Chương 153: Gần Nhau Mà Cứ Xa Xôi (2)

Kỷ Yên Nhiên lập tức trở nên vui vẻ, nhìn gã rồi nói,Tiên sinh nếu có thời gian, ngày mai hãy đến chỗ Yên Nhiên, Yên Nhiên có thể thỉnh giáo."

Người xung quanh đều nhìn Hạng Thiếu Long với ánh mắt ngưỡng mộ, không ngờ người này vì tài nuôi ngựa mà có cơ hội gần gũi với mỹ nữ tuyệt thế tài nghệ song toàn.

Long Dương quân chen vào với giọng eo éo,Ngựa của nô gia cũng có mấy con ngã bệnh, Ðổng tiên sinh có thể đến xem hộ không?"

Hai câu ấy lại khiến cho kẻ khác ngưỡng mộ nữa.

Hạng Thiếu Long đau đầu, thầm kêu mẹ ơi, miệng nói,Long Dương quân từ xa đến đây, ngựa chỉ vì quá mệt mỏi mà thôi! Nghỉ ngơi một khoảng thời gian thì sẽ khỏe lại mà thôi."

Lời ấy nói ra thì ai cũng hiểu Hạng Thiếu Long không ưa nam sắc.

Long Dương quân thỏ thẻ,Ngựa của bổn quân đã nghỉ hơn một tháng, huống hồ chi chúng đã nhiễm bệnh hơn hai ngày nay thôi, tiên sinh chẳng phải là người yêu ngựa hay sao, sao nỡ đành thấy chết không cứu?"

Triệu Mục sợ gã đắc tội với Long Dương quân nên mới thuận nước đẩy thuyền nói,Ðổng tiên sinh đâu phải hạng người ấy, ngày mai bổn hầu sẽ cùng Ðổng tiên sinh đến bái phỏng tiên sinh." Rồi quay sang Kỷ Yên Nhiên nói,Bổn hầu cũng muốn xem thớt ngựa khiến cho Ðổng tiên sinh không thể nào quên được ấy."

Hạng Thiếu Long và Kỷ Yên Nhiên trong lòng đều bực bội nhưng không còn cách nào nữa.

Kỷ Yên Nhiên chỉ đành nói,Yên Nhiên đương nhiên hoan nghênh vô cùng, hầu gia hãy đến cùng Ðổng tiên sinh."

Còn Triệu Nhã thì có cảm giác khác.

Ả không ngờ Kỷ Yên Nhiên lại chủ động hẹn hò với tên quái vật ăn nói bậy bạ ấy, chẳng lẽ y thật sự có sức hấp dẫn đối với nữ nhân hay sao? Vả lại mình quả thật bị y làm cho lúng túng, không biết nên thích thú hay chán ghét y.

Triệu Mục nói,Buổi tiệc đã bắt đầu, mời Kỷ tiểu thư hãy nhập tiệc."

Kỷ Yên Nhiên đưa mắt nhìn Trâu Diễn.

Trâu Diễn hiểu ý ngay, cười nói,Yên Nhiên và Ðổng tiên sinh đều là người thích ngựa, hôm nay có được cơ hội tốt này, hay là để lão phu và Ðổng tiên sinh đổi chỗ ngồi cho nhau."

Lần này ngay cả Triệu Mục cũng thất kinh, song ai cũng biết Kỷ Yên Nhiên trước nay vẫn có hứng thú với kỳ nhân dị sĩ, không hề có chuyện tư tình nam nữ, nào ngờ hai người này quả thật có tình riêng.

Hạng Thiếu Long cố nén nỗi vui mừng, vui vẻ nói,Ðây quả thật là cơ hội muốn mà không được, chỉ sợ bỉ nhân kiến thức nông cạn chỉ làm bẩn tai Kỷ tiểu thư."

Kỷ Yên Nhiên nở nụ cười, ai nấy đều ngây ngất, rồi dịu dàng nói,Chỉ sợ Yên Nhiên không đủ sức nghe mới đúng."

Không dám nhìn Hạng Thiếu Long nữa, xoay người bước theo Triệu Mục đến chiếu tiệc đầu tiên phía bên trái.

Bộ y phục màu xanh rất hợp với làn da và mái tóc đen tuyền của nàng khiến ai nấy cũng phải ngẩn ngơ nhìn theo.

Triệu Nhã hận không đâm Hạng Thiếu Long hai đao, vừa mới nói không thèm gần Kỷ Yên Nhiên, mà giờ đây lại bám riết lấy ả. Trong khoảnh khắc ấy, ả kinh ngạc nhận ra mình đã hoàn toàn quên bẵng Hạng Thiếu Long, trong lòng chỉ có gã đàn ông thô lỗ man rợ khiến ả vừa giận vừa yêu, cao thâm khó lường này.

Hạng Thiếu Long ngồi vào chiếu mới phát giác vẫn khó mở lời, một là hai người vì cách nhau năm xích, cũng bởi vì phía sau lưng có tên thị nữ đang ân cần phục thị, khiến cho bọn họ có ngàn lời mà không nói được.

Chiếu đối diện là Triệu Mục và Triệu Nhã, Triệu Nhã thì cố ý không thèm nhìn Hạng Thiếu Long, vẻ mặt rất giận.

Còn Triệu Mục thì tưởng Triệu Nhã vì mình ép ả gần gũi Hạng Thiếu Long, nên trong bụng khó chịu, vì thế cũng không lấy làm kỳ lạ.

Gần một trăm chiếu đều ngồi đầy người, rất náo nhiệt.

Trâu Diễn thì ngồi cùng Quách Khai, cười nói rất vui vẻ.

Kỷ Yên Nhiên ngồi xuống, cũng cảm thấy không có cơ hội nói chuyện với Hạng Thiếu Long, bởi vì nàng vẫn là người được chú ý nhất của buổi tiệc, ai nấy đều tới chào hỏi khiến nàng phải bận rộn trả lời.

Suy nghĩ nhạy bén, lời nói cao quý của nàng khiến ai nấy đều nghiêng ngả.

Có hai đôi mắt không rời Hạng Thiếu Long, một là Long Dương quân đang ngồi ở chiếu đầu, một là của Triệu Chi đang ngồi cùng với Triệu Bá đối diện với Triệu Mục.

Còn Bình Sơn hầu Hàn Sấm vốn lúc nãy không thèm để ý đến gã, thấy Hạng Thiếu Long được ngồi cùng Kỷ Yên Nhiên thì giận dữ nhìn gã.

Lúc này có người hỏi Kỷ Yên Nhiên,Không biết đối với Kỷ tiểu thư, trên đời có gì khiến cho tiểu thư động lòng nhất?

Mọi người đều thích thú, nhìn Kỷ Yên Nhiên, xem nàng đối đáp thế nào.

Kỷ Yên Nhiên làn thu ba sóng sánh, mỉm cười,Câu hỏi này rất khó trả lời! Trong mỗi giai đoạn khác nhau của loài người, đều có câu trả lời khác nhau, có lẽ khi thời xuân sắc của Yên Nhiên đã qua, thứ muốn có được chính là tuổi xuân!, Mọi người đều biết nàng cố ý lẩn tránh, nên tỏ vẻ không hài lòng, buộc nàng phải trả lời.

Hạng Thiếu Long không để cho người ngọc gặp khó, cười ha ha nói,Kỷ tiểu thư đã sớm có câu trả lời. Đó là thứ không thể có được, mãi mãi khiến cho người ta động lòng."

Mọi người đều im lặng, suy nghĩ kỹ lại thì đều thấy có lý.

ví dụ như ai không muốn làm vua của một nước, nhưng cũng chính vì mình không có phước phần ấy nên mới động lòng.

"Không ngờ Ðổng tiên sinh ngoài tài nuôi ngựa còn có tuyệt học khác, Quách Tùng khen.

Ai nấy đều cười rộ lên.

Long Dương quân dịu dàng nói,Không biết Ðổng tiên sinh động lòng với vật gì?"

Bình Sơn hầu Hàn Sấm chen vào,Ðương nhiên là ngựa tốt chạy mỗi ngày ngàn dặm, thứ vốn không thể nào có được!, Câu ấy nhất thời gây nên một trận người nghiêng ngả, không khí rất vui vẻ.

Hạng Thiếu Long biết lúc này chính là cơ hội tốt để tạo nên hình tượng của mình, cao giọng nói,Không phải đâu!

Không phải đâu! Dù cho có hai thớt ngựa tốt, cũng không thể bù đắp cho đại cuộc, bỉ nhân chỉ muốn có một vạn con chiến mã để mang lại chiến thắng cho đại vương mà thôi."

Người nước Triệu ai nấy đều gật đầu khen hay.

Triệu Nhã nén không được nói,Nhưng thứ làm cho Ðổng tiên sinh động tâm là sự vật gì không thể có được kia mà?"

Hạng Thiếu Long cười rộ lên, tiếp tục dùng cái giọng khàn khàn ấy, nhìn Triệu Nhã rồi nói,Bỉ nhân trước nay vẫn thiếu sức tưởng tượng, biết rõ những thứ không thể có được thì chẳng phí sức để suy nghĩ, nhưng những thứ có thể có được mà lại chưa thể lấy được, quả thật khiến cho Ðổng mỗ không thể ngủ yên được."

Nam nhân đang ngồi đều hiểu câu ấy bằng ý khác nên cười ầm lên.

Triệu Nhã thấy gã nhìn mình nói chuyện, vừa giận vừa vui, cúi đầu để né tránh tia nhìn ấy. Còn Kỷ Yên Nhiên ngồi bên cạnh lại nghĩ rằng mình chính là thứ mà y sắp có nhưng vẫn chưa có được, mặt đỏ lựng lên, len lén liếc gã, hận không thể lập tức ngã vào lòng gã.

Ðột nhiên lúc ấy có thị vệ bước vào, ghé tai Triệu Mục nói nhỏ mấy câu.

Triệu Mục ngạc nhiên, nhìn Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long không biết chuyện gì thì Triệu Mục đứng dậy nói lớn,Ðêm nay chúng ta có thêm một vị khách quý, y chính là đại hồng nhân Lý Viên tiên sinh, khách khanh của Xuân Thân quân nước Sở."

Hạng Thiếu Long vừa nghe đã hồn phi phách tán, mổ hôi ướt cả sống lưng.

Đề xuất Voz: Review lại " Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó "
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN