Chương 125: Giặc Đến Dưới Thành (2)
Thành của Ô gia là loại hùng thành điển hình, lúc mới dựng thành, Triệu vương hi vọng đây sẽ là một cứ điểm kiên cố trong thành, nào ngờ đây lại là căn cứ địa để đối phó lại mình.
Cho nên người Triệu cũng không muốn công thành mà phải hao binh tổn tướng, ảnh hưởng đến nguyên khí, lúc đầu còn tưởng trong thành người và lương thực không đủ, giờ đây thấy sĩ khí trong thành rất cao, mới biết quả là sai lầm.
Lúc đầu các tướng đều ủng hộ sách lược bao vây dài ngày, nào ngờ câu nói của Hạng Thiếu Long khiến cho Triệu vương giận lắm, nên mới hạ lệnh công thành.
ô gia giàu nức tiếng thiên hạ, nên thành phủ cũng rất kiên cố.
Tường thành vừa dầy vừa cao, đủ để kháng cự lại kẻ địch đánh lên, leo lên hoặc đột kích, con kênh bảo vệ thành vừa sâu vừa rộng, trên thành lại có các chiến sĩ tinh nhuệ của Ô gia, cho nên dù cho quân Triệu có nhiều hơn mười lần thì cũng chưa chắc phá được thành, chỉ có một ưu điểm duy nhất là bên phía quân Triệu được chi viện, để khiến cho phía đối phương mỏi mệt.
Tuy phía Hạng Thiếu Long có địa đạo, nhưng lương thực vật dụng đều được mang vào đây, người ở ngoài mục trường thì lại phải chạy sang Tần nên trở thành lẻ loi, song mục đích của họ chỉ là thủ một thời gian, cho nên không lo lắng lắm, giống như là chơi trò chơi đánh trận với người Triệu mà thôi.
Hạng Thiếu Long nhìn bọn Triệu quân tay cầm mâu, khí thế đằng đằng, không ngừng tiến sát đến, nhíu mày nói,Tại sao chúng không ngăn dòng nước lại, lội qua kênh như thế lại rất phiền toái?"
Ô Trác cười nói,Con kênh này của chúng ta là kênh tự nhiên, không cần dẫn nước vào, bởi vì dưới hào có dòng suối phun ra, muốn ngăn lại là điều không thể."
Hạng Thiếu Long bừng tỉnh, đó là quả thật đi một ngày đàng học một sàng khôn.
Ðằng Dực bình tĩnh nói,Cách phá giải là đào kênh nhánh, dẫn nước ra, nhưng như thế phải cần ít nhất hơn mười ngày mới được, ta đoán bọn chúng ở hậu phương đang dựng cầu để vượt kênh công thành."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Vậy thì bọn dưới này phải chăng chỉ là phô trương thanh thế?"
Ðằng Dực nói,Quân vây thành kị nhất là lặng yên mà vây, cần phải để cho bọn chúng có hành động gì đó, xem như là thao luyện cũng được, chỉ có như thế mới giữ được sĩ khí."
Hạng Thiếu Long gật đầu hiểu ý, trong chiến tranh yếu tố tâm lý là không thể bỏ qua, cổ kim cũng vậy.
Bỗng nhiên quân Triệu quát lớn, cầm mâu xông lên, cho đến bờ đối diện của con kênh, quỳ xuống nấp sau tầm thuẫn, hàng ngàn cung nỏ giương lên, rồi tên bay như mưa lên thành.
Ðằng Dực quát lớn truyền lệnh, toàn bộ chiến sĩ Ô gia nấp sau thành, không cần đánh trả.
Ðằng Dực lại truyền lệnh,Chuẩn bị sa thạch! Ðội dập lửa chuẩn bị!" Lời chưa dứt, bên trận địch, xuất hiện một đội hai ngàn tên lính cầm hỏa khí, dùng tên lửa bắn lên thành.
Cuộc chiến công thành cuối cùng đã mở màn.
Hai bên dùng các loại vũ khí công kích nhau, trên tường thành đều có những vết bị tấn công, nhưng đó chỉ là vết tích bề ngoài, không hề ảnh hưởng đến cấu kết của thành. Chiến sĩ Ô gia ở trên cao dùng đá ném xuống, giữ chắc thành, thương vong rất ít, còn người Triệu qua một ngày thì thương vong một ngàn tên, có thể nói là tổn thất nghiêm trọng.
Cho đến lúc này, Triệu vương và Triệu Mục cũng không biết đối phương chuẩn bị như thế nào, vì chúng trước giờ vẫn chú ý đến động tĩnh của Ô gia, chỉ thấy người và tài vật chuyển ra thành chứ không thấy chuyển đồ vật vào trong phủ.
Bọn chúng cũng không hề nghĩ đến sự tồn tại của địa đạo, cũng không thể trách bọn chúng ngu ngốc, bởi vì xây địa đạo dài như thế không phải là chuyện gần đây, là bởi vì nếu có địa đạo thì bọn Hạng Thiếu Long không có lý do để lưu lại đây Nào ngờ đó chính là một mắt xích quan trọng nhất trong toàn bộ kế hoạch của Hạng Thiếu Long.
Ðêm ấy tin truyền đến, đại quân Tần đã vào đến biên giới, khiến Triệu vương sợ mất mật, đốc thúc bọn thủ hạ ngày đêm không ngừng công thành.
Ðến ngày thứ mười thì Triệu tổn thương trầm trọng, nhưng cũng bắc được ba chiếc cầu gỗ qua sông, thang mây được chuyển đến công thành, dùng gỗ lớn táng vào cửa thành.
Chiến sĩ Ô gia vẫn dùng đá và hỏa khí để trả đũa, lại dùng các loại vũ khí như móc câu dài để đối phó với những tên địch liều mạng trèo vào thành mà lên, lại dùng dầu để tạt xuống khiến cho thương vong của kẻ địch lên đến hai ngàn tên, lúc này quân Triệu mới rút lui chỉ để lại ba chiếc cầu gỗ, phía Ô gia chết năm mươi người, bị thương hơn trăm người.
Những người bị thương lập tức được đưa ra ngoài thành.
Cho đến lúc này, Hạng Thiếu Long mới thực sự cảm thấy trong chiến tranh, sức mạnh của cá nhân thật nhỏ bé, điều ấy đối với gã không phải là một cảm giác sung sướng gì.
Giữ cho đến được hai mươi ngày thì quân Triệu đã dẫn nước ra ngoài thành công, lại mất thêm ba ngày nữa để dùng đất đá lấp sông, ưu thế của Ô phủ đã mất.
Người Triệu lại tấn công, đẩy các loại xe công thành qua con sông đã được lấp.
Các chiến xa ấy loại nào cũng có, nhưng lợi hại nhất là xe leo thành, xe táng và lầu bay. Xe leo thành cũng cao như một bức tường thành, giúp cho kẻ địch có thể mau chóng vào thành ; xe táng trở chở gỗ cứng cứ liên tục táng vào cửa thành và tường thành ; lầu bay thì dùng cho các tiễn thủ, cao hơn cả bức tường thành, có thể đứng từ trên bắn tên xuống quân giữ thành.
Cách đối phó duy nhất là dùng đá tảng ném lại, không đầy hai ngày, đá tảng đã dùng hết, Hạng Thiếu Long lập tức hạ lệnh rút lui.
Khi quân Triệu tấn công vào thành, toàn bộ Ô phủ đã chìm vào biển lửa, vì nhà cửa cây cối đều được quét dầu nên không thể cứu hỏa được.
Người Triệu đứng nhìn lửa cháy mười ngày, cuối cùng chỉ còn lại một đống hoang tàn, cả một mảnh ngói cũng không còn, trong lòng không biết có cảm giác gì nhưng không phải là điều dễ chịu.
Trong trận này người Triệu mất hơn tám ngàn quân, bị thương hơn vạn người, là một chuyện rúng động cả nước.
Tiếng tăm của Ô gia trong quân dân nước Triệu rất tốt, Triệu vương lại o ép họ phản lại, vì thế lời oán thán vang lên khắp nơi.
Cho đến khi Triệu vương phát hiện được bí đạo thông ra ngoài thành dưới đống đổ nát thì mới biết trúng kế của Hạng Thiếu Long, nhưng lúc ấy chuyện này đã qua một tháng.
Triệu vương tuy giận lắm nhưng chẳng còn cách nào.
Lúc này y mới hơi hối hận, có một nhân tài như Hạng Thiếu Long mà không dùng, lại tặng không y cho người Tần, thật là ngu ngốc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Có Thể Giác Ngộ Vô Hạn