Chương 136: Khéo Kết Kỳ Duyên (1)
Ð
êm ấy Lã Bất Vi tổ chức một buổi tiệc tại tướng quốc phủ, người được mời chỉ có Hạng Thiếu Long, Ô ứng Nguyên và Mông Ngao, về phía tướng quốc phủ, ngoại trừ Lã Bất Vi, chỉ có Đồ Tiên và vài khách khanh có địa vị, Lý Tư vẫn chưa đủ tư cách tham gia buổi yến tiệc này.
Trong buổi tiệc Lã Bất Vi vui mừng cạn chén liên tục cùng Hạng Thiếu Long.
Mông Ngao được tận mắt thấy kiếm pháp tuyệt thế và hào khí coi nhẹ cái chết của Hạng Thiếu Long, nên đã nhìn gã bằng cặp mắt khác.
Ô ứng Nguyên thấy ái tế lập được đại công, lòng hoa càng nở rộ.
Rượu được vài tuần, vũ cơ cũng múa xong.
Lã Bất Vi cười ha ha, nói với Hạng Thiếu Long,Bổn tướng gần đây được người Tề tặng cho ba ả ca cơ, đều là những mỹ nữ tuyệt sắc cầm kỳ vũ khúc đều tinh thông, mỹ nữ sánh cùng anh hùng, bổn tướng sẽ tặng cho Thiếu Long, Ô tiên sinh và Mông tướng quân, xin đừng từ chối."
Ô ứng Nguyên và Mông Ngao thầm nghĩ Lã Bất Vi tặng người đẹp chắc sẽ còn sai bảo gì đây, cả mừng đáp tạ.
Hạng Thiếu Long tự thấy mình ứng phó chưa xong với đám thê thiếp trong nhà, lại không bắt chước được thói coi nữ nhân là công cụ hoặc trang sức của người thời cổ nên vội vàng từ chối,ý tốt của tướng gia, Thiếu Long xin nhận, chuyến đi Hàm Ðan như tên đã căng trên dây, chỉ đợi thời là sẽ phóng, Thiếu Long không muốn phân tâm vì sắc đẹp, mong tướng gia lượng thứ."
Lã Bất Vi thấy gã không ham sắc đẹp, trong lòng lại càng kính trọng hơn, lại thêm đối phương không vì công lao mà kiêu ngạo, cười nói,Vậy hãy để Ô tiên sinh tạm thời giữ lấy, đợi Thiếu Long bắt Triệu Mục về rồi hãy trọn giấc mộng đẹp Mọi người đều ồn ào, trêu Ô ứng Nguyên, e rằng y sẽ nhịn không nổi mà giữ làm của riêng, không khí rất vui vẻ.
Hạng Thiếu Long thấy từ chối không được nên đành cười gượng nhận lễ.
Mông Ngao nói,Thiếu Long định lúc nào lên đường?"
Hạng Thiếu Long nhớ Kỷ Yên Nhiên, hận không lập tức lên đường, đưa mắt nhìn mấy khách khanh trong Lã phủ, lòng do dự.
Lã Bất Vi nhìn đã biết ngay, mỉm cười nói,ở đây toàn là người của chúng ta, Thiếu Long có lời gì cứ nói thẳng đừng ngại."
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Ðợi tiểu Tuấn hồi phục thì sẽ lập tức khởi hành."
Lã Bất Vi gật đầu,Ta đã nhắc chuyện này với đại vương, đến lúc ấy hãy tìm một cớ nào đó, ví dụ như sai ngươi đến một nơi nào đó để làm việc, Thiếu Long có thể âm thầm lẻn vào nước Triệu."
Lúc này y có tràn đầy lòng tin với Hạng Thiếu Long, tuy vẫn chưa biết Hạng Thiếu Long dùng cách gì để bắt Triệu Mục, nhưng vẫn tin tưởng gã nhất định thành công.
Lã Bất Vi lảng sang chuyện khác,Thù của tiểu Tuấn không thể không báo, Thiếu Long chuẩn bị đối phó như thế nào với bọn Khêu Nhật Thăng và Quốc Hưng ấy?"
Ô ứng Nguyên hơi lo lắng nói,Chuyện này nếu làm to ra, chắc đại vương sẽ không vui!“
Lã Bất Vi cười,Yên tâm đi! Vừa rồi bổn tướng đã nhắc với đại vương chuyện này, ngài cũng rất không hài lòng thủ đoạn đê tiện của Khêu Nhật Thăng, Thiếu Long cứ thẳng tay mà làm, mọi chuyện đã có bổn tướng gánh vác."
Hạng Thiếu Long rất lấy làm phẫn nộ về chuyện Kinh Tuấn suýt bị giết, quắc mắt lạnh lùng nói,Thiếu Long đã biết phải làm thế nào."
Sống trong thời đại này đã lâu như thế, gã đã sớm hiểu rất nhiều chuyện phải dùng vũ lực để giải quyết, nếu không sớm muộn cũng bị hại. Lần này nếu không phải Kinh Tuấn thoát thân chạy về được thì sẽ không biết được ai là kẻ giết y, dù rằng là một tay đấm thuê cho Lã Bất Vi một lần cũng chẳng gọi là nhiều nhặn gì.
Giả sử không dạy cho đối phương một bài học thật nặng, chuyện như thế cũng xảy ra cho Ðào Phương hoặc Ô ứng Nguyên, lúc đó hối hận đã không kịp.
Tiệc rượu cứ thế tiếp tục.
Trên đường quay về, Ô ứng Nguyên nói,Ðược một giai tế như Thiếu Long, không những là cái phước của Ðình Phương, cũng là sự may mắn của Ô gia, nếu không có Thiếu Long, chúng ta ở nước Tần làm sao được rạng rỡ như hôm nay."
Hạng Thiếu Long rất có tình cảm với vị nhạc phụ tinh minh này. Lúc mới đầu Ô ứng Nguyên đã ủng hộ vô điều kiện với gã, lại còn gả con gái yêu cho gã, không thể không khiến cho gã cảm kích.
Ô ứng Nguyên chảy nước mắt, bùi ngùi nói,Ðợi bắt Triệu Mục về, Thiếu Long hãy xin đại vương xây cho cha một lăng mộ hùng vĩ ở Hàm Dương, nghĩ tới lão nhân gia không còn xương cốt, ta... Than ôi!"
Hạng Thiếu Long sợ y uống rượu xong thì tổn hại đến sức khỏe nên vội vàng an ủi.
Trong lòng suy nghĩ mông lung, xem ra mình phải lập bài vị cho Triệu Ni, Thư Nhi và Tố Nữ.
Ngày hôm sau Ðằng Dực và Ô Trác vì nghe tin Kinh Tuấn bị thương cũng quay về, lại dẫn thêm mười lăm tên chiến sĩ kiếm thuật cao minh nhất của tinh binh đoàn.
Tinh thần Kinh Tuấn đã tốt hơn nhiều, có thể ngồi dậy nói chuyện.
Ðằng Dực nhìn vết thương của y rồi gật gù nói,Bọn chúng quả thực muốn lấy mạng tiểu Tuấn."
Kinh Tuấn lo lắng nói,Các người đi Hàm Ðan, tuyệt không thể thiếu phần của đệ."
Ô Trác nói,Vậy thì ngươi hãy ngoan ngoãn ngủ đi!" rồi nháy mắt với hai người, lui ra ngoài phòng.
Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực cùng y ra ngoại sảnh, Ô Trác nói,Cách duy nhất là phải dùng bạo lực để trị bạo lực, nếu không sớm muộn cũng sẽ xảy ra một chuyện tương tự."
Hạng Thiếu Long cười nói,Chúng ta phải công nhiên hành sự, cố gắng khuấy cho to chuyện này, để tất cả mọi người đều biết Ô gia không dễ ức hiếp."
"Chuyện này không thể chậm trễ, ta đã lâu chưa hoạt động gân cốt, Ðằng Dực nói.
Hạng Thiếu Long nói lớn,Vậy thì chúng ta hãy lập tức khởi hành, dạy cho bọn ngu ngốc ấy một bài học, chúng ta phải tranh thủ thời gian ăn bữa cơm trưa nữa."
Ba người nói xong đứng dậy, dắt theo mười lăm tay hảo thủ, thúc ngựa ra khỏi Ô phủ, tiến thẳng về phía Vị Nam võ sĩ hành quán.
Người đi trên đường như nêm, ngựa xe như nước, trông rất náo nhi ệt.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Kiếp Chủ