Chương 129: Dạ Yến Tại Hoàng Cung (2)

Lại nghĩ đến việc gặp gỡ con người kêu mây gọi gió Lã Bất Vi, con người đã ảnh hưởng đến lịch sử của cả thời Chiến Quốc, Hạng Thiếu Long bất đồ cảm thấy căng thẳng.

Gã lại nghĩ lẽ nào chỉ vì một trận đánh nhau ở quán rượu Hắc Báo mà vận mệnh của mình đã thay đổi một cách triệt để hay sao?

Xe ngựa chầm chậm chạy vào cổng lớn, đến quảng trường trước đại điện.

ở cổng lớn này hai bên có binh quán, có hai doanh binh lính đang đồn trú, do tư mã úy chỉ huy, sau khi xét hỏi, mười hai ky sĩ đã hộ tống xe ngựa của hai người Hạng ô, chạy về phía cung.

Cũng giống như cung điện nước Triệu, cung Hàm Dương tuy lớn hơn nhiều lần nhưng vẫn theo bố cục tiền triều hậu tẩm, bên ngoài là nơi Tần vương làm việc, gặp gỡ triều thần, nội đình là tẩm thất của Tần vương và phi tần.

Ba ngôi điện chủ chốt ở tiền đình nguy nga tráng lệ, nằm trên một trục theo thứ tự trước sau, hai bên là tướng quốc đường và nhà làm việc của các quan; hậu đình thì lấy tam cung của Tần vương và vương hậu làm chủ, hai bên trái phải là đông lục cung và tây lục cung, tức là cung thất của thái hậu, thái phi, phi tần và các hoàng tử.

Hạng Thiếu Long trên đường đi ngó quanh quất, chỉ thấy cung điện, lầu các, các đình, đài... trông rất nghiêm cẩn, hoàng cung nước Triệu không thể nào sánh bằng.

Kiến trúc trong nội đình càng đa dạng hơn ngoại đình, bố cục rất sát nhau, các kiến trúc đều tự trở thành đình viện, bốn bên đều có bức tường bao quanh, những khu khác nhau thì có bức tường ngăn cách lại, nếu không có người dẫn đường thì lạc là điều không lạ.

Không ngờ tiểu Bàn sẽ có một ngày trở thành chủ nhân ở đây, mà chuyện này thì do một tay mình tạo nên, Hạng Thiếu Long bất đồ sinh cảm giác tự hào.

Nơi Trang Tương vương thiết yến là Dưỡng Sinh điện ở hậu đình, cũng là kiến trúc bằng gỗ hùng vĩ nhất ở hậu cung, là một kiến trúc cao đài theo kiều lầu có ba tầng, trên cao đài là một điện đường theo kiểu lầu các gồm hai tầng, hai bên điện đường được chia làm mười phòng lớn nhỏ, có phòng ngủ, phòng nghỉ, phòng tắm, phòng rửa, giữa các phòng thì có các hành lang. Trên tường vẽ đầy các bức bích họa, ở lối đi bộ của hành lang thì được lát bằng gạch có hoa văn long phụng hoặc các loại hoa văn khác, trong điện đường và cầu thang đều được lát bằng gạch vuông, khí thế trông rất hùng vĩ, sang trọng.

Xe ngựa dừng lại ở quảng trường dưới cầu thang ở đại điện, Lã Bất Vi sai quản gia Đồ Tiên đến đợi bọn họ, vừa thấy mặt nhau thì đã nói mấy câu khách sáo.

Khi bước lên cầu thang, Đồ Tiên hạ giọng nói,Ðêm nay ngoài Lã tướng gia, còn có Dương Tuyền quân, người này ỷ mình năm xưa giúp đại vương nên rất kiêu ngạo, đại vương và Lã tướng gia đều phải nhường y ba phần, hai vị phải cẩn thận với kẻ này."

Ô ứng Nguyên thấy y đối với mình thành thật như vậy, rõ ràng bọn họ đã coi mình là người chung thuyền, trong lòng rất vui.

Hạng Thiếu Long nghĩ cuối cùng cũng có một ngày sẽ đấu tranh quyết liệt với Lã Bất Vi, trong lòng sinh ra cảm thán.

Đó có lẽ là nỗi khổ khi biết trước được vận mệnh của mình, nên cũng không khỏi buồn bã, ý muốn tránh đời quy ẩn càng tăng lên.

Mới bước vào cửa điện, một tràng cười vang lên bên tai, chỉ thấy một hảo hán người thô kệch, mặc hoa phục, dáng đi như hổ bộ long du đến đón bọn họ, đầu đội mão, trên có cắm trâm bằng lông chim, khi đi lông chim lắc lư trước sau, càng tăng thêm uy thế.

Người ấy khoảng bốn mươi tuổi, mặt vuông tai lớn, tướng mạo rất có uy, chỉ là đôi mắt hơi nhỏ một chút, nhưng rất sáng, khiến cho người ta có cảm giác kẻ này rất lợi hại, Ô ứng Nguyên vội vàng kéo Hạng Thiếu Long xuống hành lễ, miệng hô,Lã tướng."

Hai người chưa bái xong, Lã Bất Vi đã chạy lên đỡ hai người, ánh mắt dừng ở Hạng Thiếu Long, ngạc nhiên nói,Chẳng trách nào vương hậu Cơ và Tiêu tiên sinh đều khen Hạng Thiếu Long không ngớt, Lã Bất Vi ta đây đã đặt chân khắp thiên hạ, mà lần đầu tiên nhìn thấy một nhân tài như Thiếu Long đây."

Tiếng nói vang như chuông vọng lại trong điện.

Hạng Thiếu Long thấy y chỉ thấp hơn mình một tí, khí thế hơn người, trong lòng thầm khen, vội vàng nói lời khiêm nhường,Tướng gia đã quá khen!"

Vừa đưa mắt nhìn trộm, chỉ thấy trong cung điện đã bày ra ba chiếu tiệc, hai bên đại điện là hai chiếu tiệc, mỗi chiếu tiệc có hai cung nữ đứng đó, thở phào nhẹ nhõm, không cần ứng phó nhiều người nên trong lòng cũng thoải mái.

Lã Bất Vi không hề ra vẻ mà hai tay nắm hai người đi về phía chiếu tiệc đầu tiên ở bên phải, hạ giọng nói với Hạng Thiếu Long,Bổn tướng đang lo vì có binh mà không tướng, Thiếu Long đến đây thật tốt, ta đang lo đại sự không thành!" rồi cười lớn.

Ô ứng Nguyên vui mừng nói,Toàn nhờ tướng gia nâng đỡ cả."

Hạng Thiếu Long thầm kêu khổ, con người chứ đâu phải cỏ cây, làm sao có thể vô tình, Lã Bất Vi coi trọng mình như thế, gã là sao có thể thoát thân để hưởng thụ cuộc sống điền viên được.

Lúc ấy ba người đã đến chiếu tiệc, Lã Bất Vi phất tay cho bọn cung nữ lui xuống, hạ giọng nói,Bổn tướng đã bẩm tấu với đại vương, phong Hạng Thiếu Long làm phó tướng cho Mông Ngao tướng quân, Mông tướng quân vốn là người nước Tề, từ ngày đến Tần đều bị các tướng bản địa chèn ép, luôn bất đắc chí, thật ra binh pháp võ lược của y, đại Tần ta chẳng ai sánh kịp, nếu có Thiếu Long giúp đỡ, lập được quân công, bổn tướng sẽ không bạc đãi các ngươi."

Hạng Thiếu Long thầm khen lợi hại, Lã Bất Vi dùng cách này để lôi kéo mình, vừa trực tiếp vừa có hiệu quả, làm sao không khiến kẻ khác ra sức cho y, rồi giả vờ dáng vẻ cảm kích nói,Tướng gia coi trọng Thiếu Long như vậy, dù gan óc lầy đất vì tướng gia, cũng không hề do dự nửa phần, vấn đề là kẻ đại thù của Thiếu Long là Triệu Mục vẫn còn đó, một ngày chưa thể băm vằm tên ác tặc đó ra thành muôn mảnh, Thiếu Long khó mà để tâm tới việc khác."

Lã Bất Vi nắm cánh tay gã, mắt quắc lên,Bổn tướng cũng hận không lột da rót xương y, Thiếu Long cứ ra tay, mọi chuyện bổn tướng sẽ giúp đỡ, lấy xong cái đầu của y thì nhớ đem về Hàm Dương, đại vương và bổn tướng phải tận mắt nhìn mới vui."

Hạng Thiếu Long lúc này mới thật sự thấy được sự lợi hại của Lã Bất Vi, chả trách nào y có thể từ một thương nhân mà trở thành hữu thừa tướng của một nước mạnh nhất trong thiên hạ. Chỉ mấy câu của mình mà y có thể đoán được mình đang chuẩn bị về Hàm Ðan để hành thích Triệu Mục, có thể thấy đầu óc của y rất nhạy bén.

Ngoài cửa có tiếng hô lớn,Mông Ngao tướng quân đến!"

Hạng Thiếu Long suýt nữa buột miệng nói, vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đã đến, may mà nhớ lại Tào Tháo vẫn chưa ra đời, vội vàng nén lại.

Lã Bất Vi quay người, cười lớn nói,Còn gì vui bằng gặp lại bạn cũ?"

Hạng Thiếu Long và Ô ứng Nguyên nhìn ra cửa, chỉ thấy một nam tử cao gầy, người mặc cẩm bào, khí thế hiên ngang đang sải bước vào trong điện, từ xa đã hành lễ,Mông Ngao tham kiến Lã thừa tướng!"

Lã Bất Vi bước lên, thân mật sánh vai cùng Mông Ngao bước về phía hai người Hạng ô.

Gã Mông Ngao ấy mặt hơi dài, tuổi cũng chừng bốn mươi, nước da đen, mặt đầy phong sương, chân mày đôi khi hơi nhíu lại, nhưng hai mắt có thần, khiến cho người ta có cảm giác đây là nhân vật hơn người.

Dáng người rất linh hoạt, rõ ràng vì vận động nhiều mà giữ được trạng thái tốt.

Hạng Thiếu Long thầm khen tầm nhìn Lã Bất Vi thật lợi hại, y đã nhìn thấy được Mông Ngao chẳng phải là hạng vô dụng.

Mông Ngao và Ô ứng Nguyên đã quen biết từ sớm, sau mấy câu chào hỏi thì đưa mắt nhìn Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long không muốn nhìn thẳng với y, vội vàng thi lễ trước.

Lã Bất Vi dẫn kiến hai người.

Mông Ngao rõ ràng không giỏi giao tế, khuôn mặt cau có hầu như không nở nụ cười, giọng hơi gằn, nói,May mắn được gặp!“

Ô ứng Nguyên cười nói,Tên tiểu tử Kinh Tuấn vừa đến đây mấy ngày đã cùng các lệnh lang của Mông tướng quân kết thành bằng hữu, đã cùng ra ngoại Ô săn bắn nữa."

Lã Bất Vi vui mừng nói,Tên tiểu tử này thân thủ quả thật giỏi, vừa đến Hàm Dương vài ngày mà đã đánh bại ba kiếm thủ danh tiếng bản địa, y chỉ phục có mỗi mình Thiếu Long, khiến cho bọn chúng ta đều nôn nóng muốn xem kiếm pháp tuyệt thế của Thiếu Long."

Hạng Thiếu Long lúc này mới biết Kinh Tuấn làm những việc như thế này, không biết nên vui hay nên buồn, xem ra tạm thời gã phải đứng về phía Lã Bất Vi.

Mông Ngao nghe có người nhắc đến con mình thì nở nụ cười hiếm hoi,Nếu Thiếu Long có rảnh thì xin mời đến tệ xá một chuyến, tiểu Võ và tiểu Ðiềm đều rất ngưỡng một Thiếu Long!"

Hạng Thiếu Long chưa kịp có cơ hội trả lời thì ngoài cửa có tiếng hô,Tả thừa tướng Dương Tuyền quân, đại tướng quân Vương Hột đến!“

Nụ cười của Mông Ngao tắt hẳn, Lã Bất Vi thì hừ nhẹ một tiếng, xem ra cuộc đấu tranh của hai phái mới và cũ, ngoại địa và bản thổ đã đến giai đoạn căng thẳng.

Hạng Thiếu Long nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy một gã mập lùn mặc bộ hoa phục và một đại hán cao lớn mặc chiến bào nghênh ngang bước vào.

Khí thế của người Tần quả thật không giống với người Triệu, không có gia tướng tiền hô hậu ủng, không có đội nhạc đón chào, đơn giản hơn nhiều, ngược lại khiến cho Hạng Thiếu Long thấy họ nhẹ nhàng vui vẻ.

Hạng Thiếu Long thầm buồn cười, hữu thừa tướng Lã Bất Vi, và tả thừa tướng Dương Tuyền quân, mỗi người đều dắt theo một danh tướng, rõ ràng không phải là ngẫu nhiên, mà là Tần vương có ý sắp xếp thế lực hai bên cân bằng nhau.

Đề xuất Tiên Hiệp: Nô Lệ Bóng Tối
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN