Chương 170: Người Đẹp Đa Tình (2)

Hạng Thiếu Long ngừng bút, nhìn mỹ nhân xinh xắn như hoa, khuôn mặt trắng trẻo ấy, nheo mắt rồi nói,Ta là một nam nhân bình thường, còn nàng là cô em xinh xắn, trong căn phòng vắng vẻ không có người này, nàng bảo Ðổng mỗ sẽ đối xử với nàng làm sao mới phải?"

Triệu Chi không chịu nổi ánh mắt của gã, giận dữ nói,Ngài còn như thế nữa, người ta sẽ đi thật đấy."

Hạng Thiếu Long hạ bút xuống nói,Ta đã hiểu tâm ý của cô nương, chả trách người ta cứ bảo nữ nhân dù trong lòng đã khuất phục, nhưng mồm thì vẫn nói nô gia không chịu."

Triệu Chi rời khỏi chỗ ngồi, đến bên cửa, thở dài nói,Ngài đối xử với ta như thế, Triệu Chi hận ngài đến chết."

Hạng Thiếu Long xoay người lại, thản nhiên cười,Hận tức là yêu. Ô! Câu nói này ai đã dạy ta nhỉ, không ngờ cuối cùng Ðổng Khuông ta đã thành công. Trước đây muốn tìm một nữ nhân hận ta cũng chẳng được."

Triệu Chi giận dỗi nói,Ngoài ngựa ra, ngài còn biết gì nữa?"

Hạng Thiếu Long định thần suy nghĩ lại, nói,Vốn là ngoài ngựa ra ta chẳng còn thích thú điều gì nữa, song đêm ấy sau khi ôm cô nương thì mới biết thân thể nữ nhân thật mềm mại mê người, than ôi!"

Triệu Chi không thể chịu đựng nổi, giậm chân rồi kêu lên,Người ta hận chết ngài!" rồi đẩy cửa chạy ra ngoài.

Hạng Thiếu Long thấy vậy mà thở phào.

Gã đang cố ý chọc giận để Triệu Chi bỏ đi, nếu không cứ nói nữa thì nàng sẽ vạch ra bí mật của gã mất, nhất là khi Kinh Tuấn quay về, tên tiểu tử ấy nhất định đã làm lộ điều gì trước mặt nàng.

Dù cho Kinh Tuấn thần thái không có vấn đề, nhưng Triệu Chi đã từng tiếp xúc với y nhiều lần, rất dễ dàng nhìn thấy gã đã đeo mặt nạ, nàng cũng sẽ nhận ra những động tác của gã.

Nàng không giống như Ðiền Trinh, muốn ở cùng với gã, nếu tỷ tỷ nàng lợi dụng tình cảm để uy hiếp gã, để hoàn thành tâm nguyện thì thật là hỏng bét. Song nếu tỷ muội nàng mạo hiểm hành thích Ðiền Ðan, cũng là một chuyện đau đầu, nhưng nhất thời không tìm ra cách vẹn cả đôi đàng.

Nghĩ tới đây, đứng dây, tìm Ðằng Dực để hỏi quan hệ của họ với Thiện Lan.

Sáng hôm sau Hạng Thiếu Long thức dậy, vẫn cứ nhàn rỗi, trong lòng cảm thấy buồn cười vì mình từ một vai chính đã chuyển thành vai phụ, bị lạnh nhạt, không ngờ tên Lý Viên ấy có sức ảnh hưởng thật lớn, nếu gã là Ðổng Khuông thật sự, vẫn chưa có ý định bỏ đi thì đúng là chuyện lạ.

Nói chuyện với Ðằng Dực xong, quả nhiên đã chứng minh được Thiện Lan chính là nhị tỷ của Triệu Chi, người Tề thấy nàng xinh xắn nên nhận vào quan kỹ, huấn luyện rồi làm lễ vật tặng cho kẻ khác.

Sau cơm trưa, Triệu Mục vào cung gặp Hiếu Thành vương, trên đường đi thì ghé qua hành quán tìm Hạng Thiếu Long.

Trong căn phòng vắng vẻ, Hạng Thiếu Long kể lại chuyện bị đột kích. Triệu Mục trầm ngâm một lúc rồi nói,Chuyện này nhất định là Lý Viên sai người làm, người khác không có lý do để đối phó ngươi."

Hạng Thiếu Long đã sớm biết được điểm này, chỉ là hi vọng do chính Triệu Mục nói ra.

Triệu Mục nói,Lý Viên đã điên đảo thần hồn vì Kỷ Yên Nhiên, điều không may là hôm đó Kỷ tài nữ và ngươi ngồi cùng chiếu, lại nói chuyện hợp ý như vậy, khiến cho y đố ky, nên gây áp lực trước mặt Hiếu Thành vương, chuyện này quan hệ đến bang giao của hai nước, mà là ở thời khắc khó khăn nhất, ta cũng rất khó nói chuyện. ôi! Ðêm qua Kỷ tài nữ đã đến tìm ngươi, đừng nói Lý Viên ghen tuông lồng lộn, những kẻ trong thành Hàm Ðan thấy mình đủ tư cách theo đuổi nàng cũng đều nóng máu lên."

Rồi thở dài nói,Mỹ nhân này quả thật là cực phẩm ở chốn người, khúc tiêu đêm qua khiến cho mọi người đều nghiêng ngả, tên Lý Viên ấy còn khóc òa lên, nếu có thể đưa nàng vào phòng riêng, ngươi nói thử xem nam nhân còn gì mong muốn nữa?"

Triệu Mục nén không được hỏi,Nàng đêm qua đến tìm ngươi có chuyện gì?"

Hạng Thiếu Long giả vờ gượng cười nói,Nếu nói nàng đã ưa thích bỉ nhân, hầu gia liệu có tin chăng?"

Triệu Mục sầm mặt,Ðương nhiên là không tin."

Hạng Thiếu Long tiu nghỉu nói,Bỉ nhân vì không dằn được tình cảm trong lòng, đáng tiếc chuyện ngựa bệnh mới đến thỉnh giáo bỉ nhân mà thôi."

Triệu Mục thầm nghĩ như thế mới hợp lý, rồi nói,Ta phải đi thôi, mấy hôm nay ra đường phải mang theo người, nếu không thì Lý Viên sẽ có cơ hội tấn công, chuyện của chúng ta cũng phải sau khi giải quyết xong chuyện hợp tung sáu nước mới có thể tiến hành, tạm thời không có hành động gì cả."

Hạng Thiếu Long đưa gã ra ngoài cửa phủ.

Triệu Mục rõ ràng rất vui vẻ, cười nói,Kỷ tài nữ không biết phải chăng đã động lòng xuân, mấy ngày nay trở nên xinh đẹp hơn. Không ngờ buổi tiệc tối của Nhã phu nhân, nàng lại chấp nhận đến dự, hoàn toàn khác với tình cảnh nàng nấp trong khuê phòng không rời nửa bước khi ở Ðại Lương. Giờ đây người Hàm Ðan ai cũng xắn tay áo lên, mong giành được người đẹp, còn hơn cả mong muốn được chiến thắng trên chiến trường."

Hạng Thiếu Long nhíu mày hỏi,Ðêm nay phải chăng lại có đầu người lúc nhúc?"

Triệu Mục ngạc nhiên cười,Ðầu người lúc nhúc? Hình dung thật tuyệt vời. Lời của ngươi giờ đây có thể lợi hại hơn cả hai nhà hùng biện nổi tiếng Trương Nghi và Tô Tần. Hôm ấy ngươi khiến cho Lý Viên không thể đối đáp được, ai cũng nhìn ngươi bằng con mắt khác, ả lẳng lơ Triệu Nhã cũng động lòng xuân với ngươi, chỉ cần tiến thêm một bước nữa, nói không chừng có thể đêm nay sẽ đăng đường nhập thất!"

Hạng Thiếu Long suýt nữa bịt tai không chịu nghe, may mà đã ra đến ngoài cửa phủ, chỉ thấy bọn gia tướng của hầu phủ hơn trăm người, bọn Phố Bố cũng lần đầu tiên xuất hiện.

Triệu Mục lạnh lùng hừ một tiếng nói,Rồi cũng có một ngày bổn hầu bắt được nữ thích khách kia, lúc ấy ta sẽ cho ả sống không được, chết không xong. Bọn này đều là cận vệ của ta, rất trung thành, nhưng nếu có gì thất trách, ta sẽ xử tử toàn bộ chúng như bọn ăn hại trước kia."

Hạng Thiếu Long giật mình, con người này thật tàn nhẫn. Tất cả mọi người bao gồm cả mình, chỉ là những công cụ mà y vứt bỏ bất cứ lúc nào, nếu để y lên ngôi, dân tình nhất định sẽ chịu khổ.

Song lần này lại là có lợi mà không hại, chí ít bọn Phố Bố càng có thể đến gần y hơn.

Triệu Mục đi không lâu thì Nhã phu nhân sai xe ngựa đến đón gã, người đến đón là Triệu Ðại. Gã tin tưởng Triệu Ðại hơn bọn Phố Bố, mời y vào nhà trong rồi cười nói,Triệu Ðại, ngươi có nhận ra ta không?"

Triệu Ðại giật nảy mình, khi tỉnh lại thì kêu lên,Hạng gia!" rồi vội vàng quỳ xuống.

Hai người lúc này nhận ra nhau, Triệu Ðại cảm động đến rơi nước mắt, nghẹn ngào nói,Bọn tiểu nhân cứ mong Hạng gia quay về, vốn là định lẻn đến Hàm Dương tìm Hạng gia, nhưng vẫn không nỡ bỏ phu nhân."

"Lần này ta tuyệt không được để lộ thân phận, nếu không sẽ chết không kịp ngáp, cho nên ngươi phải giấu cả các vị huynh đệ, Hạng Thiếu Long kéo gã ngồi xuống rồi nói.

Triệu Ðại nói,Hạng gia yên tâm, dù có chặt Triệu Ðại này ra thành muôn mảnh, cũng không lọ nửa lời về Hạng gia.

Hạng gia tin tưởng tiểu nhân như vậy..." nói tới đây, mắt cũng đỏ ửng lên không nên lời nữa.

Hạng Thiếu Long nói,Lần này việc thành, các ngươi hãy theo ta về Hàm Dương! Hàm Ðan không phải là chốn các ngươi ở lâu dài."

Triệu Ðại mừng lắm, quỳ xuống nói,Mong Hạng gia hãy tha thứ cho phu nhân! Trong tim phu nhân giờ đây chỉ có một mình ngài, phu nhân...“

Hạng Thiếu Long đỡ y dậy, cảm động nói,Ta biết ngươi trung nghĩa, nhưng có những việc không thể gượng ép được, hãy để xem sự việc sẽ phát triển như thế nào! À này, Hàn Sấm mấy ngày hôm nay có lưu lại ở chỗ phu nhân không?

Vẻ mặt Triệu Ðại trở nên không tự nhiên, nói,Mấy ngày hôm nay phu nhân không gặp Hàn Sấm, nhưng Lý Viên tiên sinh của nước Sở có đến một chuyến, phu nhân mời y vào tòa tiểu lâu nói chuyện, y nấn ná hơn một canh giờ rồi mới bỏ đi. Hạng gia! Phu nhân làm thế chỉ là muốn mượn kẻ khác để quên ngài, mấy ngày hôm nay chúng tôi không hề thấy phu nhân nở nụ cười."

Hạng Thiếu Long trong lòng giận lắm, Lý Viên vốn trong lòng chẳng có Triệu Nhã, chỉ là mượn ả đế báo thù Kỷ Yên Nhiên vì nàng đã đối xử khác với mình, thế mà Triệu Nhã không biết tự ái.

Triệu Ðại nói,Hạng gia! Lời tiểu nhân là thật."

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Một chân đạp hai xuồng là rất nguy hiểm, Triệu Ðại ngươi từ hôm nay trở đi phải toàn tâm toàn ý theo Hạng Thiếu Long ta. Triệu Nhã thay đổi khó lường, ta không thể đặt tính mạng của tất cả mọi người vào tay ả, nếu ả lại bán đứng chúng ta nữa. Lần này thì không có cơ hội trốn thoát."

Triệu Ðại hoảng sợ quỳ xuống thỉnh tội.

Hạng Thiếu Long kéo y đứng dậy, khuyên lơn một hồi rồi mới sang chỗ Ðằng Dực lấy thuốc bôi vào người, rồi mới cùng Triệu Ðại đến phu nhân phủ.

Trên đường đi, càng nghĩ càng hận.

Giờ đây ngoài Triệu Mục, kẻ gã căm ghét nhất là tên tiểu nhân ác độc đê tiện Lý Viên ấy.

Rồi không khỏi trách ả Triệu Nhã lẳng lơ thành thói, ý chí không kiên định. Ðã tỏ ý tốt với tên mã si này, lại không ngừng quyến rũ nam nhân khác, vì thế trong lòng quyết định phải trừng phạt ả.

Phương pháp đối phó với hai người này tốt nhất là dùng Kỷ Yên Nhiên.

Nghĩ tới đây, trong người cũng khoan khoái trở lại.

Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Trần Đạo Đồ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN