Chương 134: Tỉ Võ Chốn Hoàng Cung (1)

T

rong sân đại hiệu trường bên cạnh điện chính cung Hàm Dương, rất nhiều người tập trung, đều nóng lòng chờ đợi được xem một cuộc tỷ võ sắp xảy ra.

Một bên là một vị tướng quân dũng mãnh vô địch có tiếng nhất nước Tần.

Một bên là kiếm khách tuyệt thế danh tiếng vang lừng, chiến tích đầy mình đến từ nước Triệu.

Ai cũng đều mong có thể nhìn thấy hai kẻ này tranh thắng bại như thế nào.

Dưới ánh nắng, bên dựa vào điện chính đã đặt ba đài cao, đã sắp xếp sẵn ghế, ở giữa là chỗ của Trang Tương vương và thái tử cùng hậu phi.

ở bên trái là các tướng lĩnh và đại thần mà kẻ đứng đầu là Dương Tuyền quân và Vương Hột.

Ðài bên phải ngoài Lã Bất Vi, Mông Ngao và những đại thân khách khanh thân tín của Lã Bất Vi cũng đến. Lý Tư cũng trong số đó, y không có tư cách để ngồi vào chiếu, nhưng vì quan tâm đến Hạng Thiếu Long nên cố uốn ba tấc lưỡi để tìm cho mình một chỗ ngồi.

Những người có địa vị thấp hơn chỉ có thể đứng xung quanh đại hiệu trường.

Những binh lính mặc khôi giáp, dáng to cao hơn người sáu nước đứng giữ ở xung quanh bậc tam cấp lên điện chính và ba khán đài, trường mâu sáng chói dưới ánh mặt trời càng tăng têm không khí trang nghiêm.

Lúc này bọn Lã Bất Vi và Hạng Thiếu Long cũng đến, sau khi xuống xe thì đi về phía đài bên phải, nhất thời có tiếng rì rầm, bàn tán.

Lã Bất Vi hít một hơi, ghé tai Hạng Thiếu Long nói,Người Tần háo võ, rất coi trọng anh hùng, cuộc chiến này chỉ thắng chứ không được bại."

Hạng Thiếu Long đã sớm tập luyện hít thở theo kiểu trong Mặc Thị kiếm pháp đã dạy, lúc này tinh thần rất sung mãn, tự tin nói,Xin thừa tướng yên tâm!"

Lã Bất Vi nói,Tên mặc kiếm phục màu đen ở khán đài bên trái kia chính là Khêu Nhật Thăng, đừng quên bộ dạng của y." Lời nói đầy vẻ thù hận.

Hạng Thiếu Long nhìn sang, chỉ thấy gần một trăm người trên đài đều nhìn vào gã, vội vàng mỉm cười chào, đồng thời liếc nhìn Khêu Nhật Thăng.

Lã Bất Vi dẫn gã lên đài, giới thiệu với mọi người rồi ngồi xuống, hỏi Đồ Tiên đang ngồi phía sau,Vương Tiễn đến chưa?"

Đồ Tiên đáp,Lẽ ra đã đến, nhưng không biết đang ở đâu."

Có tiếng tù và vang lên.

Trang Tương vương người mặc long bào dẫn theo tiểu Bàn, Chu Cơ, Tú Lệ phu nhân, hoàng tử Thành Kiều cùng bọn phi tần từ trong điện bước ra đi về phía khán đài dưới sự hộ vệ của bọn cấm vệ.

Tất cả quân sĩ đều đứng thẳng đón chào, bọn người ở các đài khác đều quỳ xuống nghênh đón, nhất thời toàn trường im phăng phắc.

Hạng Thiếu Long khen thầm trong bụng, chỉ thấy tình huống này cũng đủ biết uy nghiêm của Tần vương và sự phục tùng của người Tần cùng với sự tôn trọng kỷ luật của họ.

Cho đến khi Trang Tương vương cùng bọn hoàng tử, phi tần ngồi xong, tên nội thị cận thân tuyên bố mọi người bình thân quay về chỗ ngồi, nhưng ai cũng im lặng không nói, đợi Trang Tương vương tuyên bố.

"Thiếu Long ở đâu?" Nội thị cao giọng hỏi.

Hạng Thiếu Long vội vàng đứng dậy, thuận tay cởi áo ngoài, hành lễ với Tần vương.

Trang Tương vương vui vẻ nhìn Hạng Thiếu Long, gật đầu tỏ ý khen ngợi.

Y lâu ngày sống ở nước ngoài, về cơ bản cũng có thể xem là người ngoài, cho nên có thiện cảm đặc biệt với kiếm thủ trẻ tuổi đến từ nước Triệu, lại giải cứu được thê tử của y đem về đây.

Nội thị lại hô,Khí tướng Vương Tiễn ở đâu?"

Tiếng nói vừa dứt, tiếng vó ngựa vang lên, chỉ thấy một thớt ngựa từ cung môn lao vào như cơn gió.

Ðám đông reo vang, vội vàng nhường đường, thớt ngựa ấy chạy vào giữa quảng trường.

Nếu nói về thanh thế, Hạng Thiếu Long rõ ràng kém xa một bậc.

Thuật cưỡi ngựa của Vương Tiễn thật ghê gớm, chỉ một đoạn đường ngắn như thế, đã thực hiện những tư thế khó như chồm người về phía trước, nghiêng người qua một bên, khi sắp dừng lại thì lăn người xuống bụng ngựa rồi phóng lên lưng ngựa từ phía bên kia, sau đó mới nhảy xuống ngựa quỳ xuống đất kêu lớn,Mạt tướng Vương Tiễn khấu kiến đại vương!"

Mọi người đều reo vang ầm trời, càng tăng thêm cao trào.

Bọn người Lã Bất Vi, bao gồm cả Ô ứng Nguyên và Ðào Phương thấy y biển diễn ky thuật như vậy, lòng tin đều dao động, càng không cần nói những người chưa biết kỹ Hạng Thiếu Long như bọn Lã Bất Vi.

Trang Tương vương lộ vẻ ngạc nhiên, gật đầu lia lịa.

Chu Cơ vì có thiện cảm đặc biệt với Hạng Thiếu Long, lúc ấy căng thẳng đến nỗi nắm tay tiểu Bàn, mới phát giác lòng bàn tay tiểu Bàn cũng tuôn đầy mồ hôi.

Bọn Dương Tuyền quân ai nấy đều vui mừng, y như rằng Hạng Thiếu Long chắc chắn sẽ bại dưới tay Vương Tiễn.

Vương Tiễn đứng dậy, nhìn về phía Hạng Thiếu Long vừa lúc Hạng Thiếu Long nở nụ cười chào Vương Tiễn.

Cả hai bên đều ngạc nhiên, đều lấy làm lạ vì phong độ của đối phương.

Tên Vương Tiễn này quả thật có dáng vẻ thư sinh như lời Ô ứng Nguyên nói, nhưng điều đó vẫn chưa đủ để nói về y.

Y ít nhất cao hơn Hạng Thiếu Long nửa thốn, người mặc chiến phục màu đen có viền đỏ, có đeo một miếng bối tâm, vai rộng lưng nở, dáng người vạm vỡ, đem lại cho người ta cảm giác hiên ngang.

Mũi cao mắt sâu, đầu tóc được búi lại bằng một sợi dây đỏ, hai đầu thả xuống sau cổ, trông rất uy phong.

Hạng Thiếu Long thầm khen trong lòng, mỉm cười thi lễ, thầm nghĩ có một nhân tài như thế này, chả trách tiểu Bàn sau này sẽ thống nhất giang sơn.

Vương Tiễn chỉ thấy Hạng Thiếu Long dáng vẻ thân thiện, nên cũng thi lễ đáp lại, nhưng trong ánh mắt vẫn đầy địch Lúc này tên nội thị trên đài chính đang tuyên đọc mục đích và tác dụng của cuộc tỷ võ này, trong đó đương nhiên không thiếu sự khích lệ đối với quần thần, nhấn mạnh sự quan trọng phải giữ tinh thần thượng võ.

Cuối cùng, tên nội thị hô lớn,Lần này tỷ võ chia thành hai hiệp, trước tiên tỷ xạ ky, sau so kiếm thuật."

Hạng Thiếu Long than thầm, bản thân tuy gần đây rất tiến bộ về mặt xạ ky nhưng so với Vương Tiễn thì dù có về nhà luyện mấy năm cũng chưa xong.

Vương Tiễn cao giọng nhận lệnh, Hạng Thiếu Long cũng đành bắt chước y trả lời.

Vương Tiễn nhảy vút lên lưng ngựa bằng tư thế đẹp đẽ, giong ngựa về phía đám đông, ở một góc rồi mới quay ngựa Hai tên quân sĩ đã mang sẵn bia tên đặt giữa quảng trường.

Lúc này Lã Bất Vi sai người dắt con Tật Phong đến, Hạng Thiếu Long ung dung mỉm cười, giậm mạnh hai chân từ sau đuôi nhảy phốc lên lưng, kẹp lấy bụng ngựa, chạy một vòng rồi đến một góc của hiệu trường, cũng nhận được không ít lời hoan hô.

vương Tiễn rút bộ thiết cung từ trên yên ngựa, hướng về phía bia tên, nhất thời lại được khen ngợi.

Hạng Thiếu Long biết y tự tin, chuẩn bị biểu diễn bắn tên, lấy lại tinh thần, nói với Vương Tiễn,Bia chết không bằng bia sống, hay là Vương huynh hãy bắn tại hạ ba mũi tên, tại hạ đảm bảo không dùng thuẫn bài gạt đỡ."

Toàn trường nhất thời im lặng, song tất cả mọi ánh mắt đều có vẻ nghi ngờ, hình như đang nghĩ kẻ này chắc đang tìm đến cái chết?

Hạng Thiếu Long thì có nỗi khổ chỉ mình mình biết, thà thất bại thì hãy mạo hiểm một phen, dựa vào kiếm thuật và thân thủ để ứng phó với xạ ky của đối phương, nếu có thể thành công thì cũng qua được ải này.

Vương Tiễn rõ ràng không phải là hạng muốn chiếm phần hơn của kẻ khác, trầm giọng quát lớn,Cung tên vô tình, Hạng huynh chắc cũng biết rõ."

Hạng Thiếu Long nói vọng về phía Trang Tương vương,Xin đại vương chấp nhận!"

Trang Tương vương do dự một lúc rồi mới phất tay ra hiệu chấp nhận.

Toàn trường hai ngàn người đều nín thở, chờ đợi cảnh tượng đáng sợ sắp xảy ra.

Vương Tiễn một tay nâng cung, tay kia rút từ sau lưng ra bốn mũi tên dài, kẹp giữa năm ngón tay, tư thế rất thuần thục, khiến người ta đều cảm thấy y muốn bắn ba mũi tên thì dễ như hít thở vậy.

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm kêu cha mẹ, thì ra người này trước giờ vẫn giấu kỹ khiến cho người ngoài tưởng rằng y chỉ bắn ba mũi tên, giờ đây y mới phô ra bản lĩnh thật sự của mình.

Im lặng.

Vương Tiễn cười lớn nói,Cây thiết cung thiết tiễn của mạt tướng có thể xuyên qua bất cứ thuẫn bài nào, Hạng huynh dù dùng thuẫn bài thì cũng thế thôi, hãy cẩn thận!" Nói rồi kẹp bụng ngựa, con chiến mã tung vó về phía trước.

Hạng Thiếu Long ngửa mặt cười lớn, vỗ ngựa xông lên, chọn nơi gần sát với Trang Tương vương, lợi dụng y không dám bắn thẳng sợ nhầm Trang Tương vương để làm nhụt nhuệ khí của y.

Hai thớt ngựa đến sát nhau rồi đổi vị trí.

Vương Tiễn vẫn ngồi trên lưng ngựa, nhất thời không quay người lại.

Hạng Thiếu Long tinh thần đi vào cảnh giới yên tĩnh của Mặc gia, trời đất nhất thời hoàn toàn như dừng lại, ngoài Vương Tiễn, mọi thứ đều như biến mất.

Đề xuất Linh Dị: Thành Cổ Tinh Tuyệt - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN