Chương 149: Ngõ Hẹp Gặp Nhau (2)

Hạng Thiếu Long nói,Tiểu nhân đã chọn được nơi lập mục trường, ngày mai sẽ lập tức tiến hành."

Triệu Mục đứng dậy nói,Nào, khách đã đến, hôm nay ngoài những kẻ có quyền thế nhất ở Hàm Ðan, còn có sứ tiết các nước đến đây vì chuyện Ðông Châu quân, nhân cơ hội này hãy gặp gỡ bọn họ!"

Hạng Thiếu Long giờ đây biết mình đã trở thành tâm phúc tin cẩn của Triệu Mục, cho nên ngoan ngoãn nghe theo y, đứng dậy cùng y ra ngoại sảnh.

Hai người sánh vai nhau trong hành lang, bọn nô tỳ gia tướng gặp phải đều quỳ xuống thi lễ.

Khi băng qua khu vườn lớn trong hầu phủ, một đám hơn trăm vũ cơ đang tập múa, nhất thời hương bay thoang thoảng, tiếng cười nói trong trẻo khiến cho ai nhìn cũng phải hoa mắt.

Hạng Thiếu Long vừa nhìn đã thấy người dạy bọn chúng ca vũ chính là Triệu Chi, không khỏi trố mắt ra nhìn.

Bọn chúng vẫn cứ tiếp tục tập múa, Triệu Chi rõ ràng nhìn thấy Triệu Mục nhưng cứ làm ngơ, liên tục phát ra mệnh lệnh, đám mỹ cơ ấy cứ tiếp tục múa, quần áo đầy màu sắc bay phấp phới.

Triệu Mục ghé bên tai Hạng Thiếu Long nói,Thích rồi à? Người ấy tên gọi Triệu Chi, là con một bậc đại nho có đức hạnh học vấn nổi tiếng nước Triệu, sư phụ cũng là một bậc đại gia kiếm thuật, ta cũng chẳng thể nào đụng được đến ả."

Hạng Thiếu Long nhún vai, tiếp tục đi.

Qua vườn hoa, hai người bước tới một hành lang dài dẫn vào nhà chính, tất cả đều đột nhiên im lặng, một nữ tỳ đang đi tới, thấy Triệu Mục, vội vàng né qua một bên, quỳ xuống.

Ngay lúc ấy, Hạng Thiếu Long trong lòng như đã cảm nhận được điều gì, tay phải bất giác nắm thanh Huyết Lãng.

Gã cảm thấy kỳ lạ, bất đồ nhìn ả nữ tỳ ấy, chỉ thấy tay nàng giấu trong ống tay áo rộng, đầu cúi xuống, cách quỳ rất đặc biệt, khiến cho người ta có cảm giác kỳ lạ, tựa như nàng có thể bật dậy bất cứ lúc nào.

Đó thuần túy là trực giác, có lẽ là Hạng Thiếu Long trên đường đến Hàm Ðan, mỗi đêm đều tĩnh tọa luyện công, nên cảm giác mới trở nên nhạy bén như thế.

Triệu Mục không hề biết, vẫn cứ tiếp tục đi về phía trước.

Hạng Thiếu Long cảm thấy mâu thuẫn trong lòng, nếu thiếu nữ ấy đến giết Triệu Mục thì chính là người cùng đường với mình, giờ đây y cố nhiên phải bảo vệ Triệu Mục, bởi vì không những phải bắt sống y về Tần mà còn phải nhờ y tiến hành kế hoạch giết chết Nhạc Thừa, đồng thời tìm hiểu âm mưu Ðông Châu quân sai sứ giả đến Triệu, nhưng nếu như làm cho thiếu nữ này rơi vào tay Triệu Mục thì càng không yên tâm.

Lúc này không còn thời gian để suy nghĩ nhiều nữa, hai người chỉ còn cách nữ tỳ ấy khoảng mười bước.

Hạng Thiếu Long đột nhiên bước dấn lên đi giữa Triệu Mục và nữ tỳ, hy vọng có thể khiến cho nàng có khó khăn mà rút lui Triệu Mục sinh lòng cảnh giác, nhìn Hạng Thiếu Long.

Thiếu nữ ấy đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp mà kiên cường, ánh mắt đầy thù hận, đồng thời hai tay trong tay áo cũng thò ra, vung ra ngoài, hai ánh chớp lóe lên, một trên một dưới bay nhanh như điện chớp về phía Triệu Mục.

Triệu Mục đề phòng không được nên hoảng hồn, không có thời gian kêu cứu hay né tránh, thanh Huyết Lãng của Hạng Thiếu Long đã bay ra khỏi vỏ, chém trên chặt dưới nhanh như điện chớp, chém bay hai ngọn trủy thủ.

Thiếu nữ ấy rõ ràng không còn ngọn trủy thủ thứ ba, thét lên rồi lăn về phía hai người.

Hạng Thiếu Long bước lên cản lại, một bóng đen chớp qua trước mắt, thì ra nữ thích khách ấy vung ra một ngọn nhuyễn tiên.

Gã thừa cơ lui về phía trước Triệu Mục, tựa như bảo vệ y, kỳ thực là cản đường Triệu Mục, y đang định rút kiếm ra khỏi vỏ Nữ thích khách ấy biết đã bỏ mất thời cơ nên lăn vào trong bụi cỏ nhanh như cắt, lẩn mất vào trong đêm.

Triệu Mục suýt tí nữa va phải Hạng Thiếu Long, vội vàng đưa tay vịn vai gã mới đứng vững được.

Hạng Thiếu Long nhìn hai ngọn trủy thủ nằm trên mặt đất, trên mũi ánh lên tia màu xanh, rõ ràng đã được bôi thuốc độc Triệu Mục vẫn còn hoảng sợ, nói,May mà lần này có tiên sinh, nếu không mạng ta khó giữ, hừ! Bọn chúng toàn là đồ ăn hại, để thích khách lẻn vào mà không hề hay biết."

Hạng Thiếu Long trong lòng thấy an ủi, như thế một là càng được Triệu Mục tin tưởng hơn, mặt khác cũng giúp cho nữ thích khách chạy thoát.

Gã không phải lần đầu tiên gặp phải nữ thích khách thân thủ cao cường này.

Ngày ấy khi ngồi trên xe ngựa của Triệu Mục rời khỏi hầu phủ thì đã bị thích khách này hiểu nhầm là Triệu Mục nên ném rắn độc vào thùng xe để hành thích gã.

Không biết nàng và tên gian tặc Triệu Mục này có thù sâu thế nào mà quyết ý hành thích như vậy, nhưng hai lần đều vì mình mà thất bai.

song Triệu Mục làm toàn chuyện xấu, việc có kẻ thù khắp nơi là điều tất nhiên.

Buổi yến diễn ra tại hậu sảnh của hầu phủ, có hơn bốn mươi chiếu, trải dài khắp sảnh đường theo kiểu song“ch chế.

Hạng Thiếu Long lúc này đã có hiểu biết nhiều về lễ nghi yến tiệc của thời này, thấy vậy nên giật mình, có nằm mơ cũng không ngờ buổi tiệc hôm nay lại long trọng và nhiều khách đến thế.

Buổi tiệc do quân chủ khoản đãi bề tôi và quý khách, khi người ít thì được bày theo kiểu đơn“ch chế, một người một chiếu, nếu tiệc lớn có hơn một trăm người thì phải bày theo kiểu đa“ch chế, tức là mỗi chiếu bốn người trở lên.

Buổi tiệc bình thường của công khanh đại thần thường bày theo kiểu song“ch chế.

Khi hai người ra đến đại sảnh, vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc mở màn, chỉ có tâm phúc của Triệu Mục là Nhạc Thừa và kẻ chứa đầy những thứ xấu xa trong bụng là Quách Khai.

Hai người này có mối quan hệ mật thiết với Triệu Mục, đến sớm là để giúp chào đón khách khứa.

Triệu Mục vừa nói đôi ba câu đã biến mất, ấy là y đi trách mắng bọn thủ hạ bất lực để thích khách lẻn vào.

Nhạc Thừa và Quách Khai tiến lên nói chuyện với Hạng Thiếu Long, hỏi xong chuyện chọn địa điểm của mục trường, Nhạc Thừa thở dài,Lần này tại hạ quả thật rất khó xử, người có chút máu mặt ở Hàm Ðan đều tranh nhau đến dự buổi tiệc này, nhưng chỗ ngồi lại có hạn, hoặc là...“

Quách Khai cũng cười khổ não nói,Tại hạ cũng gặp khó khăn như vậy, chỉ có cách là đẩy trách nhiệm cho hầu gia, bảo bọn họ đến hỏi hầu gia, tại sao không được liệt vào danh sách khách mời."

Hạng Thiếu Long kinh ngạc lắm, nhíu mày hỏi,Ðêm nay tại sao náo nhiệt đến thế?"

Nhạc Thừa ngạc nhiên nói,Hầu gia không báo cho tiên sinh biết ư? Tài nữ Kỷ Yên Nhiên, người tề danh với quả phụ Thanh ở nước Tần đã đến Hàm Ðan, hầu gia vốn không nắm chắc sẽ mời được nàng, nào ngờ nàng đã chấp nhận ngay khiến cho tất cả mọi người đều chen nhau đến để tận mắt gặp nàng."

Hạng Thiếu Long giật mình, máu nóng xông lên, nhất thời không nói được lời nào.

Cảm ơn trời đất, tuyệt thế giai nhân ấy cuối cùng đã đến.

Quách Khai ngạc nhiên nhìn gã rồi nói,Hà hà! Không ngờ Ðổng tiên sinh cũng là kẻ hâm mộ Kỷ tài nữ."

Hạng Thiếu Long chỉ nghĩ đến Kỷ Yên Nhiên, không thèm để ý đến bọn chúng nữa, vội vàng cáo từ, bước ra ngoài vườn thư giãn.

Nghĩ tới chuyện đêm nay sẽ gặp lại người ngọc, nên nhất thời lòng gã cảm thấy như bay bổng trên mây.

Ðêm nay thế nào cũng phải trọn giấc uyên ương với nàng.

Ðồng thời trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ, vì sao nàng biết rõ Triệu Mục là kẻ thù của gã mà lại chấp nhận đến dự yến?

Có bước chân gấp gáp phía sau lưng.

Hạng Thiếu Long quay người lại, vừa đúng giáp mặt với một mỹ nhân thiên kiều bá mỹ.

Mỹ nhân ấy giật mình, loạng choạng thoái lùi hai bước, mặt tái nhợt, từ mừng rỡ trở thành thất vọng, cúi đầu rồi buồn rầu nói,Xin lỗi! Nô gia đã nhận lầm người."

Dưới ánh sáng mờ mờ hắt ra từ nơi xa, mỹ nữ ấy chính là người đã từng gặp gã, nàng Việt nữ Ðiền Trinh.

Hạng Thiếu Long bàng hoàng, nàng nhất định đi ngang qua, thấy bóng dáng gã, nhận ra gã chính là Hạng Thiếu Long, nhưng khi thấy bộ mặt của Ðổng Khuông thì thất vọng.

Đề xuất Huyền Huyễn: Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN