào thành, quân Triệu bao vây thành, không tính bọn hậu cần chi viện cũng đã hơn ba vạn tên, bộ binh làm chủ lực, lúc ấy người Triệu đã tập trung toàn bộ lực lượng để vây thành.

Trong thiên“Hùng thư thành" của Tôn Tử binh pháp chia thành thị làm hai loại,Phàm những thành ở nơi cao hoặc lưng dựa vào núi, lại có nguồn nước tốt thì gọi là Hùng thành, rất khó bị hạ ; phàm là loại ở dưới chỗ thấp, hoặc giữa hai quả núi, hoặc lưng dựa vào vực sâu, nước không tốt thì gọi là Thư thành, chỉ cần đủ lực lượng, vừa đánh thì có thể hạ được."

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Thánh Vương [Dịch]
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN