Chương 130: Dạ Yến Tại Hoàng Cung (3)
song vương Hột là một nhân vật đứng đầu trong giới quân sự của nước Tần, còn Mông Ngao chỉ là một tướng quân bất đắc chí, rõ ràng là Lã Bất Vi vẫn chưa được sự ủng hộ hoàn toàn của giới quân sự nước Tần, đó chính là nhược điểm chí mạng của Lã Bất Vi, cho nên y mới tích cực tranh thủ Hạng Thiếu Long, nếu không tên con buôn ấy cũng chẳng thèm để ý đến gã.
Cặp mắt Dương Tuyền quân và Vương Hột nhìn chằm chằm vào Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long và Ô ứng Nguyên vội vàng thi lễ. Vương Hột rất có phong độ, mỉm cười gật đầu đáp lễ.
Dương Tuyền quân rất kiêu ngạo chỉ hơi gật đầu, đôi mắt tihí nhìn Hạng Thiếu Long, cười lạnh lùng,Hạng binh vệ đến đây nhiều ngày, nếu bổn quân không đến dự yến này e rằng vẫn chưa thể gặp mặt được!“
Câu nói này rõ ràng có ý trách Hạng Thiếu Long đến Hàm Dương mà vẫn chưa đến gặp một kẻ quan trọng như y. Ô ứng Nguyên trong lòng mắng thầm, nhưng ngoài mặt thì nở nụ cười nói,Ngu tế mới đến hôm qua, chỗ sơ suất ấy, quân thượng đại nhân rộng lượng xin đừng để trong lòng."
Nhưng Hạng Thiếu Long thì yên tâm, tên Dương Tuyền quân hỉ nộ đều lộ ra ngoài, dáng vẻ tầm thường, làm sao là đối thủ của Lã Bất Vi, ngược lại gã Vương Hột ấy mới đáng kể là lợi hại.
"Keng", tiếng chuông vang lên.
Mười tám tên võ sĩ lưng hổ eo gấu, thân hình cao lớn, tay cầm trường mâu, cước bộ chỉnh tề, từ hậu đường vào trong điện, đứng thành hai hàng.
Tiếp theo là có tiếng bước chân xuống cầu thang.
Hạng Thiếu Long mới vỡ lẽ ra, té ra Trang Tương vương vẫn ngồi ở điện phía trên, lúc này khi được báo khách đến đầy đủ thì mới đến chủ trì buộc tiệc.
Ðồng thời cũng đoán được Lã Bất Vi đã mật bàn cùng với Trang Tương vương ở trên, từ đó có thể thấy rằng mối quan hệ giữa hai người là rất mật thiết.
Mọi người đều quỳ xuống hai bên để đón chào Tần vương.
Ðầu tiên là bốn tên nội thị bước ra, theo sau là tám ả cung nga trẻ tuổi xinh đẹp, đều mặc áo tìm, có thêu thêm màu hồng và xanh, hơi quê mùa, kém xa những bộ áo thêu của nội thị cung nữ hai nước Ngụy Triệu.
Chúng chia làm hai nhóm, mỗi nhóm hai nam bốn nữ, đứng qua một bên.
Có tiếng hoàn bội vang lên.
Một giai nhân thân hình tuyệt đẹp, mặc váy dài dắt theo một đứa trẻ đầu đội mũ, mặc áo hoa khoảng mười tuổi bước vào.
Hạng Thiếu Long nhìn lên, tưởng rằng đó là Chu Cơ và tiểu Bàn, nhìn lại thì mới biết đã sai.
Lúc này tên nội thị hô lên,Tú Lệ phu nhân, hoàng tử Thành Kiều đến!"
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng, đây chính là hoàng tử mà Dương Tuyền quân ủng hộ. Tú Lệ phu nhân này sắc đẹp thoát tục, có lẽ là phi tần được nạp sau khi ở Hàm Ðan về Tần, nàng và con trai có thể dự tiệc này, cho thấy Trang Tương vương rất sủng ái nàng.
Tiếng hoàn bội lại vang lên, Hạng Thiếu Long nhìn lên.
Chỉ thấy Chu Cơ toàn thân mặc một bộ y phục có thêu hoa bằng kim tuyến lấp lánh, rất bắt mắt, phía dưới là váy dài quét đất, thêm nữa mái tóc được bới lên cao, khi đi giống như đón gió, càng tôn lên dáng vẻ xinh đẹp và nét phong tình của nàng. Tú Lệ phu nhân không thể nào sánh được.
Nàng một tay dắt tiểu Bàn đang mặc đồ màu đen, áo ngắn quần gấm, bước vào.
Hạng Thiếu Long nhớ lại đã từng cùng nàng đắp chung chăn, kê chung gối, to nhỏ thì thầm, quả thật ấy là cảm giác khó quên. Cúi đầu, để tránh tiếp xúc với ánh mắt nàng.
Nội thị xướng lên,Cơ vương hậu, thái tử Chính đến!"
Hai đôi mẹ con lần lượt đến chiếu tiệc, chờ Trang Tương vương đến.
Tiểu Bàn không nhìn ngang liếc dọc, không hề nhìn Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long trong lòng khen thầm, gã đã dặn dò tiểu Bàn, tuyệt đối không được tỏ ý khác lạ với gã, nếu không sẽ khiến cho Chu Cơ và những người khác để ý.
Bốn tên nội thị nhất tề hô lớn,Ðại vương giá đáo!"
Hạng Thiếu Long không dám nhìn lên, chỉ dám tưởng tượng trong đầu.
Một thanh âm nhẹ nhàng dễ nghe vang lên,Chúng khanh gia bình thân."
Mọi người nhất tề hô,Tạ dại vương!"
Hạng Thiếu Long đứng dậy, ngẩng đầu lên nhìn, vừa lúc tiếp xúc với ánh mắt Trang Tương vương đang nhìn gã.
Trang Tương vương tuổi trạc bốn mươi, người cao gầy, có dáng vẻ tiên phong đạo cốt. Nước da trắng như nữ nhân, khuôn mặt trắng bệch, nhưng có dáng vẻ giống như một thư sinh, ngón tay thon dài, có khí chất của con nhà quý tộc, chỉ đáng tiếc là hai mắt không có thần, nếu không sẽ càng khí khái bất phàm hơn.
Ðầu đội mão, có rèm che trước mặt bằng ngọc, ngoài đen trong đỏ, trên đầu là một miếng gỗ hình chữ nhật, khiến y cáng tăng thêm dáng vẻ đế vương.
Trên người mặc y phục của hoàng đế, nền màu đen có hoa văn màu vàng, thêu kim tuyến ở các mép.
Thấy dáng vẻ hơn người của Hạng Thiếu Long, Trang Tương vương mắt sáng lên, đôi môi đỏ nở một nụ cười nhã nhặn, dịu dàng nói,Chỉ có những người phi thường mới có thể làm nên những chuyện phi thường, Thiếu Long người không làm cho quả nhân thất vọng."
Hạng Thiếu Long không ngờ Trang Tương vương lại gọi thẳng tên của mình ra, lời nói lại thân mật như vậy nên vội vàng bái tạ. Trang Tương vương nhìn sang Ô ứng Nguyên, ôn hòa nói,Ðược một nữ tế như thế này, Ô tiên sinh còn mong chi nữa. Ô gia ngày sau nhất định sẽ vinh quang vì Thiếu Long."
Ô ứng Nguyên cả mừng tạ ơn.
Dương Tuyền quân và Vương Hột đưa mắt nhìn nhau đều có vẻ không hài lòng về đối phương.
Trang Tương vương đưa mắt nhìn một lượt rồi nói,Chúng khanh mời nhập tiệc!"
Tiếng chuông vang lên.
Mười tám tên thị vệ khác từ trong bước ra, đến sau chiếu của khách cầm mâu đứng canh.
Mọi người đến bên chiếu tiệc, đợi Trang Tương vương ngồi xuống, các thị vệ đứng vào vị trí, hai mẹ con Tú Lệ phu nhân và Chu Cơ cũng ngồi xuống rồi mới dám ngồi theo.
Chiếu tiệc bên phải, người ngồi đầu tiên là Lã Bất Vi và Hạng Thiếu Long, tiếp theo là Mông Ngao và Ô ứng Nguyên ; còn bên kia là Dương Tuyền quân và Vương Hột.
Hạng Thiếu Long cố ý không nhìn Chu Cơ và Triệu Bàn để tránh Trang Tương vương và những người khác phát hiện bọn họ có mối quan hệ đặc biệt.
Bọn cung nữ sà vào bàn tiệc, châm rượu và dâng thức ăn cho mọi người.
Trang Tương vương nói,Chu Cơ và Chính nhi đều an toàn quay về Hàm Dương, quả nhân không còn lo lắng nữa, chúng ta hãy cán chén!“
Mọi người đều nâng chén lên chúc mừng, nhưng Tú Lệ phu nhân, Dương Tuyền quân và Vương Hột đều có vẻ không vui ánh mắt Trang Tương vương nhìn về phía Chu Cơ và tiểu Bàn, trông rất dịu dàng, y nói bằng giọng đầy tình cảm,Chính nhi, Thiếu Long có ơn với con, hãy kính Hạng tiên sinh một chén!"
Hạng Thiếu Long bất đồ cảm thấy ngưỡng mộ phong thái của y, lại nghĩ thành công này không phải là do may mắn.
Trang Tương vương có thể lọt vào mắt của Lã Bất Vi trong lúc lưu lạc, sau này lại lay động được Hoa Dương phu nhân, người được Chiêu Tương vương sủng ái nhất, nhận làm con, cuối cùng phá vòng vây để trở thành người kế thừa ngai vàng, tất có thổ hơn người. Nếu không dù cho Lã Bất Vi có tốn nhiều tiền nữa cũng chỉ uổng phí mà thôi.
Tiểu Bàn nghe xong đứng dậy bước đến chiếu tiệc của Hạng Thiếu Long.
Lúc này hai người mới có cơ hội nhìn nhau, mắt tiểu Bàn nhất thời đỏ hoe, tràn trề tình cảm sâu sắc, may mà vừa hiện lên đã tắt.
Lúc ấy thị nữ bưng bình rượu đến châm vào chén.
Hạng Thiếu Long đứng dậy, cung kính cúi người, hai tay giơ cao quá đầu nhận chén rượu tiểu Bàn đưa tới một hơi uống cạn.
Thân hình tiểu Bàn cũng cao lớn hơn, thần sắc bình tĩnh, khi Hạng Thiếu Long nghĩ đến việc ngày sau y sẽ thống nhất thiên hạ, bất đồ trong lòng hơi run.
Hai người quay về chiếu tiệc.
Hạng Thiếu Long nén không được ngẩng lên nhìn tiểu Bàn, phát giác Chu Cơ đang mỉm cười nhìn gã, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng, giật mình vội vàng nhìn xuống.
Trang Tương vương lần lượt nói với mỗi người vài câu rồi nhìn Hạng Thiếu Long, ung dung nói,Nếu phải đánh Hàm Ðan, diệt nước Triệu, bắt sống Triệu Mục về đây, Thiếu Long cần bao nhiêu quân mã?"
Chu Cơ và tiểu Bàn đồng thời hai mắt sáng lên, Dương Tuyền quân và Vương Hột đều tỏ vẻ chú ý, xem thử gã nói gì.
Lã Bất Vi cười hà hà nói,Thiếu Long cứ mạnh dạn nói rõ ý kiến của mình!“
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Lấy tình thế hiện nay mà luận, đánh Hàm Ðan chỉ cần hai mươi vạn quân, muốn diệt Triệu thì với sức của nước Tần hiện vẫn chưa làm được."
Mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên.
Dương Tuyền quân lạnh lùng nói,Hạng binh vệ đối với chuyện binh gia vẫn còn biết ít, nên mới nói lời vô tri như thế, vương đại tướng quân có thể giải thích rõ cho binh vệ để tránh cho y sai mà vẫn không biết được."
Y thủy chung vẫn cứ gọi là binh vệ, chính là nhắc nhở người khác, y chỉ là một tiểu tướng bé nhỏ, đồng thời để tỏ rõ rằng gã vẫn là người ngoài.
Trang Tương vương và Lã Bất Vi nghe Hạng Thiếu Long nói vậy lộ vẻ không vui, suy nghĩ rất nhiều.
Còn Chu Cơ thì miệng mỉm cười, tràn đầy lòng tin với Hạng Thiếu Long.
Ô ứng Nguyên nháy mắt Hạng Thiếu Long, mong gã cẩn thận lời nói.
Mông Ngao hai mắt sáng lên, rõ ràng hiểu được hàm ý trong lời nói của Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long ung dung nhìn sang Vương Hột.
Vương Hột bị gã nhìn đến lúng túng nên bắt đầu cẩn thận, nói,Bổn tướng thì muốn nghe Hạng tiên sinh giải thích tại sao lại có lập luận như thế?"
Lời ấy vừa dứt, bọn bốn người không hiểu việc quân là Trang Tương vương, Lã Bất Vi, Ô ứng Nguyên và Dương Tuyền quân đều hiểu ngay Hạng Thiếu Long không phải nói bừa, nếu không Vương Hột sẽ không nói như vậy.
Đề xuất Tiên Hiệp: Quái Vật Tới Rồi