Chương 152: Gần Nhau Mà Cứ Xa Xôi (1)

T

rong sự mong đợi của mọi người, Kỷ Yên Nhiên uyển chuyển bước vào, bên cạnh còn có Trâu Diễn.

Kỷ Yên Nhiên ốm hơn lúc trước, nhưng không làm giảm đi nét đẹp của nàng, mà còn khiến nàng xinh xắn muôn phần.

Triệu Nhã và Triệu Chi đều là những mỹ nữ có tiếng, nhưng so với nàng thì vẫn còn kém xa lắm.

Ðôi mắt Kỷ Yên Nhiên pha vẻ buồn buồn, không biết có phải vì quá nhớ nhung gã hay không.

Trâu Diễn thì thần thái bay bổng, bước vào nội sảnh cùng Kỷ Yên Nhiên.

Hạng Thiếu Long sợ Kỷ Yên Nhiên nhận ra thân hình của mình, vội vàng nấp sau Triệu Bá và Triệu Chi.

Triệu Mục đang ngẩn người ra thì giật mình, sải bước tới phía trước, cao giọng nói,Hoan nghênh Kỷ tài nữ, Trâu tiên sinh đại giá quang lâm."

Mọi người nén không được nên đều bước ra, tranh nhau ngắm nhìn mỹ nữ nổi tiếng thiên hạ ấy.

Hạng Thiếu Long cũng bị đẩy tới trước.

Tiếng Triệu Chi vang bên tai,Ðổng tiên sinh!"

Lúc ấy Triệu Mục cũng đang dẫn kiến Kỷ Yên Nhiên và Trâu Diễn cho khách khứa, Hạng Thiếu Long hoảng hồn, quay đầu lại nhìn Triệu Chi, chỉ thấy ánh mắt của nàng nóng bỏng, nhìn mình đăm đắm, vội vàng mỉm cười nói,Triệu cô nương có điều chi chỉ giáo?"

Triệu Chi vội vàng nói,Tiên sinh rất giống cố nhân của Triệu Chi!"

Hạng Thiếu Long thở phào, biết Kinh Tuấn chỉ cần lộ ra một chút tin tức chứ không lộ ra toàn bộ, giả vờ làm ra vẻ rất tò mò, nói,Người ấy phải chăng là tình lang của cô nương?"

Câu này rõ ràng mang chút bỡn cợt, gã biết Triệu Chi nhất định không chịu nổi, cho nên sau này sẽ không thèm để ý đến gã nữa.

Nào ngờ Triệu Chi đỏ mặt, e thẹn cúi đầu, đột nhiên lắc đầu rồi bỏ đi.

Tiếng cười trong trẻo của Kỷ Yên Nhiên vang lên bên tai.

Hạng Thiếu Long thì đang lau mồ hôi lạnh.

Chuyện gì thế này?

Triệu Chi chẳng phải yêu Kinh Tuấn rồi sao? Vì sao có vẻ như có tình ý với mình, lẽ nào gã trở thành tình địch của Kinh Tuấn? Nếu nàng không ưa Kinh Tuấn, tại sao lại viết thư trả lời cho y?

Khi lòng đang rối như tơ vò thì đến lượt Triệu Nhã đến tìm gã. Triệu Nhã vẻ mặt rõ ràng rất ghen tức, nhưng lại giả vờ không có chuyện gì, nói,Ai nấy đều tranh nhau làm quen với Kỷ Yên Nhiên, cớ gì tiên sinh lại tránh ở chỗ này?"

Hạng Thiếu Long đang còn hận ả, cố ý bỡn cợt, ghé sát bên tai ả nói,Tại hạ vốn có mê lực trời sinh, nếu để Kỷ Yên Nhiên tới gần thì ả nhất định sẽ đeo riết lấy, cho nên tránh chỗ này còn hơn."

Triệu Nhã nghe xong đứng ngây người ra, trên đời này lại có gã đàn ông mặt dày tự cho mình có sức hấp dẫn, huống hồ chi lời này lại nói với một nữ nhân, há chẳng phải nói ả cũng vì mê đắm gã mà đến hay sao?

Ả suýt tí nữa phất áo mà đi, chỉ là đôi chân không chịu nghe lời, cứ đứng chết dí ở đấy, dù bị gã làm nhục, nhưng hình như cũng có một niềm khoái cảm vì bị làm nhục.

Nhìn vẻ mặt khó chịu không thể che giấu được của ả, Hạng Thiếu Long khoái trá lắm, giả vờ nghiêm nghị nói,Bỉ nhân càng sợ chung chạ với nữ nhân hơn, bởi vì những nữ nhân ấy bảo đảm không thể lìa xa bỉ nhân được, than ôi!

Lúc ấy quả thật mới là đau đầu."

Triệu Nhã càng ngạc nhiên hơn. Sao lại có hạng người vừa mới gặp mặt đã nói ra lời lẽ vô sỉ đến thế. Nhưng lời ấy khiến ả nhớ lại Hạng Thiếu Long.

Trong lòng ả vô cùng mâu thuẫn, buột miệng nói,Nam nhân ở đây đều muốn lấy lòng Kỷ Yên Nhiên, cớ gì chỉ có tiên sinh là ngoại lệ?"

Hạng Thiếu Long thấy thích thú vì bỡn cợt được ả, mỉm cười nói,Người ta nói giữ ngọc trong người chỉ thêm phiền, bỉ nhân cho rằng lời ấy rất có lý. Nếu bỉ nhân giành được Kỷ tài nữ, ả lại quấn lấy không tha, nhất định sẽ khiến kẻ khác đố ky, càng phiền toái hơn, không có lợi với đại kế dựng nghiệp của bỉ nhân. Vì thế bỉ nhân chỉ có cách nén lòng.

Nói thật với phu nhân, khi còn ở nước Sở, bỉ nhân mỗi đêm đều có nữ nhân bồi tiếp!"

Triệu Nhã nghe xong mả đỏ mặt, nhưng cũng cảm thấy một sự kích thích man dại, cúi đầu nói,Tiên sinh nói chuyện với nữ tử mới quen lần đầu đều phóng túng như thế sao?"

Hạng Thiếu Long buồn cười, trả lời,Bỉ nhân trước nay đối với mỹ nhân thích nói gì thì cứ nói, phu nhân không thích nghe cũng mặc, ấy là đức tính của bỉ nhân."

Lòng tự tôn của Triệu Nhã cuối cùng trỗi dậy, sắc mặt thay đổi, nói,Tiên sinh thật không nể mặt nữ nhân, ai có thể chịu đựng nổi những lời ấy."

Hạng Thiếu Long thấy toàn trường đều chú ý đến Kỷ Yên Nhiên, không ai để ý đến họ, cười ha ha nói,Nữ nhân cũng giống ngựa, chỉ cần nắm bắt được sở thích của chúng, thì có thể khiến cho chúng ngoan ngoãn. Những con ngựa mà đổng mỗ ưa thích, chưa bao giờ không chịu khuất phục dưới làn roi của Ðổng mỗ."

Lời này càng trắng trợn hơn. Triệu Nhã nhịn không được, bực dọc nói,Tiên sinh đối với nữ nhân thật ngang ngược, xem con người như súc vật, chả lẽ không màng đến cảm giác của người ta hay sao?"

Trong lòng lại cảm thấy mơ hồ, không biết tên mã si này là người thế nào, lúc thì có vẻ như quân tử không thèm để ý đến nữ sắc, lúc thì như một tên ma đầu háo sắc.

Hạng Thiếu Long nghĩ thầm đã đủ, lạnh nhạt nói,Ðối với bỉ nhân, ngựa còn có phẩm đức cao thượng hơn con người, khi chúng đã biết chủ của mình là ai, thì sẽ không một lòng hai ý nữa."

Triệu Nhã lặng người đi, câu này đã móc trúng tim đen của ả.

Hạng Thiếu Long lúc này phát giác Triệu Chi đang trong đám người nhưng vẫn nhìn lén gã và Triệu Nhã nói chuyện, nháy mắt với nàng, khiến nàng vội vàng quay đi.

Triệu Nhã phát hiện ra, nhíu mày hỏi,Tiên sinh và Triệu Chi đã nói gì với nhau?"

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ việc quái gì đến ngươi, không thấy lão tử hỏi ngươi Bình Sơn hầu Hàn Sấm nói gì sao, ghé bên tai ả nói,ả là một thớt ngựa hoang, phu nhân cũng vậy."

Triệu Nhã lúc này quả thật không nhịn được nữa, mặt nổi giận, định trách cứ, bên kia Triệu Mục nói vọng qua,Ðổng tiên sinh đâu rồi, Kỷ tiểu thư muốn làm quen với vị khách chính của buổi tiệc hôm nay."

Mọi người đều quay nhìn về phía hai người.

Hạng Thiếu Long nhìn Triệu Nhã bằng ánh mắt nồng cháy, mỉm cười rồi đi, lòng khoái trá, xem như đã hả giận, tốt nhất Triệu Nhã sau này đừng để ý đến gã thì hơn.

Than ôi! Nếu ả tu tâm dưỡng tính, nấp trong nhà sám hối, nói không chừng gã sẽ mềm lòng tha thứ cho ả.

Khó khăn mới lách qua được đám người, đến bên Triệu Mục.

Kỷ Yên Nhiên nhìn gã, lập tức ánh mắt ánh lên tia kỳ lạ, khi nhìn kỹ không phải là Hạng Thiếu Long, thì thần sắc lại buồn bã, vẻ mặt thay đổi rất rõ ràng.

Hạng Thiếu Long cố nén tình cảm trong lòng, thi lễ rồi nói,Ðổng Khuông tham kiến Kỷ tiểu thư Trâu tiên sinh."

Kỷ Yên Nhiên bình tĩnh trở lại, lễ phép mỉm cười,Nghe danh tiên sinh đã lâu, Yên Nhiên cũng là người thích ngựa, có cơ hội mong tiên sinh chỉ giáo."

Hạng Thiếu Long thở dài, thầm nghĩ nếu không nắm bắt cơ hội ngàn vàng này, thì ngày sau sẽ càng nuối tiếc hơn, nếu nàng vì tìm không được mình, hoặc dò hỏi được gã đã đến Tần mà đuổi theo thì thật là phí.

Lúc ấy gật đầu nói,Bỉ nhân sao xứng với lời khen của tiểu thư, nghe nói Kỷ tiểu thư có thớt ngựa tốt tên gọi Tật Phong, có thể cho bỉ nhân mở rộng tầm nhìn hay không?"

Kỷ Yên Nhiên và Trâu Diễn đều ngạc nhiên.

Đề xuất Tiên Hiệp: Long Tàng
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN