Chương 174: Giọt Mật Ngọt Ngào (1)

K

ỷ Yên Nhiên nâng bầu rượu, đứng dậy, đến trước mặt Hạng Thiếu Long quỳ xuống bên, trong ánh mắt không cần giả vờ cũng hiện ra vẻ ngưỡng mộ, dịu dàng nói,Yên Nhiên vừa được nghe một câu chuyện ngụ ngôn sinh động nhất trong đời, không có gì báo đáp, chỉ biết mượn chén rượu ngon để đa tạ Ðổng tiên sinh."

Rồi bằng một tư thái ưu mỹ nhất, rót rượu vào chén của Hạng Thiếu Long.

Mọi người trong tiệc ai cũng bất ngờ.

Triệu Mục ngạc nhiên lắm nói,Ðổng tiên sinh kể câu chuyện ngụ ngôn tuyệt vời đến mức nào mà khiến cho Kỷ tài nữ của chúng ta phải khâm phục, tự tay rót rượu mời y?"

Cơ Trọng lộ vẻ kinh dị.

Còn Lý Viên thì sắc mặt lầm lì, trong ánh mắt lóe lên tia nhìn đố ky không thể che giấu được.

Triệu Nhã lộ vẻ ngây ngất điên đảo, kể câu chuyện ấy lại từ đầu đến cuối.

Những kẻ chưa được nghe đều bái phục.

Lúc này Kỷ Yên Nhiên đã quay về chỗ ngồi, nâng chén lên nói,Yên Nhiên xin kính Ðổng tiên sinh."

Hàn Sấm trong lòng cũng ghen ty lắm, nhưng cũng vui mừng vì có thể đả kích được tên Lý Viên đáng ghét kia, nói đế thêm vào,Mọi người cùng nâng chén!“

Ai nấy đều vui vẻ uống, Lý Viên tuy không muốn tý nào nhưng vẫn phải miễn cưỡng nhấp chén rượu đắng.

Hạng Thiếu Long quan sát bọn nữ nhân.

Kỷ Yên Nhiên đương nhiên không thể giấu nổi sự ngưỡng mộ đối với gã, Triệu Nhã thì cùng Lý Viên nâng chén để có thể che giấu ánh mắt đầy tình ý của mình. Ngay cả Triệu Chi, người đang giận gã, vẻ mặt cũng thay đổi, chốc chốc lại lén nhìn gã. Ðiều bất ngờ nhất là Quách Tú Nhi trong mắt cũng chứa đầy xuân ý. Thầm kêu may mắn, nếu chẳng phải mình thuận miệng mượn trí tuệ của người khác, đêm nay nhất định sẽ bị kẻ khác đàm tiếu, tuyệt không thể có thế cuộc một mũi tên bốn con chim như hiện nay.

Cơ Trọng nói,Không ngờ Ðổng tiên sinh cho nghe được câu chuyện ngụ ngôn sâu sắc như vậy, khiến chúng tôi đều vỗ án khen hay." Rồi quay sang Lý Viên nói tiếp,Lý tiên sinh tài cao tám đấu, đối với chuyện này tự cũng có lời giải thích khác."

Lời này của y là ngầm chê Hạng Thiếu long mà khen Lý Viên một cách trơ trẽn, có thể thấy người này vì đạt đến mục đích mà bất chấp thủ đoạn. Có thể nói đối với y tên Lý Viên có thể ảnh hưởng đến Sở vương, tất nhiên quan trọng hơn Hạng Thiếu Long nhiều.

Hàn Sấm cười ha ha nói chen vào,Ðó chính là câu chuyện ngụ ngôn Ðổng huynh lãnh hội từ ngựa, nhưng ta có một ý kiến khác, giả sử sáu nước chúng ta đều quên đi tất cả mà nếm giọt mật chỉ ngọt có một khắc ấy, liên thủ đối phó với người Tần như hổ sói kia, tất sẽ thoát thân khỏi cảnh nguy hiểm."

Câu nói này rõ ràng là chĩa mũi dùi vào người Sở, bởi vì họ đã nhiều lần bị giọt mật trên đầu lưỡi của người Tần ban cho mà phản bội các nước hợp tung khác, khiến cho bản thân cũng bị hao binh mất đất, không được bồi thường.

Bọn Triệu Mục đều cảm thấy khoái trá, nhìn vẻ mặt hơi biến sắc của Lý Viên.

Có Kỷ Yên Nhiên ở đó, Lý Viên làm sao chịu lép vế, trong khoảnh khắc đã quay trở lại bình thường, lảng sang chuyện khác.

Hạng Thiếu Long biết nói nhiều sẽ lỡ lời nên chỉ cắm cúi ngồi ăn. Lý Viên thì đối đãi ân cần với Kỷ Yên Nhiên, lại có lúc xoay sang ba nữ nhân còn lại, một vẻ mặt đầy phong lưu, nếu không phải lúc nãy bị Hạng Thiếu Long áp đảo, y quả thật là tình nhân lý tưởng của bọn nữ nhân.

Kỷ Yên Nhiên thì không thèm để ý đến y, chốc chốc nhìn sang Hạng Thiếu Long, hận không lập tức lao vào lòng gã.

Nữ chủ nhân Triệu Nhã ngồi bên cạnh Lý Viên, bị y ép cạn liền ba chén, mặt đỏ ửng, cười lả lơi nói,Hôm nay Lý tiên sinh còn ép người ta uống chưa đủ sao?"

Mọi người ngạc nhiên, nhìn sang hai người.

Lý Viên cảm thấy lúng túng, hôm nay y đến tìm riêng Triệu Nhã, một mặt là để thị uy với Hạng Thiếu Long, mặt khác là vì háo sắc, Triệu Nhã tuy không bằng Kỷ Yên Nhiên, nhưng rốt cuộc cũng là mỹ nữ hiếm có, bỏ qua thì thật là tiếc, chỉ không ngờ rằng Triệu Nhã lại tung hô ra trước bàn tiệc như thế này.

Cười khan một tiếng nói,Ðêm qua chẳng phải nói là phải so tửu lượng hay sao?"

Triệu Nhã lén đưa mắt nhìn Hạng Thiếu Long, chỉ thấy gã chăm chú nhìn vào chén rượu, có vẻ như không thèm để ý, trong lòng cũng dễ chịu, đồng thời cũng có chút hối hận, hận mình không cưỡng nổi sự dụ dỗ của Lý Viên.

Ngoài Hạng Thiếu Long, Lý Viên là nam nhân khiến ả động lòng nhất, y lại còn hứa sẽ đưa ả ra khỏi mảnh đất đau lòng này, chạy đến nước Sở. Chỉ là không biết như thế nào, tên mã si đầu óc đầy những tư tưởng đặc biệt trước mắt này, dù là đưa tay hay nhấc chân đều đầy vẻ trí tuệ và thô lỗ, chính điều này đã khiến cho ả cảm thấy kích thích hơn cả Lý Viên, kẻ đẹp trai hơn gã, khiến cho ả lúc nào cũng rơi vào sự mâu thuẫn giữa phản kháng và khuất phục, vừa đau khổ vừa sung sướng.

Kỷ Yên Nhiên nhìn Hạng Thiếu Long, quay sang Lý Viên lạnh nhạt nói,Ðó hẳn gọi là tự cổ danh sĩ đều đa tình!"

Lý Viên thầm than trong lòng hỏng bét, chưa kịp giải thích gì thì Triệu Nhã đã ngước mặt mỉm cười nói,Yên Nhiên tiểu thư đừng hiểu lầm, Lý tiên sinh chẳng qua chỉ đến tìm Triệu Nhã để bàn luận thi thư, uống rượu chỉ là trợ hứng mà thôi!, Quách Tú Nhi rõ ràng rất thích thơ ca, quay sang Hạng Thiếu Long, vị đại triết gia trong lòng mình, nói,Ðổng tiên sinh đối với thi ca có điều chi tâm đắc?"

Câu ấy vừa nói xong thì mọi người tập trung sang nhìn Hạng Thiếu Long.

Quách Tùng thầm lo, lẽ nào đứa con gái yêu của mình lại có tình ý với kẻ thô lỗ này?

Triệu Chi nhớ lại chữ viết xấu xí của Hạng Thiếu Long, trong lòng than thầm.

Kỷ Yên Nhiên và Triệu Nhã đều mong người này có thể nói ra những lời hay ho nữa.

Những bài thơ được lưu truyền từ xưa, được Khổng Tử và các học trò của ông sửa sang, cộng lại có hơn ba trăm bài.

Những bài này có giá trị thực dụng vô giá ở thời đại này, nhất là trong giới quyền quý, trở thành một bộ phận của đời sống, trong giao tế thường đem thơ ra để khoe mẽ, nếu không sẽ bị người coi thường. Thậm chí dùng thơ văn sai bọn nhạc công làm những bài từ chào đón gọi là phú thi, còn những thơ ca trả lễ được gọi là đáp phú. Vì thế những người không thông thuộc thi thơ thường làm trò cười cho kẻ khác, vì thế nên mới có câu“không thuộc thơ, nói không nên lời.

Hạng thiếu Long được coi là may mắn, nhưng sự may mắn của gã đến lúc này đã chấm dứt, cuối cùng thì đã gặp phải vấn đề không thể nào giải quyết được.

Thơ ca không những là một thứ trang sức, mà còn dùng để biểu đạt tư tưởng, lúc ấy có tục“luận thi". Cho nên luận thơ là chuyện thường thấy trong buổi tiệc, Quách Tú Nhi không phải cố tình làm khó nạn nhân khiến nàng cảm thấy thích thú ấy.

Hạng Thiếu Long suýt nữa kêu lên cứu mạng, mặt vẫn ung dung nói,Ðổng mỗ là kẻ thô kệch có tiếng, làm sao có thể nói ra những điều tâm đắc ấy."

Quách Tú Nhi không ngờ nhân vật khác người này lại đưa ra một câu trả lời khiến nàng thất vọng, cúi mặt không thể nói lời nào.

Kỷ Yên Nhiên cũng lộ vẻ ngạc nhiên.

Ðối với nàng Hạng Thiếu Long công khai theo đuổi nàng là một trò chơi rất thú vị, nhưng cũng giúp nàng hiểu thêm bản lãnh của tình lang, nào ngờ gã mới lộ uy phong thì lại né tránh.

Cơ Trọng mặt lộ vẻ khinh bỉ, càng khẳng định hơn câu chuyện ngụ ngôn lúc nãy là do Hạng Thiếu Long đánh cắp của người khác mà dùng.

Bọn Quách Khai, Hàn Sấm đều lộ vẻ ngạc nhiên, tổ phụ của Ðổng Khuông đều là người làm quan, thế mà tại sao không biết chút gì về thi ca?

Triệu Mục thì đoán gã không muốn lộ mặt trong tình huống này, cười ha ha, quay sang Triệu Nhã nói,Không biết Lý tiên sinh và phu nhân hôm nay thảo luận đề mục gì?"

Lý Viên thấy Hạng Thiếu Long gặp khó khăn, trong lòng mừng lắm, nói,Tại hạ và phu nhân đang bàn về mối quan hệ giữa thơ và nhạc, cái gì là“hứng ư thi, lập ư lễ, thành ư nhạc", tại hạ tấu những nhạc chương của mình cho phu nhân chỉ giáo, may mà phu nhân không hề chê cười."

Thông thường quý tộc và đại thần giao lưu với nhau đều không ra khỏi phạm vi thơ và nhạc, Lý Viên cũng mượn điều đó để tỏ cho Kỷ Yên Nhiên thấy y và Triệu Nhã không hề làm chuyện gì khác.

Triệu Nhã lúc này mới lên tiếng,Ðổng tiên sinh hình như không thèm để ý đến lễ nhạc thi thư!“

Hạng Thiếu Long suýt nữa muốn bóp chết ả, ả có lẽ đang ngầm châm biếm gã vì đêm qua vô lễ với mình, đồng thời cũng cảm thấy đố ky khi Kỷ Yên Nhiên tỏ vẻ ân cần với gã.

Lý Viên vừa nghe đã rất vui mừng, cười nói,Ðổng tiên sinh từ nhỏ đã làm bạn với ngựa, lấy ngựa làm vui, những chuyện khác đều không để trong mắt."

Cơ Trọng trước giờ vẫn tự cho mình là cao quý, bất đắc dĩ mới ngồi cùng bàn với kẻ nuôi ngựa, trong lòng đã sớm không vui, nhưng kẻ này thâm trầm không lộ ý nghĩ trong lòng, lúc này mới hùa với Lý Viên nói,Ðổng tiên sinh nuôi ngựa nổi tiếng thiên hạ, Lý tiên sinh hiểu biết sâu sắc về thi nhạc, mỗi người đều có sở trường riêng của mình."

Hạng Thiếu Long vốn đã không muốn nghĩ nhiều chuyện, vừa nghe thì lửa giận đã bốc lên, nói,Xin thứ lỗi kẻ thô kệch này không hiểu biết, trong bảy nước, nếu luận về học vấn, lễ nhạc, người Tần là kém nhất, tại sao một mình lại có thể uy hiếp được sáu nước chúng ta?"

Lời này vừa nói ra, mọi người trước hết là biến sắc, sau là không trả lời được, bởi vì đây là một sự thực không thể nào chối cãi nổi.

Hạng Thiếu Long lạnh lùng nói,Có lẽ có kẻ coi thường kẻ nuôi ngựa như ta, cảm thấy khinh bỉ khi Ðổng mỗ không hiểu thi thư, nhưng Ðổng mỗ có thể nhờ mục súc mà giúp cho nước giàu dân mạnh, chống lại kẻ địch. Nước Tần mạnh là bởi lấy quân công làm đầu, những thứ khác đều phải gạt sang một bên."

Đề xuất Voz: Đêm Tây Nguyên - Dưới ánh trăng khuya
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN