Chương 139: Lã Thị Xuân Thu (2)

Ba người đều cười ồ lên.

Chu Cơ nhíu mày nói,Chuyện này phải chăng buộc thái phó phải mạo hiểm rất nhiều?"

Hạng Thiếu Long cười nói,Chuyện càng mạo hiểm càng hợp với tâm ý của hạ thần, xin Cơ hậu yên tâm, hạ thần sẽ để ý cẩn thận, Lã Bất Vi ha ha cười lớn nói,Ta rất có lòng tin với Thiếu Long, biết y nhất định sẽ thành công."

Trang Tương vương rất sủng ái tiểu Bàn, mỉm cười nói với y,Vương nhi kính ái thái phó, phụ vương rất vui mừng."

Rồi quay sang Hạng Thiếu Long nói,Thái phó mấy ngày hôm nay có rảnh thì nên tranh thủ thời gian vào cung chỉ điểm cho thái tử, hôm qua ở hiệu trường người có thể đỡ được ba mũi tên của Vương Tiễn, vương nhi vui mừng đến nỗi cứ nhắc mãi với người khác!"

Hạng Thiếu Long không nén được nhìn tiểu Bàn một cái, thầm khen lợi hại, gã tiểu tử này rất biết giả vờ, nếu ngày khác tỏ ra thân mật với gã thì sẽ bị hoài nghi có ẩn tình. Thế là cung kính nhận ngay.

Trang Tương vương thở dài, bùi ngùi nói,Năm xưa quả nhân bạc phận, lưu lạc đến Hàm Ðan, lãnh trọn sự khinh khi, chưa bao giờ có cơ hội được học hành, mỗi ngày đều lo lắng ngày mai có còn mạng hay không. Cho nên vương nhi về đến Hàm Dương, chuyện đầu tiên quả nhân phải làm là cho nó đọc thật nhiều sách, cho nó...“

Chu Cơ giận dỗi liếc y, nũng nịu nói,Ðại vương tìm luôn một lượt mười người đến thay phiên dạy dỗ thái tử, chỉ e rằng Chính nhi mệt mỏi thôi."

Trang Tương vương vui vẻ cười, không hề cảm thấy phiền lòng vì bị nàng chen ngang.

Lã Bất Vi cười khà khà nói,Vương hậu có muốn nghe đại kế dạy dỗ thái tử Chính của lão thần chăng?"

Bốn người đều ngạc nhiên nhìn y.

Lã Bất Vi dùng ánh mắt của người“cha hiền" nhìn tiểu Bàn, rồi mới quay sang Trang Tương vương nói,Có câu không biết thì hỏi, muốn giỏi thì học, trước học thánh hiền, binh gia kiếm khách, lúc đầu chẳng ai có thể biết được điều gì, mà phải học mới biết được. Ðã là như thế, đạo làm vua, càng cần phải học."

Trang Tương vương ngạc nhiên nói,Lã tướng quốc phải chăng cho rằng quả nhân dạy dỗ vương nhi vẫn chưa đủ hay sao? Những người lần này được mời đến dạy dỗ vương nhi đều là những nhân tài xuất chúng của nước ta, ví như Cầm Thanh với tài thi ca nhạc nghệ, không những đứng đầu đại Tần, người trong sáu nước ai cũng có lòng ngưỡng mộ, sánh danh cùng Kỷ tài nữ ở nước Ngụy, tướng quốc chả lẽ còn biết người giỏi hơn hay sao?"

Hạng Thiếu Long lúc này mới biết quả phụ Thanh thì ra họ Cầm, cũng là một trong những thái tử thái phó, chả trách nào ngày sau Tần Thủy Hoàng, cũng tức là tiểu Bàn, sẽ xây“Hoài Thanh đài" để biểu dương cho vị nữ sư phó này.

Chu Cơ và tiểu Bàn ngạc nhiên nhìn Lã Bất Vi, xem thử y đối đáp với Trang Tương vương thế nào.

Lã Bất Vi cả quyết nói,Chính thái tử thân là bị quân của nước Tần, đương nhiên không sợ không có người chỉ điểm Nhưng quá lo thì không được, đôi khi quá nhiều ý kiến phức tạp, ngược lại chẳng có ý nào dùng được, cho nên hạ thần nhắm vào điểm này, đặc biệt mời những hiền nhân trong thiên hạ, kỳ nhân dị sĩ, cùng tập trung suy nghĩ, đem đạo trị nước, trên có thống nhất thiên hạ, dưới tới trồng trọt bốn mùa, thứ gì cũng có, tổng kết trong một quyển sách.

Ngày sau sách thành, chỉ cần thái tử cầm được quyển sách này thì có thể biết được mọi thứ, hiểu được mọi thứ."

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thán, Lã Bất Vi đã vì“đứa con" này mà tốn nhiều công sức.

Trang Tương vương cười gượng,Thật phiền tướng quốc đã nghĩ ra biện pháp này, nếu tướng quốc có điều chi cần giúp đỡ, cứ đề ra cho quả nhân biết."

Buổi tiệc trưa cứ thế nhẹ nhàng trôi qua.

Tiệc xong, Trang Tương vương và Chu Cơ về tẩm cung nghỉ ngơi, Lã Bất Vi là tướng quốc, vẫn còn nhiều việc đang chờ, cả thời gian nói thêm mấy câu cũng không có, Hạng Thiếu Long kể chuyện bị đột kích xong, y vội vàng bỏ đi.

Còn Hạng Thiếu Long thì dắt tiểu Bàn ra hiệu trường luyện kiếm.

Tiểu Bàn khác với ngày xưa, đến đâu cũng có cấm vệ quân, nội thị, cung nga đi theo một bên, khiến cho hai người muốn nói mấy câu tâm sự mà cũng không được.

Trước khi luyện tập, tiểu Bàn nén không được hạ giọng nói,Sư phụ! Không cần đi Hàm Ðan được không? Không có thầy, con cũng như không còn gì cả!"

Hạng Thiếu Long lúc này thấy tên nội thị gần nhất cũng cách họ năm trượng, giả vờ chỉ điểm kiếm pháp cho y, hỏi,Bọn họ có đối xử tốt với con không?"

Tiểu Bàn hai mắt đỏ hoe nói,Rất tốt, con xem họ là cha mẹ ruột của con."

Hạng Thiếu Long trách,Ðây là lần cuối cùng con xem mình là tiểu Bàn, từ rày về sau, dù trước mặt ta, con vẫn phải là Doanh Chính."

Tiểu Bàn hiểu ra, gật đầu rồi nói,Không đi có được không?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Có nhớ hiệp định quân tử của chúng ta không? Triệu Mục là của ta, Triệu vương là của con." Nói rồi rút kiếm chém ra.

Tiểu Bàn nhanh nhẹn nhảy lùi ra, rút kiếm ra đỡ.

Hạng Thiếu Long nhìn thấy mà giật mình.

Tên tiểu tử này đã có một thứ mà trước kia chưa có, đó chính là lòng tin mạnh mẽ, khiến khí thế của y đột nhiên thay đổi lớn lao.

"Con bà nó! Bây giờ mới chính là người hùng sau này sẽ thống nhất thiên hạ, trở thành vị hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc đây." Nghĩ tới đây, trong lòng dâng lên một sự xúc động khó ngăn cản.

Lúc ấy nội thị đến báo, bảo Cầm Thanh đã đến.

Hạng Thiếu Long tuy muốn gặp quả phụ Thanh, người tề danh cùng Kỷ Yên Nhiên, xem nàng đẹp đẽ như thế nào, nhưng không có cớ để gặp nên đành quay về Ô phủ.

Vừa bước vào cổng, phủ vệ đã báo Vương Tiễn đến tìm gã, đang đàm đạo cùng Ô ứng Nguyên và Ðào Phương trong sảnh, Hạng Thiếu Long vội vàng bước vào.

Vương Tiễn thấy Hạng Thiếu Long, vẻ mặt mừng rỡ, vội vàng tiến về phía trước thi lễ.

Hạng Thiếu Long thấy y mặc bộ võ phục bình thường mà vẫn oai phong, không khỏi cảm thấy thân, chân thành nói,Phiền Vương huynh đã đợi lâu!"

Ô ứng Nguyên và Ðào Phương đứng dậy, nói Vương Tiễn,Vương thái phó đến cáo từ Thiếu Long."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Cáo từ?"

Vương Tiễn hớn hở nói,Phải, tại hạ phải lập tức đến biên cương phía bắc để đánh đuổi Hung Nô."

Hạng Thiếu Long cảm thấy không thoải mái, thầm nghĩ y muốn ra sa trường thì phải được Trang Tương vương và Lã Bất Vi gật đầu mới xong.

Nước Tần sau khi Thương ưởng biến pháp, quyền lợi của các lãnh tụ bị đoạt hết, quyền kế thừa cũng mất mà phải dùng quan tước, quan tước dùng quân công để luận thưởng, muốn điều động từ năm mươi binh lính trở lên phải có phê chuẩn của Tần vương. Ðiều này chưa có tiền lệ, khiến cho sự tập trung quyền lực vào tay vua Tần đã đạt đến đỉnh cao.

Tất cả những đại tướng vào lúc bình thường chỉ mang theo nửa tấm lệnh phù, nếu Tần vương không đưa cho họ nửa tấm còn lại thì rất khó điều động binh lính. Ngoài binh phù, còn phải có văn thư được đóng ngọc tỷ của vua Tần thì mới hợp pháp.

Cho nên muốn tạo phản ở nước Tần càng khó hơn ở nước khác nhiều. Ô ứng Nguyên và Ðào Phương biết hai người có chuyện phải nói, nên tìm cớ ra ngoài.

Sau khi phân vai chủ khách ngồi xuống, Hạng Thiếu Long nhấp ngụm trà, nghĩ bụng chẳng lẽ Lã Bất Vi không phải kẻ rộng lượng, cố ý điều Vương Tiễn đi để y khỏi tranh chấp với mình. Nghĩ tới đây, trong lòng cảm thấy áy náy.

Đề xuất Voz: Sóng Gió Năm 1979
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN