Chương 138: Lã Thị Xuân Thu (1)

S

au trận đấu, Tần vương cho vời Hạng Thiếu Long và Vương Tiễn vào cung, khích lệ một phen. Lại còn khen Lã Bất Vi trước mặt mọi người, tỏ ý khen ngợi kế sách đẹp cả đôi đường của y.

Vừa về đến Ô phủ, Ðào Phương đã chạy ra nói,Ta vừa sai người đi tìm tôn cô gia, may mà các người đã quay về."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Có chuyện gì quan trọng?"

Ðào Phương nói,Hệ trọng lắm, nhưng là chuyện tốt, đại vương cho vời tôn cô gia vào cung gặp ngài." Nói rồi kéo gã sang một bên nói,Thiếu Long đừng trách lão già ta đây lắm điều, hôm qua tỷ võ ở hiệu trường, vương hậu nhìn ngươi bằng ánh mắt rất kỳ lạ, Thiếu Long hãy cẩn thận đó."

Hạng Thiếu Long hiểu hàm ý trong câu nói của y, nói một cách quả quyết,Ta đã biết cân nhắc, ta sẽ không làm những chuyện ngu ngốc thương phong bại tục đó."

Ðào Phương biết gã nói ra là làm được, nên cũng yên tâm.

Hạng Thiếu Long quay ngựa, một mình phóng về phía hoàng cung.

Ðường Hàm Dương rộng rãi, so với Hàm Ðan và Ðại Lương thì đứng ở giữa, nhưng chỉ là so với những đường chính của Triệu Ngụy mà thôi. Công bằng mà nói đường Hàm Dương rộng rãi hơn nhiều.

Vừa đi vào con đường chính nam, Hạng Thiếu Long có cảm giác bị người khác theo dõi.

Đó là một cảm giác rất khó giải thích.

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy kinh ngạc. Chẳng biết có phải vì đả tọa nhiều hay không mà cảm giác của gã trở nên nhạy bén như vậy. Ðiều kỳ lạ là tại sao có người âm thầm theo dõi gã.

Gã giả vờ như đi dạo trên đường phố, nhìn quanh quất xung quanh, trong chốc lát đã nắm được tình thế xung quanh.

Ðây là khu thị tập phía nam, các căn tiệm bán hàng và nhà ở của người dân lẫn lộn vào nhau, hai bên đường đều có hàng cây cao mấy trượng, bóng râm tỏa mát, màu xanh tươi tốt, nếu kẻ đánh lén muốn tìm nơi ẩn thân thì dễ như trở bàn tay.

ánh mắt quét qua một vòng, gã phát hiện có mấy kẻ đáng nghi.

Hai người đang ngồi trong một quán rượu hai tầng, thấy ánh mắt của Hạng Thiếu Long đến thì lập tức đưa mắt xuống để tránh ánh mắt của gã, giả vờ nói chuyện.

Còn một tên nữa thì đang bày hàng tạp hóa ở bên vệ đường, bị một nhóm người mua đồ vây quanh, đang kì kèo giá cả, nhưng bị Hạng Thiếu Long phát hiện gã đang chú ý đến mình, lo lắng đến nỗi trên trán nổi gân xanh.

Trong những người vây quanh ấy, có hai ba tên dáng người vạm vỡ, rất có khả năng là đồng đảng của y.

Tên giả vờ bán hàng ấy ra hiệu sang bên đường, có hai tên thấy Hạng Thiếu Long đến thì vội vàng lẩn sau thân cây, rõ ràng có ý không tốt.

Hạng Thiếu Long cảm thấy một chuyện khác nữa.

Gã không lạ gì vì có người sắp đặt giết gã, nhưng điều lạ là tại sao đối phương nắm chính xác hành tung và tuyến đường của gã, cách giải thích duy nhất là đối phương biết Trang Tương vương hạ lệnh vời gã vào cung cho nên mới bày ra cạm bẫy trên đường để đối phó với gã.

Mà thực lực của kẻ địch thì rất đông, bởi vì khi đặt ra kế hoạch thì đối phương không nghĩ gã sẽ đi một mình.

Nghĩ tới đây bất đồ trong lòng cảm thấy run sợ.

Lúc ấy gã có thể hầu như khẳng định kẻ muốn giết mình là Dương Tuyền quân, chỉ có y mới có thể biết được hành động của Tần vương thông qua Tú Lệ phu nhân, cũng chỉ có y mới đủ gan và thực lực để đối phó với gã.

Ðã đối phó được với Kinh Tuấn thì không còn khách sáo được với gã nữa.

Có tiếng xe ngựa vang lên.

Phía trước có bốn cỗ xe ngựa chở đầy cỏ, mỗi xe có một tên cầm cương. Hai xe một nhóm, chia làm hai bên trái phải, chỉ để lại chỗ trống ở giữa vài trượng.

Hạng Thiếu Long chỉ cần dựa vào thời gian, địa điểm và phương thức xuất hiện của chiếc xe ngựa thì đã biết không ổn.

Trong phút sinh tử, gã không dám lơ là, giật nhẹ dây cương của con Tật Phong, giả vờ không để ý đến chiếc xe ngựa đang đến, đồng thời đưa tay vào eo rút sẵn hai cây phi châm giấu trong tay, hai bên dần dần đến gần nhau.

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy buồn cười, chân kẹp bụng ngựa, con Tật Phong lâu ngày tiếp xúc với gã nên lập tức tung vó, trong nháy mắt đã xông vào giữa bốn chiếc xe ngựa.

Ðiều này quả thật vượt ra ngoài dự liệu của đối phương, bốn tên hán tử quát lớn, mặt lộ vẻ hung ác.

Trong mỗi xe cỏ là một tay cung thủ, từ trong đống cỏ ngồi bật dậy, lắp tên vào nỏ, đồng thời nhắm thẳng Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long quát lớn một tiếng, con Tật Phong phóng nhanh về phía trước, đồng thời vung hai tay, hai ngọn phi câm bay ra phía sau.

Hai tên tiễn thủ trên hai cỗ xe ngựa đầu chưa có cơ hội phóng tên thì mỗi tên đã bị cắm một ngọn phi châm vào mặt, ngã vật xuống cỏ Hai tên kia vội vàng phóng tên nên không còn chuẩn xác nữa, hai mũi tên bay lướt qua người gã.

Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn, con Tật Phong chạy nhanh như bay, trong chốc lát đã khuất dạng khiến cho kẻ địch chỉ đành đứng ngó theo.

Hạng Thiếu Long được Trang Tương vương và mẹ con Chu Cơ tiếp kiến trong nội sảnh của tẩm cung, đương nhiên không thiếu Lã Bất Vi.

Sảnh đường ấy bài trí thật trang nhã. Trang Tương vương ngồi một mình ở phía trên, Lã Bất Vi, Hạng Thiếu Long ngồi ở bên trái, Chu Cơ và tiểu Bàn ngồi ở bên phải.

Cung nữ bưng lên rượu thịt xong thì lui ra.

Bọn thị vệ chỉ đứng bên ngoài, khiến cho buổi tiệc ban trưa ấy có không khí gia đình.

Tiểu Bàn vẫn bình tĩnh không hề nhìn lén Hạng Thiếu Long. Chu Cơ đã biết giữ kẽ hơn, ánh mắt tuy vẫn long lanh nhưng không đưa tình như trước nữa.

Hai bên sảnh đường đều mở cửa sổ, có thể thấy hành lang ở phía ngoài, hoa cỏ xanh tốt, bốn bề đều lặng yên, không nghe tiếng người.

Trang Tương vương sau khi mời rượu, mỉm cười nói,Sáng nay tướng quốc bẩm với quả nhân, Thiếu Long mấy ngày nữa sẽ lên đường, bắt Triệu Mục về để hả cơn giận cho quả nhân. Thiếu Long, quả nhân và Cơ hậu rất cảm động, cho nên lập tức mời Thiếu Long đến đây ăn một bữa cơm, để ủy lạo."

Hạng Thiếu Long rất có thiện cảm với Trang Tương vương, không những bởi vì phong thái nhã nhặn của y, mà còn chính là sự chân thành của y.

Không biết có phải vì làm con tin ở nước Triệu một thời gian dài, bị lạnh nhạt, cho nên y không nhiễm phải cái thói xa hoa quý tộc như Hiếu Thành vương.

Chỉ thấy y có mối thâm tình với Chu Cơ, lại nhớ đến ân tình của Lã Bất Vi, bắt tay với gã thương nhân ấy để đối phó với người trong nước mình thì có thể thấy y trọng tình nghĩa đến mức nào.

Còn có một nguyên nhân nữa khiến cho Hạng Thiếu Long rất thông cảm cho y.

Trên đời này chỉ có một mình gã biết rằng vị lãnh tụ của đất nước hùng mạnh nhất chỉ còn sống được ba năm nữa, vội vàng cúi đầu lạy tạ.

Trang Tương vương đột nhiên giọng trở nên hiền hòa,Vương nhi phải chăng có lời muốn nói."

ánh mắt của Chu Cơ và Lã Bất Vi đều hướng tới tiểu Bàn, đều lộ ra vẻ yêu thương vô hạn như Trang Tương vương.

Hạng Thiếu Long cảm thấy buồn cười trong bụng, cả ba người này đều xem tiểu Bàn là đứa con yêu quý của họ mà không biết đây chỉ là hàng giả.

Ðồng thời thầm giật mình, tiểu Bàn nhất định là vì nghe đến cái tên Triệu Mục, kẻ đã làm nhục mẹ mình, lộ ra thần thái kỳ lạ khiến Trang Tương vương có thể thấy được.

Tiểu Bàn nhìn Hạng Thiếu Long, thất vọng nói,Thái phó chưa có cơ hội dạy cho vương nhi mà đã ra đi."

Đề xuất Voz: Pháp Y Voz
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN