Chương 171: Giai Nhân Đê Tiện (1)
H
ạng Thiếu Long đến gian đại sảnh mà ngày ấy lần đầu tiên đến phu nhân phủ chờ Triệu Nhã, gian đại sảnh vẫn được sắp xếp như trước, nhưng giờ đây lòng gã đã khác.
Ả tại sao lại mời gã đến tòa tiểu lâu thanh tĩnh trong vườn, đối xử trọng hậu với Lý Viên mà tệ bạc với mình, chẳng khác nào không muốn gã đến sớm như vậy.
Nếu không kể về nhân cách, Lý Viên quả thật là người trong mộng của nữ nhân, ngay cả Kỷ Yên Nhiên cũng bị lay động vì dáng vẻ nho nhã của gã, nhưng đáng tiếc y lại là người như thế.
Ðang suy nghĩ thì Nhã phu nhân bước ra.
Ả thị tỳ thi lễ xong thì cáo lui.
Hạng Thiếu Long nghĩ tại sao lại không thấy bọn tiểu Siêu.
Nhã phu nhân đến bên gã rồi ngồi xuống,Ðược Ðổng tiên sinh đến sớm thế này, thật là vinh hạnh cho ta."
Hạng Thiếu Long nhìn ả.
Nét đẹp chín muồi nở rộ, mắt tràn đầy xuân ý, dáng vẻ dịu dàng, thật là thu hút người ta.
Ả càng xinh đẹp, gã càng tức giận, chắc chắn là vì Lý Viên nên mới tràn đầy sức sống thế này.
Nói với giọng ồm ồm,Tòa phủ đệ này của phu nhân còn đẹp hơn cả nơi ở của công hầu, cần gì phải nói như thế."
Triệu Nhã nghe xong nhíu mày, sao lại có hạng người cho những lời khách sáo là thật, tuy trong lòng không vui nhưng không dễ bị y làm cho tức giận như trước, đương nhiên là bởi vì trong lòng tràn trề tình yêu của Lý Viên, không thèm chấp nê mà nói rằng,Chuyện mục trường của tiên sinh đã tiến hành tới đâu rồi?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, nhìn dáng vẻ của Triệu Nhã thì biết Lý Viên hoàn toàn chiếm được trái tim nàng, thậm chí có thể hoàn toàn quên Hạng Thiếu Long, cho nên mới hồi phục phong thái như trước.
Ðây vốn là chuyện đáng vui, chí ít Triệu Nhã tạm thời không bám lấy gã, nhưng trong lòng lại cảm thấy khó chịu, rất muốn làm tổn thương ả, rất muốn thấy ả khó chịu. Nhưng cũng dằn lòng xuống, mỉm cười nói,Hôm nay không nói chuyện công, phu nhân cớ gì muốn bỉ nhân tới đây sớm thế?"
Lần này thì Triệu Nhã không trả lời được.
Ả làm như thế là bởi có ý với tên mã si này, nhưng hiện nay vì Lý Viên đột ngột xông vào, chiếm lấy trái tim ả, cho nên mới không có lòng ham muốn như trước nữa.
Ả vẫn sai người đi đón Hạng Thiếu Long đến sớm, bởi vì từ sâu thẳm trong lòng cũng mong có thể vui vầy cùng gã.
Ðổng Khuông này không phải là kẻ thô hào bình thường mà trong suy nghĩ đầy triết lý, vừa ngang tàng vừa dịu dàng, đối với ả mà nói, đã tạo được một cảm giác kích thích mới mẻ.
Khi bên cạnh gã, lúc nào ả cũng thấy bất ngờ vì lời nói và hành vi của gã. Mà gã thì đối với bản thân lúc ẩn lúc hiện, tựa như trong tim không có ả, nhưng cũng có vẻ có hứng thú với ả. Tóm lại bên cạnh gã, ả không có thời gian để nghĩ đến chuyện khác. Cảm giác ấy Lý Viên không thể nào đem đến cho ả được.
Khi ăn nằm cùng Lý Viên, ả không khỏi xem y là Hạng Thiếu Long, nhưng rốt cuộc y đã làm ả quên đi mọi thứ.
Không biết nếu gần gũi Ðổng Khuông thì có cảm giác như thế nào?
Nghĩ tới đây, thì giật mình, thầm tự trách vì sao khi gặp gã thì mọi ấn tượng về Lý Viên lập tức nhạt đi? Hạng Thiếu Long thấy vẻ mặt của ả thay đổi liên hồi, khí giận bốc lên, đứng phắt dậy.
Triệu Nhã giật mình, lấy làm lạ nhìn gã.
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Phu nhân phải chăng đã yêu tên tiểu tử Lý Viên, cho nên mới trở nên lạnh nhạt với bỉ nhân như thế này?"
Triệu Nhã giật mình, kêu lên,ô! Không!"
Lúc này ả không hiểu vì sao đối phương nói thẳng ra tâm sự của ả như vậy.
Hạng Thiếu Long cười nói,Ðiều này cũng chẳng sao, nhưng giả sử Lý Viên đánh cắp ngựa quý của Ðổng mỗ, ta nhất định không tha cho y." Nói rồi cúi người cười một tiếng.“Ta ra đường dạo một chốc, lát nữa sẽ lại về đây dự yến, để tránh cho chúng ta ngồi nhìn nhau khan. Chẳng biết nói chuyện gì mới phải."
Triệu Nhã bị gã làm chưng hửng, đứng dậy, giận dỗi nói,Ðổng tiên sinh! Ngài nể mặt Triệu Nhã được không?
Người ta trong lòng ngài chẳng bằng một thớt ngựa hay sao?"
Lời nói ra mới biết mình đã hớ, bởi vì nói thế chẳng khác nào đã sánh mình với con ngựa của gã.
Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nhìn ả, cảm thấy khoái trá, quay người ra ngoài cửa, nói với vẻ tỉnh như không,Tên tiểu tử ấy thích đối đầu với lão tử, được! Ðể Ðổng mỗ này thi triển thủ đoạn, giành cho được Kỷ Yên Nhiên, đây nếm thử mùi vị bị kẻ khác hoành đao đoạt ái."
Triệu Nhã vốn định đuổi theo nhưng nghe đến ba chữ“Kỷ Yên Nhiên" thì ngạc nhiên dừng lại.
Nhưng ả không dám cười gã, bởi vì ngữ khí của gã thể hiện một niềm tin mãnh liệt, khiến người ta cảm thấy khi gã đã nói ra thì tất nhiên sẽ làm được.
Khi Hạng Thiếu Long biến mất ở ngoài cửa, trong lòng ả vẫn còn lẩm nhẩm bốn chữ“hoành đao đoạt ái".
ôi! Cách dùng từ của gã thật mới mẻ và tuyệt vời, chẳng khác Hạng Thiếu Long là bao nhiêu.
Bỗng ả chợt nhận ra Lý Viên vẫn hoàn toàn chưa thay thế được Hạng Thiếu Long, nghĩ tới đây, trong lòng rộn ràng nhưng không dám nghĩ nữa.
Chân bước đi trên đường phố Hàm Ðan, Hạng Thiếu Long thầm nghĩ đến cảnh chiến loạn sau khi tiểu Bàn lên ngôi, trong lòng không khỏi sinh niềm cảm khái.
Trên mảnh đất rộng lớn này, sau mấy trăm năm chiến loạn, thì đã đến giai đoạn hợp lại, mà chính một tay gã đã thúc đẩy cho sự thay đổi này. Nếu oi ả sử gã không đến thời đại này, thì những chuyện này có xảy ra không? Dù cho gã thông minh hơn người đến mức nào thì cũng không nghĩ ra được vấn đề này.
"Ðổng huynh!"
Nghe tiếng gọi, Hạng Thiếu Long hoang mang, nhất thời không nhớ Ðổng Khuông chính là mình, sau đó mới nhớ ra, quay đầu nhìn lại.
Thì ra đó là Bình Sơn hầu Hàn Sấm, bên cạnh còn có bảy tá tên tùy tùng, vừa nhìn đã biết đó là cao thủ, ai nấy tinh thần cũng sung mãn, dáng vẻ cao to, Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Bỉ nhân cứ tưởng chỉ có bản thân mới thích dạo phố, không ngờ Bình Sơn hầu cũng có nhã hứng này."
Hàn Sấm mặt mũi lầm lì, không trả lời ngay, chờ đến gần rồi mới thân mật kéo tay gã nói,Nào, hành quán của bổn hầu ở gần đây, đến đó hẵng nói."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, không ngờ thái độ lạnh nhạt với mình trước kia của y giờ đây lại thay đổi một trăm tám mươi độ, từ Nam cực chuyển thành Bắc cực.
Rồi đi theo y đến hành quán, vào trong sảnh ngồi xuống, mười tên kiếm thủ vẫn đứng xung quanh, không khí rất nghiêm túc, có mùi vị của một cuộc đàm phán của các đại ca xã hội đen.
Hàn Sấm không thèm mời trà rượu mà vào đề ngay,Lý Viên thật khốn nạn, chẳng nể mặt chúng ta thế nào, công nhiên đoạt thứ bổn hầu yêu thích, đáng ghét vô cùng."
Hạng Thiếu Long ngã ngửa ra, té ra y trước giờ vẫn sai người theo dõi Triệu Nhã, thấy Lý Viên chủ động đến tìm ả, lại lưu lại ở phu nhân phủ nên phát điên lên, xem một kẻ tình địch như mình là người cùng trận tuyến, xong cũng có thể nói Hàm Sấm tự thấy bề ngoài, thân phận quyền thế, hơn hẳn Hạng Thiếu Long, cho nên không xem gã là địch, nhưng đối với Lý Viên thì khác.
Từ đây có thể thấy rằng, Hàn Sấm đối với Triệu Nhã là thật lòng, thậm chí còn muốn đưa ả về nước Hàn để giữ làm của riêng, nhưng lý tưởng này đã bị Lý Viên phá hoại.
Trong nhất thời không tìm được câu trả lời.
Hàn Sấm trong mắt lộ hung quang,Ðổng huynh tại sao chưa đến một tuần trà mà đã bỏ ra?"
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ y chắc hẳn đang định đến chỗ Triệu Nhã để hỏi tội, thấy mình bỏ ra nên mới thay đổi chủ ý, đu ồi theo kéo mình về đây.
Lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói,Ðổng mỗ ghét nhất là bị kẻ khác lạnh nhạt, không đi thì ở lại đó làm quái gì, con bà nó!"
Hàn Sấm thấy có người cùng cảnh ngộ, hừ một tiếng nói,Bình Sơn hầu ta đây một đời không biết dã gặp bao nhiêu nhân vật, nhưng chưa bao giờ thấy tên tiểu tử nào kiêu ngạo như thế, y là cái quái gì? Chẳng qua chỉ nhờ cái váy của đứa em gái, không hiểu Xuân Thân quân tại sao lại coi trọng y như thế, nếu Lý Yên Yên không sinh con trai, ta xem y còn ỷ vào cái gì nữa?"
Hạng Thiếu Long đến lúc này vẫn chưa hiểu dụng ý y kéo mình đến đây, đối với một nhân vật quyền quý như y, không cần thiết phải tìm gã để bày tỏ tâm sự.
Hàn Sấm mím môi, gằn giọng nói,Bổn hầu vì tránh không muốn đắc tội với người Sở, ảnh hưởng đến đại kế hợp tung nên mới dằn lòng không tranh Kỷ tài nữ với y, nào ngờ cả Triệu Nhã y cũng chẳng tha, chẳng trách nào từ khi y đến đây, ả dâm phụ Triệu Nhã ấy không màng đến ta nữa."
Hạng Thiếu Long lúc này mới biết Hàn Sấm say mê Triệu Nhã đến mức ấy, thở dài nói,Mỹ nữ trong thiên hạ rất nhiều, hầu gia đừng để ý đến ả thì hơn. Cho nên bỉ nhân chỉ yêu ngựa, ta tốt với ngựa thì chúng sẽ tốt lại với ta, tuyệt không có lòng khác, không khó dạy như tiểu nhân và nữ nhân."
Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Thánh Vương [Dịch]