Chương 144: Gan Trùm Trời Đất (2)

Ô ứng Nguyên nhíu mày một lúc rồi vỗ án nói,Ta nghĩ ra rồi, ở vùng hạ thủy nước Sở có một người nuôi ngựa nổi tiếng, tên gọi mã si* Ðổng Khuông. Nguyên nhân ta nhớ lại người này là bởi y vốn là người nước Triệu, vì phụ thân là Ðổng Bình mắc tội nên cả nhà phải chạy sang nước Sở, Ðổng Bình vốn được làm một chức quan nuôi ngựa, nhưng không biết làm thế nào bị người Sở chèn ép, sau khi chức quan bị mất thì quy ẩn, chuyên tâm nuôi ngựa. Thiếu Long có nên giả mạo thành hậu nhân của y, một là khẩu âm không có vấn đề, hai là chưa bao giờ có ai gặp Ðổng Khuông, lại có thể phối hợp với thân phận là người nước Sở, Triệu Mục tin rằng con chính là gián điệp người Sở phái đến giúp y. Ta quả thật chẳng nghĩ ra được ai thích hợp hơn tên Ðổng Khuông ấy nữa."

Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Quả thật không thể lý tưởng hơn nữa, nhạc phụ hãy chọn ra mười thớt chiến mã chưa đánh dấu để tiểu tế trở thành một khách buôn ngựa."

Ô ứng Nguyên vỗ vai gã nói,Mười thớt chiến mã làm sao người ta tin được, ít nhất phải vài trăm đến một ngàn mới được, vả lại cũng cần phải có dấu hiệu, đương nhiên không phải chữ Ô mà là chữ Ðổng, việc ấy hãy để ta lo."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Chuyện này chỉ có thể để một mình Lã Bất Vi biết, nếu để người Tần phát giác, nói không chừng tin này sẽ bay về nước Triệu thì sẽ hỏng mất."

Ô ứng Nguyên lắc đầu nói,Chuyện này tốt nhất cả Lã Bất Vi cũng giấu, mới không thể có sơ suất, hãy yên tâm!

Chúng ta sẽ không đuổi mấy trăm thớt chiến mã ra khỏi quan ải nước Tần, chỉ cần mấy ngày là ta có thể sắp xếp ổn thỏa, tuyến đường cũng phải sắp xếp lại, người Triệu mới tin các con đến từ nước Sở."

Hạng Thiếu Long quả thật cảm thấy hấp dẫn, thú vị, bàn bạc với y hồi lâu rồi mới về Ẩn Long Cư.

Khi ngang qua nhà Ðằng Dực, bỗng nghe có tiếng đao kiếm giao nhau, Thiếu Long ngạc nhiên lắm, rồi cũng bước vào Bọn thị nữ chỉ điểm mới vào sân sau tìm Ðằng Dực, thì ra Ðằng Dực và Thiện Lan đang đấu kiếm.

Ðằng Dực thấy Hạng Thiếu Long thì mừng rỡ, kéo Hạng Thiếu Long ra một bên, vui mừng nói,Ðêm qua thật hạnh phúc, bao nhiêu đau khổ u uất mấy tháng nay đã không còn nữa, giờ đây chỉ mong Thiện Lan sinh cho ta một đứa con để tiếp nối hương hỏa Ðằng gia, tránh cho ta trở thành tội nhân của họ Ðằng."

Hạng Thiếu Long nhịn không được cười lớn.

Ðằng Dực đỏ mặt, dáng vẻ bực bội nói,Nếu ngươi còn cười ta, ta sẽ đại chiến một trận với ngươi."

Hạng Thiếu Long cười càng lớn hơn.

Chỉ thấy Ðằng Dực lắc đầu.

Hôm sau Hạng Thiếu Long cùng bầy mỹ nữ, dẫn theo Kinh Tuấn, Ðằng Dực, Ô Trác và những gia tướng tinh nhuệ nhất của Ô gia ra mục trường ở vùng ngoại ô.

Những chuyện chuẩn bị cho chuyến đi Triệu, toàn do Ô ứng Nguyên và Ðào Phương phụ trách.

Hạng Thiếu Long bị bọn mỹ nhân bám riết, còn Ðằng Dực thì lo huấn luyện“bộ đội đặc chủng" cho Ô gia, mười lăm ngày sau Ðào Phương đến mục trường ấy thông báo cho họ biết chuyến đi đã được sắp xếp ổn thỏa.

Trong sảnh đường ở căn nhà lớn nhất của mục trường, mọi người tập trung lại để nghe tin tức mới nhất về Hàm Ðan.

Ðào Phương nói,Hàm Ðan bỗng nhiên náo nhiệt hơn, không biết là nguyên nhân gì, Long Dương quân của nước Ngụy và đại thần có quyền thế của nước Hàn là Bình Sơn hầu Hàn Sấm đều đến Hàm Ðan, nhất định có mưu đồ, lại nghe đặc sứ của nước Tề không biết trong thời gian ngắn đã lẩn đi đâu mất."

Hạng Thiếu Long và bọn Ðằng Dực nhìn nhau, đều nghĩ tới vấn đề không hay.

Ðằng Dực là kẻ lão luyện, sớm đã biết được điều này, than rằng,Nếu nước Sở cũng phái sứ giả đến, tuy nói không chừng sẽ lột trần thân phận giả hiệu của chúng ta, nhưng chúng ta cũng không thể đánh lừa Triệu Mục là theo lời yêu cầu của y mà đến đánh cắp Lỗ Công bí lục."

Ðằng Dực cười lạnh lùng, đưa bàn tay thành cương đao, làm ra động tác chém xuống, nói,Cần biết rằng nước Sở xa nước Triệu nhất, nếu hành động mau chóng thì sẽ có cơ hội trước khi sứ nước Sở đến Triệu, trước tiên hãy trừ khử y."

Ô Trác cười,Chuyện ấy cứ giao cho tại hạ, chúng ta sẽ phái người liên lạc với Triệu Mục, để y bẩm cáo với Hiếu Thành vương trước, khiến cho người Triệu mở lớn cổng thành mà đón chúng ta."

"Triệu Mục và tên hôn quân ấy đã làm lành với nhau rồi ư?" rồi quay sang Ðào Phương hỏi.

Ðào Phương than,Hiếu Thành vương quả là một tên hôn quân không hơn không kém, nghe tin trong cung truyền ra, gã vô sỉ Triệu Mục ấy quỳ ở ngoài cung của y đến nửa đêm thì được y tiếp kiến, trong chốc lát thì dính nhau như keo."

Rồi quay sang Hạng Thiếu Long nói,Triệu Nhã quả là kẻ lẳng lơ thành thói, giờ đây nết cũ lại quay về, chung chạ cùng bọn tuấn nam, trở lại lối sống phóng đãng như trước."

Hạng Thiếu Long im lặng không nói, Ðào Phương nhắc tới chuyện này là để gã không còn suy nghĩ gì nữa. ôi! Cần phải dạy cho ả tiện nhân này một trận thì mới hả cái giận trong lòng của gã. Ðến đây, gã chợt nghĩ lẽ nào mình đối với ả chưa dứt tình, nếu không sao nghe chuyện này thì lại sinh hận đến thế?

Ðào Phương nhíu mày nói,Bọn chúng rốt cuộc là có mưu đồ gì?"

Kinh Tuấn nói,Ðương nhiên là đối phó nước Tần chúng ta."

Ðằng Dực ngạc nhiên,Tiểu Tuấn, ngươi trở thành người Tần thật nhanh!"

Kinh Tuấn hơi lúng túng nói,Không ổn sao?"

Ðào Phương cười,Sao lại không ổn, Ðằng Dực đại ca của ngươi chẳng qua là chưa quen thôi!"

Ðằng Dực lắc đầu gượng cười, không nói gì.

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng quan niệm của thời này đối với quốc gia nhạt nhẽo hơn gia tộc, hơi giống người của thế kỷ XXI làm việc ở các công ty lớn, nếu cảm thấy không có tương lai mà bản thân lại có chút tài năng thì lập tức đến công ty khác để làm việc.

Hạng Thiếu Long hỏi Ðào Phương nói,Tình thế của Lã Bất Vi ở nước Tần có gì thay đổi?"

Ðào Phương hơi suy nghĩ rồi chậm rãi nói,Lã tướng quốc giờ đây chỉ thiếu quân công, nhưng y không dám sơ suất, sợ người Tần không hợp tác thì nguy to, vậy thì những ưu thế y có được nhờ Thiếu Long sẽ trôi theo dòng nước mất."

Hạng Thiếu Long cười khổ trong lòng. Chuyện này gã e rằng khó mà giúp được, tuy bảo rằng trong thời đại chiến tranh này, ta không xâm lược người, người cũng xâm lược ta, nhưng nếu buộc gã cầm quân đánh thành cướp đất, giết người phóng hỏa, thì gã không thể làm nổi.

Mọi người bàn bạc hồi lâu rồi quyết định ngày mai Ô Trác sẽ lên đường ngăn cản sứ giả nước Sở đến Triệu.

Hai mươi ngày sau, khi Kinh Tuấn hồi phục trở lại hoàn toàn, mọi người lập tức bí mật lên đường, ra khỏi quan ải nước Tần thì đi một vòng lớn từ nước Tề vào Triệu.

Suy nghĩ của Hạng Thiếu Long so với trước kia đã chu toàn hơn. Trước tiên phái sứ giả đến biên phòng nước Triệu đưa văn thư cho Triệu vương, trong chốc lát thành của Triệu vương chiêng trống ẩm ĩ, cửa thành hạ cầu treo xuống, khoảng vài trăm quân Triệu xếp hàng chỉnh tề đón chào họ.

Ðằng Dực hạ lệnh, ba trăm tinh binh đoàn của Ô gia đóng giả thành người chăn ngựa, hạ trại ở ngoài thành chờ người Triệu. Lãnh tướng của Triệu binh đem quân đến là thủ tướng Ðịch Biên, tuổi khoảng ba mươi, người thấp nhỏ, mặt mũi lanh lẹ, thái độ rất nhiệt tình, vừa gặp đã cười hà hà,Tên của Ðổng tiên sinh như sấm gõ bên tai, hôm nay được gặp, còn gì hay bằng."

Sau mấy lời khách sáo, Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực và Kinh Tuấn đưa y đến xem một ngàn thớt ngựa, Ðịch Biên là một chiến tướng, tự nhiên biết xem hàng, đứng ở ngoài chuồng ngó vào, ngạc nhiên nói,Chiến mã này rất tốt, còn hơn những thớt ngựa của tệ quốc mà trước kia Ô gia nuôi dưỡng."

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy buồn cười, sau mấy câu khiêm nhường thì sai người dắt một con tốt nhất ra tặng cho Ðịch Biên.

Không cần nói Ðịch Biên càng tỏ vẻ thân mật hơn, vội vàng mở cửa thành, sai người đưa ngựa vào thành, vừa đi vừa nói,Ðai vương biết Ðổng tiên sinh từ nước Sở đến nên rất vui mừng, nhất là tệ quốc đang nóng lòng cần chiến mã, tiên sinh đến thật đúng lúc."

Hạng Thiếu Long và bọn hai người Ðằng, Kinh nhìn nhau, đều biết Ô Trác đã thành công, khơi thông được mắt xích Triệu Mục.

Ðêm ấy Ðịch Biên thiết yến khoản đãi, trong buổi tiệc lại hỏi chuyện nước Sở, bọn họ cứ theo những câu chuyện đã đặt sẵn mà ung dung trả lời.

Sáng hôm sau Ðịch Biên sai một tên lãnh quân đưa bọn họ về Hàm Ðan, ngày đi đêm nghỉ hai mươi ngày sau, Hạng Thiếu Long đã về đến nơi đã khiến cho gã đau lòng đứt ruột.

Đề xuất Voz: Tôi Thay Đổi Từ Khi Có Siêu Năng Lực
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN