Chương 145: Quay Về Hàm Ðan (1)

H

àm Ðan vẫn như xưa.

Người đón tiếp“bạn cũ" là đại phu Quách Khai và Ðịch Dẫn, đó chính là Ô Trác cải trang mà thành.

Sau khi chào hỏi, mọi người xua đàn ngựa vào trong thành Hàm Ðan.

Quách Khai cưỡi ngựa sánh vai cùng Hạng Thiếu Long, cười nói,Ðại vương thấy tiên sinh thân sở nước Sở mà lòng hướng về triệu, rất vui mừng, đêm nay sẽ thiết yến tại hoàng cung để khoản đãi tiên sinh."

Hạng Thiếu Long lòng tràn trề cảm xúc khi nhìn thấy cảnh xưa, hạ thấp giọng, buông từng chữ nói,Ðại vương có thể biết được tâm tình của tiểu nhân, quả thật khiến cho tiểu nhân cảm động. Than ôi! Kẻ mất nước cứ trôi lềnh bềnh như lục bình không rễ, nỗi khổ trong lòng quả thật người ngoài không biết được."

Quách Khai hơi nghiêng người sang, nói,Nghe Ðịch tiên sinh nói Ðổng tiên sinh đang định làm ăn lớn, không biết đã hiểu rõ tình thế ở đây chưa?"

Hạng Thiếu Long giả vờ dáng vẻ thô lỗ chân thành, nói,Tiểu nhân chỉ biết nuôi ngựa, những thứ khác thì một khiếu cũng chẳng thông, mong Quách đại phu chỉ điểm giùm cho, tiểu nhân tuyệt không quên ân điển của đại nhân."

Sách lược lần này là phải giả vờ ngu xuẩn và khờ khạo để ứng phó với hạng xảo quyệt như Quách Khai.

Quách Khai ha ha cười lớn rồi nghiêm mặt nói,Không biết vì cớ gì Quách mỗ vừa thấy tiên sinh thì trong lòng thích thú, chỉ điểm thì không dám, Quách mỗ sẽ tận lực giúp đỡ tiên sinh hoàn thành tâm nguyện."

Hạng Thiếu Long giả vờ dáng vẻ rất cảm kích, nói,Có đại phu chiếu cố tiểu nhân, tiểu nhân quả thật đã an tâm.

Không biết tiểu nhân phải chú ý những điều gì?"

Quách Khai nói với ngữ điệu không gì thành khẩn hơn,Ðại vương đã sai hạ quan chỉ điểm cho tiên sinh. Nhưng Hàm Ðan có hai người, tiên sinh cần phải cẩn trọng đề phòng, nếu không, không những tâm nguyện khó thành mà nói không chừng sẽ có họa bất trắc, gặp phải vận mệnh giống như họ ô."

Hạng Thiếu Long giả vờ điệu bộ kinh hãi, hỏi,Tiểu nhân và người khác không thù không oán, cớ gì có người hại tiểu nhân? trong lòng lại cười thầm.

Quách Khai tưởng gã là hạng lỗ mãng nơi thảo dã, suy nghĩ đơn thuần, có thể dùng phương pháp trực tiếp này để lôi kéo, hòng làm nản lòng gã, để y mặc sức thao túng.

Từ đó có thể thấy Triệu vương chuẩn bị dùng gã để thay cho họ ô, mới khiến cho Quách Khai thấy được gã có giá trị lợi dụng.

Quách Khai nhìn bốn phía, những người xung quanh đều cách xa, rất an toàn, rồi mới hạ giọng xuống nói,Người thứ nhất phải cần trọng là Quách Tùng, người này không muốn một Ô Thị Lô khác xuất hiện."

Hạng Thiếu Long gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Lời Quách Khai không phải là vô lý, đó gọi là một núi không thể có hai cọp. Nhưng“Ðổng Khuông" này muốn trở nên giàu có hùng mạnh như Ô Thị Lô ngày ấy e rằng mấy đời cũng đừng hòng làm được. Cho nên Quách Khai vẫn chỉ dọa suông mà thôi.

Quách Khai nói tiếp với vẻ thần bí,Người thứ hai cần phải chú ý là Cự Lộc hầu Triệu Mục."

Hạng Thiếu Long không khỏi bất ngờ kêu lên,Cái gì?"

Trong chốc lát y đã hiểu ra Quách Khai không muốn chịu thua Triệu Mục, đang tìm cách lật ngã y. Nhưng Quách Khai để lộ tâm sự trong lòng của mình cho người ngoài biết, quả thật có chút không cẩn thận, cho nên Hạng Thiếu Long không khói nghi ngờ.

Lúc này đã đến tân quán, nơi tiếp đón họ, điều bất ngờ đây chính là Chất Tử phủ ngày trước giam lỏng Chu Cơ và Doanh Chính giả.

Quách Khai mỉm cười, không nói gì, đưa họ vào trong phủ.

Quách Khai lại nói một hồi những lời hay ý đẹp, nhận lễ vật một ngàn thớt ngựa tốt ấy rồi mới về cung phục mệnh.

Mọi người vào trong nội sảnh nghe Ô Trác báo cáo tình hình. Ô Trác hít một hơi rồi nói,Chúng ta quả thật may mắn, người Sở quả nhiên có phái sứ tiết, may mà đã bị ta tóm gọn, lại còn được rất nhiều tài liệu quý giá."

Ðằng Dực hiểu ý, nói,Ðại ca vất vả rồi!"

Trong năm anh em kết nghĩa ấy, Ô Trác đứng đầu nên trở thành đại ca. Tiếp theo là Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực, sau đó mới đến hai vị tiểu đệ là Vương Tiễn và Kinh Tuấn.

Ô Trác gật đầu nói,Quả thật rất vất vả, tuy nhiên khi bắt sứ nước Sở đặt bẫy và mai phục, đã mất năm anh em, bị thương mười người, nhưng đó là điều khó tránh."

Hạng Thiếu Long có thể tưởng tượng ra tình thế nguy hiểm lúc ấy, nói,Có biết tại sao chúng đến Hàm Ðan không?"

Ô Trác nói,Cách thẩm vấn mệt mỏi của tam đệ thật hữu dụng, tên sứ tiết Bạch Ðịnh Niên ấy chịu không quá ba ngày thì đã khai ra tất cả, té ra chuyện này có liên quan đến Ðông Châu quân."

Ai nấy đều biến sắc.

Từ bảy trăm năm trước do Võ vương Cơ Xương, Châu Công đặt ra chế độ phong hầu kiến địa, có thể mượn hình ảnh của một đại gia đình sống cùng nhau truyền đời để hình dung.

Gia đình ấy đầu tiên do một thủy tổ tài cán, dẫn dắt mấy đứa con, đồng tâm hiệp lực với nhau, tạo ra một đại gia tộc lấy tông tộc họ Cơ làm trung tâm, giữa thiên tử và các chư hầu khác họ, quá nửa là có quan hệ thân thích.

Cả tổ chức phong hầu kiến quốc này, đều lấy gia tộc làm xương sống.

Chỉ từ điểm này suy luận, thì sẽ biết sự tan rã của đế quốc chỉ là vấn đề thời gian. Nguy cơ có hai điều, đầu tiên là chế độ con trưởng kế thừa, một khi truyền cho kẻ không có tài cán, thì sẽ làm cho mọi người xa rời, Châu U vương là một ví dụ rõ nhất.

Tiếp theo là mối quan hệ mật thiết giữa các bên, sau nhiều đời thì xa dần, mà dân số ngày càng tăng, đất đai ngày càng hẹp, khó tránh xuất hiện tình cảnh tranh đoạt, giành giật lẫn nhau.

Thế cuộc loạn lạc vừa xuất hiện, không ai đủ sức để ngăn cản sự vận chuyển tự nhiên của bánh xe lịch sử. Một khi vương thất đã mất đi khả năng khống chế chư hầu, lập tức sẽ rơi vào cục diện quần hùng cát cứ.

Mà sự xâm nhập của ngoại tộc khiến cho Chu Bình vương phải chuyển về phía đông, từ đó đã tạo ra một cơ hội.

Danh phận vua tôi trên dưới lúc đầu được tạo ra bởi quyền lực, một khi quyền lực đã mất thì danh phận chỉ như con hổ giấy, quyền thống trị của nhà Châu đã bị tan rã toàn diện. Nhưng sự tan rã ấy xuất hiện dần dần, không phải là một sớm một chiều.

Trước khi có chuyện tam gia phân Tấn, chư hầu quan hệ với nhà Chu vẫn nhớ đến tình xưa, vẫn kiêng dè, tuy ngang ngược nhưng không quá đáng.

Cho nên Bình vương chuyển về phía đông, trong ba trăm năm ấy về đại thể vẫn có thể duy trì được sự tôn trọng và kiêng nể của chư hầu đối với nhà Châu về mặt tinh thần.

Từ sau chuyện ba nhà phân Tấn, vẫn chưa xuất hiện tình trạng các đại phu soán đoạt hoặc tiếm vị của vua. Nhưng sau khi phân Tấn, địa vị của nhà Châu càng yếu hơn, uy nghiêm càng giảm. Nhưng Ðông Châu quân vẫn là cộng chủ về mặt danh nghĩa của các chư hầu.

Giờ đây Ðông Châu quân nắm vào tâm lý sợ Tần của các nước, đánh một đòn cuối cùng, quả thật không thể coi thường Ô Trác tiếp tục nói,Lần này mật sứ Ðông Châu phái đến là Cơ Trọng, nếu y có thể xúi dục Tề, Sở, Yên, Triệu, Ngụy, Hàn, sáu nước liên minh, tình thế nước Tần sẽ rất xấu, mà xem ra cơ hội thành công tương đối lớn."

Ðằng Dực quay sang Hạng Thiếu Long nói,Chúng ta phải tìm cách phá hoại chuyện này, nếu không Lã Bất Vi sẽ khó giữ địa vị tướng quốc của y."

Hạng Thiếu Long suy nghĩ rất nhiều.

Lời Ðằng Dực rất có lý. Nói cho cùng địa vị tướng quốc của Lã Bất Vi đều là nhờ Trang Tương vương mà có, không hề vững Chắc. Còn người Tần rất coi trọng quân công, nếu sáu nước liên quân, cuộc chiến này chỉ thua chứ không thắng, lúc ấy Trang Tương vương cũng khó bảo vệ nổi Lã Bất Vi.

Nếu Lã Bất Vi bị lật đổ, Ô gia của bọn họ đừng mong đứng vững tại nước Tần, thiên hạ tuy lớn, nhưng xem chừng Ô gia vẫn không có chỗ an cư.

Sự việc vốn đơn giản mà bỗng chốc trở nên phức tạp, phiền toái đến thế.

Kinh Tuấn cuối cùng tìm được cơ hội chen vào, nói,Yên, Triệu không phải đang đánh nhau ư? Tại sao lần này lại có phần của người Yên nữa?"

Ðằng Dực nói,Mấy trăm năm nay giữa các chư hầu thường thoắt đánh thoắt hòa." Rồi nghiêm mặt nói,Tiểu Tuấn nên nhẫn nại thì hơn, không nên đi tìm Triệu Chi của ngươi trong lúc này, nếu không sẽ lộ bí mật thì chúng ta đừng hòng sống sót rời khỏi Hàm Ðan."

Kinh Tuấn lặng yên rồi gật đầu, nhưng ai cũng đều thấy vẻ không cam tâm của gã.

Hạng Thiếu Long nói,Tình hình phía Triệu Mục thế nào?"

Ô Trác nói,May mà chúng ta bắt được sứ tiết của người Sở phái đến, nếu không lần này sẽ hố nặng. Té ra Triệu Mục là con thứ năm của Xuân Thân quân nước Sở, tên Bạch Ðịnh Niên này là người của Xuân Thân quân phái đến liên lạc với Triệu Mục, lại còn mang theo mật hàm do chính tay Xuân Thân quân viết, chúng ta khỏi cần hỏi han nhiều."

Đề xuất Đô Thị: Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN