Chương 140: Lã Thị Xuân Thu (3)

Vương Tiễn nói,Vẻ mặt của Hạng huynh sao trở nên khó coi đến thế?"

Hạng Thiếu Long than,Vương huynh vừa được thăng thái tử thái phó thì bị đại vương điều đi, tiểu đệ rất phẫn nộ cho Vương huynh. Không được, ta phải đến chỗ đại vương nói giùm Vương huynh vài lời."

Vương Tiễn là một nhân vật trí dũng song toàn, lặng người một chốc rồi cũng hiểu ra, nói với giọng cảm động,Giờ đây Vương Tiễn mới biết Hạng huynh quả thật quý trọng mạt tướng. Nhưng Hạng huynh đã hiểu lầm, nhiệm vụ lần này là do mạt tướng đề ra với đại vương, không cần phải giấu, trong quân phải luận tư cách mà xếp hàng, không có chút quan hệ thì muốn lãnh binh đánh trận, quả thật rất khó. Lần này họ không muốn để Hạng huynh giành chức thái phó nên bất đắc dĩ mới đưa tại hạ ra tỷ thí cùng Hạng huynh. Giờ đây thân phận của tại hạ đã khác, sáng nay gặp đại vương, đại vương hỏi mạt tướng có tâm nguyện gì, mạt tướng lập tức bảo rất mong có thể đến biên cương phía bắc đánh trận.

Sau khi đại vương và Lã thừa tướng thương lượng, lại hỏi sách lược của mạt tướng, giao hổ phù ngay lúc ấy cho mạt tướng, để mạt tướng đi về phía bắc làm chủ soái. Đó chính là ước mộng ngày đêm của mạt tướng, không ngờ nay trở thành sự thật. Mạt tướng đến đây là để báo tin mừng và nói lời cảm tạ với Hạng huynh."

Ðến lượt Hạng Thiếu Long ngẩn người ra, Hung Nô và người Hồ đã lâu ngày xâm phạm biên cương ba nước Tần, Triệu, Yên, ba nước vì muốn giành lấy Trung Nguyên, trước nay luôn sử dụng đối sách xây trường thành để phòng ngự, rốt cuộc vẫn không thể đối phó nổi với những dân tộc du mục lớn mạnh ở vùng thảo nguyên Mông Cổ.

Cho nên được đánh nhau với người Hung Nô, ai cũng cho rằng đây là một nhiệm vụ khó khăn, nếu xui rủi thì phải mất cả tánh mạng.

Người Hung Nô chỗ ở không cố định, cuộc sống cực khổ, vì thế nên hay cướp giật, lợi dụng ưu thế ky binh nhanh chóng của mình, áp dụng chiến lược đánh du kích, địch lui ta đánh, địch đánh ta lui, thường đánh vào Trung nguyên để quấy nhiễu và cướp đoạt các nước Trung Nguyên vốn lấy nông nghiệp làm trọng. Người Tần thường chịu sự quấy rối của Hung Nô. Ngày ấy Triệu Mục đắc tội với Triệu vương liền bị điều ra biên cương phía bắc, có thể thấy đó là sự biến chứng của trừng phạt, cho nên không hiểu vì sao Vương Tiễn lại tự động đề nghị được điều ra biên cương phía bắc.

Thấy dáng vẻ quan tâm của Hạng Thiếu Long, Vương Tiễn cười nói,Chả trách nào Hạng huynh không hiểu, từ nhỏ, suy nghĩ của tại hạ đã không giống với người khác."

Hạng Thiếu Long yên tâm, nhưng thấy ngạc nhiên nói,Vương huynh sao không nói ra cho tại hạ nghe thử?"

Vương Tiễn nhấp một ngụm trà rồi nghiêm mặt nói,Mạt tướng trước giờ vẫn khâm phục Vũ Linh vương của nước Triệu, nếu không có dũng khí như trời của y, thực hiện hai điều cải cách, không những đã khiến nước Triệu trở thành một trong những nước mạnh, mà còn khiến cho thiên hạ phải thay đổi phương thức chiến tranh."

Hạng Thiếu Long đã từng nghe qua chuyện này, gật đầu nói,Phải chăng Vương huynh nói tới chuyện hồ phục và xạ ky của ông ta?"

Vương Tiễn hớn hở nói,Chính là như thế. Lúc ấy y phục của người Triệu, tay dài eo rộng, cổ to, phía dưới lớn. Loại y phục thùng thình ấy, cưỡi ngựa bắn tên không thuận lợi tí nào. Vì thế Vũ Linh vương không thèm để ý đến những ý kiến phản đối, thay cái đạo của người xưa là đi ngược lại với lòng người, hạ lệnh cho toàn quân phải mặc quần áo người Hồ, sửa trường bào và tay áo lớn thành loại áo ngắn tay nhỏ, thắt lưng buộc lại, chân mang giày."

Hạng Thiếu Long nghe xong cũng cảm thấy thú vị, cười,Cuộc thay đổi ấy liên quan đến sự thay đổi phong tục của cả xã hội, trở lực đương nhiên cũng không ít."

Vương Tiễn lạnh lùng hừ một tiếng nói,So với việc là một kẻ nô lệ mất nước, cuộc cải cách nhỏ bé ấy có đáng là gì? Rồi nói tiếp,Một cuộc cải cách sâu xa hơn là bỏ phương thức chiến tranh lấy chiến xa làm chủ, đổi bằng dùng ky binh làm chủ, trong thời gian ngắn đã xây dựng nên một đội ky binh lớn mạnh, không những quét sạch Hung Nô mà còn tung hoành Trung nguyên. Nếu không phải vì tên hôn quân Hiếu Thành vương ấy, nước ta dù có một thiên tài quân sự như Bạch Khởi, e rằng cũng khó thu được chiến thắng ở Trường Bình."

Hạng Thiếu Long lo lắng nói,Té ra Vương huynh đến biên cương phía bắc là muốn bắt chước Vũ Linh vương năm ấy dựng nên nghiệp bá, mở ra cục diện mới."

Vương Tiễn trái tim tràn trề lòng tin, mỉm cười nói,Kinh nghiệm tác chiến của mạt tướng tuy không ít, nhưng đều chỉ làm những sĩ tốt tiên phong, chưa bao giờ có cơ hội lãnh quân, đánh nhau với các nước phía đông nam, chừng nào mới đến lượt tại hạ, cho nên mới tự động đề nghị, để nếm thử cái mùi vị cầm quân. Cũng để luyện tập cho quen phương thức tác chiến ky xạ, tìm Hung Nô để mài kiếm."

Rồi hạ giọng nói,Năm ấy Triệu Vũ Linh vương đuổi ra đến ngàn dặm, tiến vào trong biên giới của người Lâm Hồ, người Lâm Hồ vốn tinh thông xạ ky, cũng nhập vào ky binh của nước Triệu, nhất thời thực lực lớn mạnh. Mạt tướng cũng có ý đó, đó gọi là một đá ném được hai chim, một ngày chưa đánh lùi được Hung Nô, làm sao nói chuyện thống nhất thiên hạ?"

Hạng Thiếu Long vỗ vai gã, chân thành vui mừng nói,Vương huynh quả là người phi thường, có thể từ trong chuyện mà kẻ khác cho rằng khổ sai, lại nghĩ ra nhiều điều hay đến thế, ngày sau đại nghiệp thống nhất phải nhờ đến bảo kiếm cung tiễn của Vương huynh rồi đó."

Vương Tiễn lần đầu tiên gặp được người không bảo y là ngu ngốc, đưa tay nắm cánh tay Hạng Thiếu Long nói,Hạng huynh mới là người phi thường, mạt tướng có ngày hôm nay...“

Hạng Thiếu Long ngắt lời y nói,Vương huynh đừng nhắc chuyện này, hãy xem tại hạ là hảo huynh đệ."

Vương Tiễn hai mắt đỏ hoe, chân thành nói,Hạng huynh chớ trách mạt tướng trèo cao, lần này ra biên cương phía bắc, nguy hiểm muôn phần, nói không chừng mạt tướng khó sống mà quay về. Lần này đến đây...“

Hạng Thiếu Long thấy gã muốn nói nhưng lại ngừng, ngạc nhiên nói,Vương huynh có lời gì hãy cứ nói ra."

Vương Tiễn đỏ mắt nói,Kỳ thực mạt tướng vừa thấy hạng huynh đã đem lòng ngưỡng mộ, không biết có thể kết tình huynh đệ với Hạng huynh hay không, ngày sau có phước cùng hưởng, nếu có nửa phần giả dối, nguyện cho trời tru đất diệt."

Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Là ta trèo cao mới đúng, nhưng Hạng mỗ cũng có ba người bạn trung can nghĩa đảm, hay là chúng ta hãy bắt chước Lưu Quan Trương kết nghĩa nơi vườn đào, để lại tiếng trung nghĩa cho đời sau."

Vương Tiễn chưng hửng,Hạng huynh nói cái gì, Lưu Quan Trương, cái gì kết nghĩa nơi vườn đào?"

Lần này đến lượt Hạng Thiếu Long cảm thấy lúng túng.

Chuyện kết nghĩa của Lưu Bị, Quan vũ và Trương Phi xảy ra ở thời Tam Quốc, vương Tiễn đương nhiên nghe không hiểu.

Lúc này Hạng Thiếu Long đành nói bừa một phen để lấp liếm cho qua.

Lại đi tìm Ðằng Dực và Ô Trác, bốn người ở bên giường bệnh Kinh Tuấn, long trọng kết bái.

Rồi ăn uống no say một bữa, Vương Tiễn mới vui mừng cáo từ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Thần Hoàng
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN