Chương 148: Ngõ Hẹp Gặp Nhau (1)

T

riệu Nhã ra sức vỗ ngựa phóng như bay khiến mọi người phải hộc tốc đuổi theo, sau khi băng qua khoảng đất trống ngoại thành, Triệu Nhã rời quan đạo phóng về phía đông bắc, nơi có đồi núi chập chùng.

Ðịa thế bắt đầu thay đổi, các đỉnh núi bắt đầu thay thế cho các thảo nguyên, trên đường đi đầy rẫy các ngọn thác, mây bay chập chùng, nước suối trong xanh, đẹp như tranh vẽ, tạo nên một cảnh đẹp mê hồn.

Xuyên qua mấy sơn cốc, đến một con hẻm dài, hai bên là dốc núi cheo leo, ngó lên chỉ thấy một đường trời xanh, địa thế vô cùng hiểm hóc.

Triệu Nhã kìm ngựa phía trước, Hạng Thiếu Long định đuổi lên phía trên, Ðằng Dực đứng sát bên gã, hạ giọng nói,Thiếu Long! Nếu huynh nói chuyện với Triệu Nhã với vẻ mặt và ngữ khí ban nãy, sớm muộn cũng bị ả phát hiện."

Hạng Thiếu Long giật mình, biết Ðằng Dực là người đứng ngoài nên sáng suốt hơn, nhìn ra phía sau, chỉ thấy Ô Trác đang hỏi Tạ Pháp về tình thế xung quanh, không nghe tiếng họ, vội vàng hỏi Ðằng Dực cách đối phó.

Ðằng Dực nói,Ðổng Khuông chỉ là một kẻ nuôi ngựa, các mặt khác đều ngờ nghệch, Thiếu Long phải nhớ lấy điểm này!"

Hạng Thiếu Long ghi nhớ vào lòng, trở nên trầm mặc.

Con hẻm sâu đã hết, mở ra phía trước mắt một khoảng trống trải, cây rừng đâm thấu trời xanh, ánh nắng chen qua kẽ lá chiếu xuống đất, đẹp đến không thể tả nổi.

Trong khu rừng là các dòng suối, đang chảy rót rách, tựa như tiên cảnh, khiến tâm hồn ai cũng ngây ngất.

Triệu Nhã hình như rất quen thuộc với chỗ này, dắt họ trèo lên một gò nhỏ, nhìn bốn phía, lập tức toàn cảnh đều được thu vào tầm mắt.

Hạng Thiếu Long giong ngựa đến bên Triệu Nhã, đưa mắt nhìn tứ phía, xem xét tình hình, phát hiện đây quả là một nơi tốt để lập mục trường, xa xa có các ngọn núi vây quanh, màu xanh trải dài vô tận, cỏ cây tươi tốt, địa thế rộng rãi, trước mắt toàn là một màu xanh mơn mởn, hương bay thoang thoảng, không nén được cười lớn,Con bà nó, phu nhân làm sao biết được chỗ tốt thế này?"

Triệu Nhã nghe ngữ khí của gã thô lỗ như thế, chỉ nhíu mày chứ không trả lời.

Bọn Ðằng Dực đứng bên cũng khen ngợi.

Tạ Pháp nói,Nơi đây gọi là Tàng Quân cốc, lối vào duy nhất là con hẻm ban nãy, năm ấy Vũ Linh vương của đại Triệu chúng ta đánh nhau cùng bọn Nhung Ðịch, đã từng giấu quân ở đây, sau đó thắng trận, từ đó về sau nơi này được gọi là Tàng Quân cốc, Ðổng tiên sinh thấy chỗ này có được không?"

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ, ta làm sao biết được hay không, vội vàng đưa mắt nhìn vị chuyên gia mục súc Ô Trác.

Ô Trác hơi gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Hạng Thiếu Long giả vờ ngó nghiêng một hồi rồi khen,ôi, thật là tốt thấy con bà nó!“

Bọn hai người Ðằng Dực và Ô Trác đều buồn cười trong bụng, Tạ Pháp và Nhã phu nhân thì nghe xong rất lấy làm khó chịu.

Hạng Thiếu Long cố nén cười nói,Bỉ nhân thấy vật gì tốt thì lại nói mấy câu ấy. Chỗ đẹp thế này, không phải thấy con bà nó à?"

Tạ Pháp vui mừng nói,Nói vậy, tiên sinh phải chăng đã chọn nơi này làm mục trường."

Triệu Nhã lúc này mới nhìn Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long cố ý nhìn hau háu vào bộ ngực của ả, rồi gật đầu nói,ô, nơi này thật hợp mắt bỉ nhân, từ hôm nay trở đi, Tàng Quân cốc chính là nơi lập mục trường đầu tiên của bỉ nhân rồi đó, bà nội nó! Không ngờ công việc lại thuận lợi đến thế này."

Triệu Nhã thấy lời nói gã thật thà, thô lỗ, tưởng rằng đây mới là mặt thật của gã, trong lòng không vui, lạnh lùng nói,Ðổng tiên sinh đã tìm được nơi lý tưởng, có thể quay về được chưa?"

Hạng Thiếu Long cố ý nhìn ả say đắm rồi nói,Bỉ nhân còn phải quan sát nguồn nước, đất đai và cây cỏ ở chỗ này, bà nội nó, phu nhân vội về làm quái gì?"

Triệu Nhã nghe lời nói của gã thô lỗ, vô lễ như thế, càng không vui hơn,Ta còn có hẹn, đâu có thời gian theo tiên sinh?

Trong lòng thầm trách mình đã bị ma bịt mắt, đêm qua về phủ vẫn nhớ nhung mãi người này, giấc ngủ không yên, nên trời vừa sáng đã đến tìm y. Song như vậy cũng tốt, người này tuy bề ngoài giống Hạng Thiếu Long, nhưng xem lại cũng khác nhau lắm, mình có thể quên hẳn y đi.

Từ ngày Hạng Thiếu Long ra đi, ả không muốn bị tình cảm trói buộc nữa.

Hạng Thiếu Long vẫn không buông tha, tìm cách chặn đứng bất cứ ý nghĩ nào của ả về mình, nở nụ cười hỏi,Không biết ai khiến cho phu nhân phải vội vàng quay về?"

Triệu Nhã không nén được, giận dữ nói,Ðó là chuyện của ta, không hề quan hệ tới tiên sinh." Nói rồi giật ngựa quay đầu về đường cũ.

Tạ Pháp hoảng hồn vội sai một nửa số người hộ tống ả vào thành.

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy thống khoái.

Chỉ cần có thể làm tổn thương ả thì lòng liền cảm thấy khoái trá.

Tuy nói ả đối với mình vẫn còn chút tình, nhưng nếu lần trước ả thành công thì gã đã xương tàn cốt lạnh, cho nên giữa hai người chẳng còn tình nghĩa gì cả.

sau một hồi vờ vịt, đến lúc mặt trời lặn họ mới bắt đầu quay về hành quán.

Người của Triệu Mục đã đợi từ lâu, mời gã vào phủ dự yến.

Hạng Thiếu Long tắm rửa thay y phục xong thì một mình theo người ấy vào hầu phủ.

Triệu Mục thấy gã đến, vẻ mặt mừng rỡ, nhân lúc thời gian vẫn còn sớm, kéo gã vào phòng trong bàn bạc, chưa vào chuyện chính, đã cười nói,Nghe nói Ðổng tiên sinh khiến cho Triệu Nhã giận dữ suýt chết, thế nào? Không có hứng thú với con ả phóng đãng đấy ư? Giờ đây rất dễ có ả trong tay hơn bất cứ lúc nào!"

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm mắng Triệu Mục, lại hận Triệu Nhã đã hãm hại mình, miệng trả lời,Tại hạ sợ ả là gian tế của Hiếu Thành vương nên không dám đụng đến."

Triệu Mục rõ ràng rất thích thú thái độ cẩn thận của gã, vỗ vai gã rồi nói với vẻ thân thiết,Có phải gian tế hay không, có ai hiểu rõ hơn ta, nếu có ý với ả, ta sẽ tạo cơ hội cho tiên sinh."

Hạng Thiếu Long thầm kêu khổ, vội vàng lảng sang chuyện khác,Hầu gia đã suy nghĩ chuyện ấy chưa?"

Triệu Mục giật mình, nhớ lại Triệu Nhã, nghiêm mặt nói,Hiện nay ở Hàm Ðan, ai cũng là thân thích của ta, chỉ cần có thể trừ khử vài người, ta tất sẽ ngồi vững trên cái ghế quốc quân nước Triệu."

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Chắc hai người đầu tiên phải giết là Liêm Pha và Lý Mục."

Triệu Mục khen,Có nhân tài như tiên sinh giúp ta, không sợ nghiệp lớn không thành, nhưng dũng tướng bên hai người đó nhiều như mây, e rằng cũng khó ra tay."

Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói,Nếu dễ như thế, hầu gia đã sớm ra tay, chuyện này cứ giao cho tiểu nhân, chỉ cần tiểu nhân có được tin tức chính xác thì nhất định sẽ thành công. Nghe nói hiện nay bọn chúng không ở Hàm Ðan, tốt nhất là hãy tìm cách vời chúng về, lúc ấy tiểu nhân sẽ sai người mai phục, sẽ trừ khử chúng một cách êm thấm."

Triệu Mục nói vẻ hoài nghi,Tiên sinh có nắm chắc không? Hai người ấy chỉ gia tướng thân binh không đã vài ngàn người, không dễ đối phó đâu."

Hạng Thiếu Long nói,Không ai tinh thông thuật ám sát hơn tiểu nhân, hầu gia hãy cứ yên tâm."

Triệu Mục đâu nghĩ rằng gã chỉ nói bừa, trầm giọng nói,Chuyện này phải tính kỹ mới được, tiên sinh tốt nhất lo chuyện mục trường, đặt nền móng cho vững, Chuyện này ta sẽ nói với Hiếu Thành vương, nhất định sẽ thuận lợi đại thành."

Hạng Thiếu Long trong lòng thấy buồn cười, lời ấy của gã là muốn Triệu Mục hiểu rằng chuyện này không thể nóng lòng, lúc này thấy mục đích đã đạt, tự nhiên không ngu ngốc ép y nữa, gật đầu rồi cung kính nói,Bỉ nhân nghe lời căn dặn của hầu gia, đây cũng là chỉ thị của quân thượng."

Triệu Mục thấy gã ngoan ngoãn như vậy, lòng cả mừng, mỉm cười nói,Hiếu Thành vương có ấn tượng rất tốt với tiên sinh, nhưng phải nhớ rằng chuyện mục trường phải tiến hành gấp. Hà hà! Chiêu này quả thật đánh trúng tim đen của người Triệu. Không ai cần tiên sinh hơn cả người Triệu."

Đề xuất Voz: Đại Việt Truyền Kỳ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN