Chương 146: Quay Về Hàm Ðan (2)

Ðằng Dực cười nói,Ðại ca đương nhiên sẽ giao bản khác cho tên gian tặc ấy chứ?"

Ô Trác cười nói,Ðiều đó tất nhiên, mật hàm này nội dung đơn giản, chỉ là bảo Triệu Mục hãy tin tưởng Bạch Ðịnh Niên, hợp tác với y, còn hợp tác làm gì, không hề viết ra. Vì thế ta đã làm giả một dấu ấn theo như trên bức thư, viết thành một bức khác, giao cho Triệu Mục, giờ đây xem ra y rất tin tưởng chúng ta."

Hạng Thiếu Long trong lòng chợt nghĩ ra một ý nói,Bức mật hàm ấy vẫn còn ở đây chứ?"

Ô Trác nói,Thứ hữu dụng như thế ta làm sao bỏ qua, ngay cả tên sứ nước Sở ấy ta cũng giữ lại, giam lỏng ở một nơi bí mật ở Hàm Ðan. Lần này Triệu Mục chắc chắn sẽ gặp khó khăn đây."

Hạng Thiếu Long cả mừng, bốn huynh đệ thương lượng một hồi lâu rồi mới an tâm vào hoàng cung dự tiệc.

Trên đường Hạng Thiếu Long nhớ lại cuộc quyết chiến với Liên Tấn trong hoàng cung lần ấy, trong lòng không khỏi cảm khái.

Chuyện đời khó mà ngờ được.

Lúc ấy đâu ngờ ngày này của hai năm sau, gã có thể dùng một vỏ bọc khác, một tâm trạng hoàn toàn khác đi gặp Triệu vương.

Hạng Thiếu Long và ba huynh đệ kết bái hiên ngang tiến vào cung môn.

Cấm vệ quân đã bày trận thế phía trước quảng trường điện chính để đón chào, nhạc tấu vang lừng, không khí rất náo nhiệt Bọn Hạng Thiếu Long không ngờ được đón tiếp nồng nhiệt như vậy, cũng biết Triệu vương rất coi trọng chuyến“quay về" của họ.

Một tên tướng thúc ngựa ra, cao giọng hô những câu đón chào, đó chính là kẻ đứng đầu cấm vệ quân Thành Tư.

Hạng Thiếu Long cũng giả vờ đối đáp mấy câu rồi sánh vai cùng y vào trong cung.

Thành Tư cười thân thiết nói,Không biết vì sao mạt tướng lần đầu tiên gặp tiên sinh mà như có cảm giác đã quen.

Tiên sinh rất giống một người mà mạt tướng quen biết, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai."

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm lo, biết mình dù đã thay đổi dung mạo, nhưng hình thể vẫn như vậy, lời nói và cử chỉ đôi lúc để lộ sơ hở khiến Thành Tư nhớ lại gã.

Rồi Hạng Thiếu Long nói với giọng trầm trầm, tiết tấu chậm rãi,Thành binh vệ không cần phải ngạc nhiên, bỉ nhân cũng thường có cảm giác như thế, chính là lần đầu tiên gặp nhau nhưng giống như đã từng quen biết."

Thành Tư gật đầu,Chắc là thế!"

Lúc này đã đến quảng trường trước điện Ngọc Hoa trong nội cung, Thành Tư xuống ngựa trước rồi đến bọn Hạng Thiếu Long.

Hai bên bậc cấp dẫn lên điện Ngọc Hoa có mấy chục tên cấm vệ cầm mâu đứng nghiêm, tên gian tặc Triệu Mục cùng Nhạc Thừa, Quách Khai cùng bước xuống đón chào.

Hạng Thiếu Long thấy cảnh này mà trong lòng than thầm, không ngờ tên hôn quân Hiếu Thành vương đã bị bọn họ dạy cho một bài học mà vẫn coi trọng Triệu Mục.

Triệu Mục từ xa đã cười nói oang oang,Bổn nhân là Cự Lộc hầu! Tiên sinh đến thật hay, đại vương đang nóng lòng chờ đợi."

Hạng Thiếu Long làm ra vẻ hoảng sợ, cung kính nói,Ðể đại vương chờ đợi, tiểu nhân sao gánh vác nổi."

Triệu Mục bước tới trước, hai tay nắm lấy tay gã, nhìn gã rồi mỉm cười,Ðại vương đã tận mắt thấy chiến mã của tiên sinh đưa đến, rất hài lòng. Ðại Triệu chúng tôi được tiên sinh giúp đỡ, chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn."

Hạng Thiếu Long thấy Triệu Mục không nhận ra nên cũng yên tâm, vui vẻ nói,Hôm nay có thể giúp đại vương vui mừng, tiểu nhân cảm thấy không uổng chuyến này." Ðồng thời cũng nhìn Quách Khai.

Triệu Mục thân mật giới thiệu gã cùng Nhạc Thừa, Hạng Thiếu Long lại giới thiệu hai người Kinh, Ðằng, sau mấy câu khách sáo thì mọi người bước vào trong nội điện.

Vừa bước vào cửa cung, thị vệ đã xếp hàng chỉnh tề đón chào, tiếng nhạc lại tấu lên vang lừng.

Bọn Hạng Thiếu Long và ba người Triệu Mục quỳ xuống.

Triệu vương cười ha ha, rời khỏi chỗ ngồi, bước xuống đài, dáng vẻ vội vã, đỡ Hạng Thiếu Long đứng dậy, giọng vui mừng thân thiết nói,Ðổng tiên sinh là khách quý của quả nhân, không cần dùng lễ quân thần." Rồi quay sang bọn Ðằng Dực nói,Mời các vị đứng dậy."

Hạng Thiếu Long đứng dậy, Kinh Tuấn phía sau bật khóc òa lên, mọi người kể cả bọn Hạng Thiếu Long đều ngạc nhiên.

Kinh Tuấn đang cúi đầu khóc rất lớn, phục người dưới đất không chịu đứng dậy, tức tưởi nói,Tiểu nhân đã thất lễ, nhưng nhìn thấy thiếu chủ cuối cùng có thể quay về được quê hương, hoàn thành tâm nguyện bao nhiêu năm nay, khiến tiểu nhân xúc động đến nỗi...“ rồi khóc rống lên.

Bọn Hạng Thiếu Long trong lòng đều khen hay, không ngờ Kinh Tuấn lại có bản lĩnh muốn khóc là khóc này, nếu bọn họ chẳng phải trong lòng đã có tính toán trước, sẽ tưởng rằng y quả thật cảm động đến nỗi không ngăn được nước mắt.

Triệu vương đương nhiên không hoài nghi, bước đến đỡ Kinh Tuấn dậy an ủi mấy câu, rồi quay sang Hạng Thiếu Long nói,Ðổng tiên sinh có nô bộc trung thành như thế này khiến cho quả nhân khâm phục vô cùng."

Hạng Thiếu Long lúc này mới có cơ hội nhìn toàn cảnh trong điện.

Triệu vương hậu Hàn Tinh cũng dự tiệc, được xếp ngồi phía sau về bên phải Hiếu Thành vương, đang nhìn chăm chăm mình. May mà vẻ mặt không lộ vẻ tò mò, quả thật mụ không thể nhìn ra được sơ hở nào.

Bọn tay chân Triệu vương được xếp ngồi bốn chiếu, mỗi người một chiếu, vẫn còn có một chiếu trống, không biết kẻ nào lớn gan đến thế, cả tiệc của Triệu vương mà cũng dám đến trễ. Miệng thành khẩn nói,Bọn tiểu nhân tuy ở nước khác đã lâu nhưng lúc nào cũng muốn về nước góp sức, nhưng vì mối quan hệ với Ô Thị Lô, lại e..."

Triệu vương lạnh lùng hừ một tiếng, ngắt lời gã,Ðừng nhắc tới con người ấy nữa, hãy yên tâm! Hiếm có một người có lòng dạ như tiên sinh, từ hôm nay trở đi hãy yên tâm nuôi ngựa cho quả nhân, quả nhân sẽ không bạc đãi tiên sinh."

Bọn Hạng Thiếu Long vội vàng quỳ xuống tạ ơn.

Khi đang nhập tiệc, bọn thị vệ ngoài cửa hô to,Nhã phu nhân đến!"

Bọn Hạng Thiếu Long giật mình, đều quay đầu nhìn ra cửa.

Triệu Nhã ngoại trừ vẻ mặt buồn bã, vẫn rất xinh đẹp, dáng vẻ vẫn như trước, người mặc bộ y phục màu trắng thêu hoa văn, thướt tha bước vào điện như một cánh bướm.

Hạng Thiếu Long nhớ lại tình cũ, không khỏi cảm thấy đau lòng.

ánh mắt Triệu Nhã đến chỗ Hạng Thiếu Long thì người hơi run, đứng lại.

Bọn Hạng Thiếu Long trong lòng đều bảo không hay.

Triệu Nhã không giống như bọn Hiếu Thành vương và Triệu Mục, đối với kẻ đã sớm tối có nhau, quấn quít xác thịt, chỉ cần dựa vào trực giác nhạy bén của nữ nhân đối với tình lang thì có thể cảm nhận được những điều mà kẻ khác không biết. May mà bọn Hiếu Thành vương, Tinh vương hậu vẫn tưởng người đàn bà phóng đãng có tiếng này vừa ưa thích Hạng Thiếu Long nên có vẻ kỳ lạ như thế, cười ha ha nói,Vương muội lại đến trễ, chốc nữa sẽ phạt muội ba chén, hãy đến ra mắt Ðổng tiên sinh."

Triệu Nhã bình tĩnh trở lại, nhìn Hạng Thiếu Long với vẻ nghi hoặc rồi đột nhiên sầm mắt, quỳ xuống trước Triệu vương thi lễ rồi mới đứng dậy chào Hạng Thiếu Long,Triệu Nhã xin ra mắt Ðổng tiên sinh."

Bọn Hạng Thiếu Long thở phào, ngồi vào chiếu tiệc.

Bọn họ ngồi vào bốn chiếu, bên kia là Triệu Mục, Triệu Nhã, Nhạc Thừa và Quách Khai.

Khi bọn thị nữ đem rượu thịt lên, một đội gồm hơn ba mươi tên vũ cơ yểu điệu chạy vào, múa may theo tiếng nhạc vang lừng.

Triệu Nhã ngồi vào chiếu tiệc mà vẫn cứ cúi mặt, vẻ mặt rất đau khổ, xem ra hình như nhớ lại chuyện xưa.

Múa xong chủ khách mời rượu nhau.

Triệu Mục không chịu tha cho Triệu Nhã, nhắc lại chuyện phạt ba chén, buộc ả uống cạn ba chén.

Lúc này Triệu Nhã hơi say, mỉm cười lả lơi, Hạng Thiếu Long tuy nhìn thấy nhưng chỉ cảm thấy tức giận. Khi mỹ nữ ấy trở nên lả lơi, không người đàn ông nào không cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. Nhất là ả đã quay về dáng vẻ phóng đãng ngày trước, liếc mắt đưa tình cùng bọn người có mặt. Ðằng Dực và Ô Trác thì chẳng sao, Kinh Tuấn thì đã sớm chìm trong sóng tình, cứ nâng ly cùng ả.

Sau một hồi, Triệu vương hỏi Hạng Thiếu Long,Tiên sinh chuẩn bị mở mang sự nghiệp như thế nào?"

Hạng Thiếu Long vẫn với giọng khàn khàn chậm rãi ấy,Tiểu nhân chỉ đi trước một bước, vẫn còn mấy bầy chiến mã và ngựa giống đang trên đường chuyển đến đây, sự việc không thể chậm trễ được, ngày mai tiểu nhân sẽ ra ngoài thành quan sát, xem nơi nào có địa điểm thích hợp thì sẽ mở mục trường."

Triệu vương mừng rỡ nói,Thế thì tốt quá!"

Triệu Nhã đưa mắt liếc Hạng Thiếu Long nói,Gia quyến của tiên sinh cũng sẽ đến cùng lúc chứ?"

Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ lả lơi của ả, trong lòng không vui, lạnh nhạt nói,Ðợi sắp xếp mọi thứ xong, tiểu nhân sẽ sai người quay về rước họ."

Nhạc Thừa ngạc nhiên hỏi,Ðổng tiên sinh làm cách nào mà đưa gia quyến về đây, không sợ người Sở nghi ngờ sao?"

Đề xuất Voz: [Kể chuyện] Những chuyện éo le thực tế
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN