Chương 135: Tỉ Võ Chốn Hoàng Cung (2)

Ðồng thời thúc ngựa phóng về phía Vương Tiễn.

Chỉ cần tới sát Vương Tiễn,tránh được bốn mũi tên thì cuộc thi xạ ky này có thể đã thành công.

Hai thớt ngựa tiến sát lại với nhau, từ cự ly một ngàn bước đến còn bảy trăm bước.

"Vút vút, Vương Tiễn kéo dây cung, không biết làm thế nào mà một mũi tên đã buông ra khỏi cung.

Hạng Thiếu Long chưa từng thấy mũi tên nào nhanh như thế, cơ hồ như vừa rời dây cung đã đến trước mặt.

May mà phản ứng của gã nhanh hơn người bình thường gấp mười lần, quát lớn một tiếng, rút thanh Huyết Lãng sau lưng ra, chém xéo xuống đầu mũi tên.

Toàn trường không luận địch ta, nhất tề ồ lên khen hay.

Hạng Thiếu Long thúc ngựa, rút kiếm, chém xuống, mấy động tác ấy liền một mạch như nước chảy mây bay, góc độ thời gian đều chính xác, động tác rất đẹp đẽ, khiến cho người xem đều cảm thấy chấn động, reo hò khen ngợi.

Ðiều này cũng có thể thấy được tính thẳng thắn chân thành của người Tần.

"Keng" một tiếng, mũi thiết tiễn rơi xuống đất.

Vương Tiễn khen hay một tiếng, đột nhiên biến mất, té ra là nấp dưới bụng ngựa.

Hạng Thiếu Long trong lòng ngạc nhiên, vừa rồi lực đạo của đối phương rất ghê hồn, khiến cho cả cánh tay phải của gã tê rần, suýt tí nữa thanh Huyết Lãng văng xuống, lúc này không thấy Vương Tiễn, có nghĩa là y phát tiễn như thế nào cũng không biết, làm sao không hoảng sợ cho được.

Toàn trường im lặng đến nỗi có thể nghe tiếng rơi của cây kim, tiếng thở cũng như ngừng lại, chỉ có tiếng vó ngựa.

Hai bên từ bảy trăm bước tiến đến còn hơn năm trăm bước.

Không nghe thấy tiếng dây cung buông, với góc độ của Hạng Thiếu Long, hai mũi tên đồng thời có thể bắn ra từ phía bụng ngựa xiên về phía bên phải, một là vào tim của gã, mũi khác là vào đùi.

Hạng Thiếu Long biết từ đây tiến gần thêm hai trăm bước nữa, lại thêm cánh tay đã tê rần vẫn chưa hồi phục, tuyệt đối không thể dùng lực để gạt mũi tên của đối phương nữa, trong lòng lóe lên một ý, dùng đốc kiếm chặn ngay mũi tên lại, đồng thời dựa vào bản năng và trực giác tung ra một cú đá nhanh như điện chớp để đón mũi tên bay tới.

Mọi người chưa kịp lo cho gã thì“keng" một tiếng, đốc kiếm đã chặn đứng mũi tên, mũi chân đau đớn, mũi tên đến chân thì chệch ra, bay xẹt qua người Hạng Thiếu Long, đến nơi cao nhất thì rơi xuống.

Lúc này hai thớt ngựa đã cách nhau chỉ còn ba trăm bước.

Hạng Thiếu Long cảm thấy bất ổn, thì ra mũi tên cuối cùng được bắn ra từ đầu ngựa, góc độ rất hiểm, trừ phi lăn xuống ngựa, căn không thì đừng hòng né tránh, nhưng lú cnày không kịp nữa.

Hạng Thiếu Long cánh tay lúc này đau đến nỗi không đưa lên được, khó có thể cầm thanh Huyết Lãng lên nữa, quát lớn một tiếng, tay trái rút thanh một kiếm bên hông ngựa, cố gắng đỡ mũi tên cuối cùng của đối phương.

"Chong một tiếng, mũi tên bị gạt bay ngang ra.

Toàn trường reo lên như sấm dậy, ngay cả Vương Tiễn cũng không khỏi kêu lên hay, treo cây thiết cung trên lưng ngựa, rút bội kiếm xông về phía Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long không dám sơ xuất, đút thanh Huyết Lãng vào vỏ, tay trái cầm thanh mộc kiếm cũng vỗ ngựa xông lên.

Hai người lướt qua nhau, tiếng hai thanh kiếm chạm nhau vang lên.

Hạng Thiếu Long thấy lực của đối phương không kém mình, lòng rúng động, cố ý chạy đến cuối hiệu trường rồi mới quay lại, để tranh thủ thời gian cho cánh tay phải hồi phục lực đạo. Kẻ bàng quan lúc đó đều há hốc mồm.

Vương Tiễn giơ cao trường kiếm thúc ngựa xông đến.

Hạng Thiếu Long chuyển thanh mộc kiếm sang tay phải, hít sâu một hơi, cũng xông về phía đối thủ.

Hai thớt ngựa đến gần nhau, chỉ còn khoảng năm mươi bước, Hạng Thiếu Long thúc ngựa phóng nhanh như tên, đến phía trước ngựa Vương Tiễn.

Hạng Thiếu Long sử ra“toàn phong thức" lấy công làm thủ, thanh mộc kiếm chém lên nửa vòng rồi chém ngược lại một vòng, lực đạo rất mạnh, một kiếm chém quét ra.

Vương Tiễn vì đối phương thúc ngựa quá nhanh, nên phán đoán sai sót, vốn tưởng kế hoạch dựa vào ky thuật để thủ thắng nhất thời bị phá vỡ, lại bị quái chiêu của đối phương làm cho lúng túng, khi kiếm phong tạt đến mặt thì mới miễn cưỡng đưa kiếm đỡ ra.

Hạng Thiếu Long dùng chiêu này là vì sợ ky thuật của y, nếu y biết rõ tốc độ của con Tật Phong và đường kiếm của mình, đánh lâu tất sẽ bại. Ðối với Vương Tiễn mà nói trên lưng ngựa còn linh hoạt hơn dưới lưng ngựa.

"Keng" một tiếng, Vương Tiễn cả người lẫn kiếm suýt nữa bị rơi xuống ngựa, cũng vì kiếm này của Hạng Thiếu Long mượn nguyên lý tự nhiên mà tăng thêm lực đạo, lại thêm bởi vì trọng lượng của thanh mộc kiếm nên mới có hiệu quả bất ngờ như thế này.

Vương Tiễn ngửa người sát trên lưng ngựa, đề phòng Hạng Thiếu Long tấn công tới.

Thanh mộc kiếm trên tay phải của Hạng Thiếu Long múa tít, đồng thời nhân lúc hai ngựa tiến sát lại nhau, tung chân đá vào đùi Vương Tiễn hai cước, nhưng vì ánh mắt của mọi người đều tập trung lên cây mộc kiếm của gã, lại thêm thân ngựa đã che thị tuyến của tất cả, cho nên ngoài hai người, chẳng có người thứ ba biết được, Vương Tiễn đương nhiên biết cú đá này của gã vẫn còn lưu tình.

Hạng Thiếu Long biết thời cơ đã đến, huơ thanh mộc kiếm về phía Lã Bất Vi đang ngồi trên đài, làm ám hiệu đã định.

Lúc này hai ngựa hoàn toàn thay đổi vị trí, cách xa nhau.

Vương Tiễn mặt mũi tiu nghỉu, gã là một đấng anh hùng hào kiệt, thua thì nhận thua, đang định ném kiếm nhận thua, Lã Bất Vi đứng phắt dậy, cao giọng quát,Ngừng tay!“

Mọi người ngạc nhiên nhìn y.

Lã Bất Vi bước ra khỏi chỗ ngồi, đến trước đài chính, quỳ xuống bẩm với Trang Tương vương,Hạng Thiếu Long, Vương Tiễn hai người này dù kiếm thuật hay ky thuật đều ngang sức nhau, hạ thần không muốn thấy bọn họ tổn thương, mong đại vương phán bất phân thắng bại, hai người đồng thời được phong thái tử thái phó, đảm nhi êm trọng trách dạy dỗ thái tử."

Bọn Dương Tuyền quân đều lộ vẻ ngạc nhiên, không ngờ Lã Bất Vi lại rộng lượng như thế, tuy bọn họ không thấy Hạng Thiếu Long đã tung hai cước vào đùi Vương Tiễn, nhưng vừa lúc nãy Vương Tiễn đã bị chém suýt tí nữa rơi xuống lưng ngựa, ai ai cũng thấy, đều biết y đã lọt xuống thế hạ phong.

Trang Tương vương hơi gật đầu, hướng về phía Hạng Thiếu Long nói,Hạng khanh gia, ý Hạng khanh gia thế nào, có chấp nhận dừng ở đây không?"

Y nói như thế, tự nhiên đã thấy được cơ hội thắng của Hạng Thiếu Long rất lớn.

Chỉ cần là người sáng mắt đều có thể thấy được vẻ mặt của Vương Tiễn, đều lấy làm tiếc cho y.

Hạng Thiếu Long tra kiếm vào bao, cung kính nói,Vương tướng quân xạ ky trùm đời, kiếm thuật siêu quần, hạ thần rất khâm phục, lời của Lã tướng quốc như nước Cam Lồ tưới vào đất hạn, hạ thần nguyện dừng ở đây."

Trang Tương vương ha ha cười lớn, đứng dậy tuyên bố,Từ hôm nay trở đi, Hạng Thiếu Long, Vương Tiễn đều được thăng thái tử thái phó, không phân cao thấp, cùng dạy thái tử."

Mọi người reo ầm lên.

Người cảm kích nhất là Vương Tiễn, chức thái tử thái phó đối với y rất hệ trọng, nếu không, dù có tài cũng khó thi triển.

Người vui vẻ nhất vẫn là Lã Bất Vi, Hạng Thiếu Long đã xúi y có hành động đẹp như vậy khiến mọi người đều khen ngợi y, đó là cảm giác ngọt ngào mà chưa bao giờ y nếm được.

Chu Cơ nắm chặt tay tiểu Bàn, ghé sát bên tai y nói,Nước Cam Lồ tưới trên đất hạn, nguyện dừng ở đây, trên đời này có ai nói hay hơn sư phụ của con?"

Tiểu Bàn nhìn người thân duy nhất ấy, gật đầu.

Tiếng reo hò chưa dứt, Hạng Thiếu Long và Vương Tiễn đến trước đài chính, xuống ngựa tạ ơn.

Khi toàn trường quỳ xuống đưa Trang Tương vương đi, Vương Tiễn hạ giọng nói,Xin đa tạ!"

Hạng Thiếu Long cũng hạ giọng trả lời,Ðây là bí mật giữa chúng ta, Vương huynh phải mời tại hạ uống một bữa rượu mới xong!“

Vương Tiễn lo lắng câu chuyện này gã đã rêu rao, cảm kích đến nỗi trả lời liên hồi.

Lúc này vương công đại thần đều xuống đài, tranh nhau đến chúc mừng cho hai người.

Hạng Thiếu Long nhân cơ hội này đến trước Vương Hột, chân thành tỏ ý đa tạ vì y đã cho mình cơ hội này khiến Vương Hột cũng cảm thấy hãnh diện lắm, giống như Hạng Thiếu Long do chính tay y nâng đỡ.

Lã Bất Vi đã sớm hẹn với gã, không trách gã làm thân với Vương Hột, lại còn chúc mừng cho Vương Tiễn để tranh thủ lòng người.

Trang Tương vương thấy kết quả toàn vẹn như vậy nên mặt rồng hớn hở.

Ngoại trừ Dương Tuyền quân và mấy kẻ ngoan cố vì chuyện không đánh bại Hạng Thiếu Long mà mặt mày ủ dột, mọi người lại được chính mắt xem cuộc tỷ võ kinh thiên động địa này, ai nấy đều vui mừng.

Đề xuất Voz: Truyện ma Trò Chơi Ác Nghiệt
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN