Chương 175: Giọt Mật Ngọt Ngào (2)

Mọi người biết gã nổi giận nên ngồi yên lắng nghe.

Hạng Thiếu Long nói tiếp,Là một phần của cuộc sống, thi thư có tác dụng bồi dưỡng tính tình, làm đẹp cho mọi thứ Nhưng trong tình hình hiện giờ điều quan trọng hơn là phải nước giàu binh mạnh, ăn no mặc ấm, nhưng nếu cả quốc gia cũng khó giữ, thì còn nói gì đến thi thư lễ nhạc. Nhớ lại năm xưa Việt vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật, rèn luyện ý chí, sau này mới có thể báo được đại thù. Bổn nhân sau khi đến Hàm Ðan đều phát hiện ai ai cũng chìm đắm trong ăn uống chơi bời, với thói quen như thế, dù cho lễ nhạc có thịnh hành thì rốt cuộc một ngày kia cũng sẽ trở thành dân mất nước."

Người khó chịu nhất là Triệu Nhã, bị gã trách mắng trước mặt, buồn bã cúi đầu.

Vẻ mặt Lý Viên và Hàn Sấm đều trở nên không tự nhiên, bọn họ quả thật chỉ biết có tình riêng mà không thèm để ý đến việc đối phó với nước Tần.

Triệu Mục thì nghĩ gã xuất thân từ chốn rừng núi, cho nên không lấy làm lạ, lại thầm nghĩ nếu sau này được làm chủ của nước Triệu thì nhất định sẽ trọng dụng con người chỉ cần thực tế này.

Còn ba thiếu nữ khác không có cảm nhận gì. Trong thế giới mà người đàn ông được tôn kính này, bảo vệ quốc gia là trách nhiệm của nam nhi, ngược lại cảm thấy mọi người đều say, chỉ mình kẻ ấy tỉnh, cảm thấy gã khác với mọi người.

"Lươn chết vì tay ai, chưa đến cuối cùng ai có thể biết được?"* Cơ Trọng cười lạnh lùng nói.

Hạng Thiếu Long rất căm ghét gã đặc sứ do Ðông Châu quân phái đến này, hai mắt trợn lên, nhìn y rồi nói,Người ta bảo kẻ bình thường chỉ biết có chuyện hôm nay, kẻ ngốc nghếch chỉ nhớ tới chuyện ngày mai, chỉ có những bậc trí giả mới nhìn xa hiểu rộng, nghĩ tới những chuyện ngày mai, thậm chí một năm hoặc mười năm sau mới xảy ra, từ đó đặt kế hoạch ngay hôm nay. Chờ đến lúc phân chia thắng thua, không thể quay lại được thì mới thấy kết quả, hay là cứ về nhà ôm nữ nhân của mình ngủ một giấc là xong."

Cơ Trọng nổi giận nói,Lời này của Ðổng tiên sinh có ý gì? Ai không nghĩ đến tương lai? Chỉ có mình tiên sinh là bậc trí giả hay sao?"

Triệu Nhã định lên tiếng để vãn hồi không khí nhưng Hạng Thiếu Long đưa tay cản lại, ung dung cười,Cơ tiên sinh quá lời, bổn nhân chỉ lấy chuyện luận chuyện, tiên sinh vạn lần đừng cho rằng bổn nhân buông lời châm chích, con người bổn nhân ngay thẳng, giờ đây lại cùng các vị họa phúc cùng hưởng, hi vọng có thể bỏ ra chút sức bảo vệ nước nhà Nhưng xem thử bổn nhân đã có được đãi ngộ gì, vừa nhận đã biết, hươu chết về tay ai, có thể tính trước được.

Nhưng đây chẳng phải là lúc tranh luận, mà phải vứt bỏ thành kiến, biết người biết ta, chúng ta mới có thể chống lại người Tần."

Quách Khai và Nhạc Thừa đều nhìn nhau, biết rõ nguyên nhân gã giận dữ là bởi Triệu vương vì Lý Viên mà lạnh nhạt với gã.

Triệu Bá kêu lớn“hay" một tiếng rồi quay sang Cơ Trọng,Ðổng mã si thật mau mắn, Triệu mỗ nghe mà thống khoái Cơ tiên sinh đừng trách y, y đã mắng tất cả mọi người ở đây bao gồm cả bổn nhân. Nhưng lời ấy lại khiến cho người ta phải suy nghĩ lại."

Lý Viên nào chịu phục, cười lạnh lùng nói,Ðã là như thế. Ðổng tiên sinh có thể không cần đến dự buổi yến tiệc tràn trề thức ăn này, tại sao nói một đường mà làm một nẻo?"

Hạng Thiếu Long cười nói,Lý tiên sinh hiểu nhầm, yến tiệc chỉ là hoạt động xã giao bình thường trong xã hội, người Tần đã không cấm đãi tiệc, bổn nhân chỉ là mượn cớ mà nói, chỉ ra những chuyện đại sự quan trọng nhất mà có một số người không thèm để ý, lại chỉ biết chơi bời, hoặc vì ham muốn riêng mà làm những điều hại người lợi mình mà Hạng Thiếu Long rất căm ghét gã đặc sứ do Ðông Châu quân phái đến này, hai mắt trợn lên, nhìn y rồi nói,Người ta bảo kẻ bình thường chỉ biết có chuyện hôm nay, kẻ ngốc nghếch chỉ nhớ tới chuyện ngày mai, chỉ có những bậc trí giả mới nhìn xa hiểu rộng, nghĩ tới những chuyện ngày mai, thậm chí một năm hoặc mười năm sau mới xảy ra, từ đó đặt kế hoạch ngay hôm nay. Chờ đến lúc phân chia thắng thua, không thể quay lại được thì mới thấy kết quả, hay là cứ về nhà ôm nữ nhân của mình ngủ một giấc là xong."

Cơ Trọng nổi giận nói,Lời này của Ðổng tiên sinh có ý gì? Ai không nghĩ đến tương lai? Chỉ có mình tiên sinh là bậc trí giả hay sao?"

Triệu Nhã định lên tiếng để vãn hồi không khí nhưng Hạng Thiếu Long đưa tay cản lại, ung dung cười,Cơ tiên sinh quá lời, bổn nhân chỉ lấy chuyện luận chuyện, tiên sinh vạn lần đừng cho rằng bổn nhân buông lời châm chích, con người bổn nhân ngay thẳng, giờ đây lại cùng các vị họa phúc cùng hưởng, hi vọng có thể bỏ ra chút sức bảo vệ nước nhà Nhưng xem thử bổn nhân đã có được đãi ngộ gì, vừa nhận đã biết, hươu chết về tay ai, có thể tính trước được.

Nhưng đây chẳng phải là lúc tranh luận, mà phải vứt bỏ thành kiến, biết người biết ta, chúng ta mới có thể chống lại người Tần."

Quách Khai và Nhạc Thừa đều nhìn nhau, biết rõ nguyên nhân gã giận dữ là bởi Triệu vương vì Lý Viên mà lạnh nhạt với gã.

Triệu Bá kêu lớn“hay" một tiếng rồi quay sang Cơ Trọng,Ðổng mã si thật mau mắn, Triệu mỗ nghe mà thống khoái Cơ tiên sinh đừng trách y, y đã mắng tất cả mọi người ở đây bao gồm cả bổn nhân. Nhưng lời ấy lại khiến cho người ta phải suy nghĩ lại."

Lý Viên nào chịu phục, cười lạnh lùng nói,Ðã là như thế. Ðổng tiên sinh có thể không cần đến dự buổi yến tiệc tràn trề thức ăn này, tại sao nói một đường mà làm một nẻo?"

Hạng Thiếu Long cười nói,Lý tiên sinh hiểu nhầm, yến tiệc chỉ là hoạt động xã giao bình thường trong xã hội, người Tần đã không cấm đãi tiệc, bổn nhân chỉ là mượn cớ mà nói, chỉ ra những chuyện đại sự quan trọng nhất mà có một số người không thèm để ý, lại chỉ biết chơi bời, hoặc vì ham muốn riêng mà làm những điều hại người lợi mình mà thôi.

Hai mắt trợn lên, vén áo ra, kéo xuống, lộ ra vết thương trên vai, mặt tỉnh như không nói,Lý tiên sinh có thể nói cho bổn nhân biết vết kiếm này là chuyện tốt của ai làm đây?"

Kỷ Yên Nhiên kêu a lên một tiếng, nhìn sang Lý Viên.

Lý Viên nhất thời chưng hửng, không nói nên lời.

Hạng Thiếu Long kéo áo lại, mỉm cười nói,Lý tiên sinh đương nhiên không biết ai làm, bổn nhân cũng không thèm để ý đến bọn đê tiện đánh lén này, chỉ là muốn dùng sự thực để chứng minh cho các vị thấy, Ðổng mỗ chẳng phải là mũi tên vô dụng."

Hạng Thiếu Long nói lời này là để xây dựng hình tượng ngay thẳng hào phóng của mình, đồng thời đả kích Lý Viên, dạy cho kẻ này biết đừng đụng đến gã nữa, nếu không sẽ khó trốn thoát.

Sắc mặt Lý Viên rất khó coi.

Triệu Mục nói,Ðổng tiên sinh có thể kể lại tường tận sự việc này cho Nhạc tướng quân. Y có thể lấy lại công bằng cho tiên sinh."

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Chuyện nhỏ nhặt có đáng là gì, nào, để tại hạ kính Lý tiên sinh và Cơ tiên sinh một chén, cám ơn họ đã cúi đầu lắng nghe lời ta thán của kẻ thô kệch này."

Mọi người đều nâng chén, Cơ, Lý hai người cũng đành nâng chén uống cạn.

Mọi người đặt chén xuống, Triệu Chi quay sang Hạng Thiếu Long kính rượu nói,Tiểu nữ tử vô tri đã làm Ðổng tiên sinh nổi giận xin mượn chén rượu này để tạ lỗi."

Triệu Chi trước giờ vẫn nổi tiếng ngang ngạnh, hạ mình như thế này, những người quen biết nàng là lần đầu tiên thấy được Hạng Thiếu Long uống xong cười nói,Là ta không phải, nào có liên quan gì đến Chi cô nương."

Kỷ Yên Nhiên trong mắt lộ vẻ lạ thường, quay sang gã nói,Lời Ðổng tiên sinh không những bất ngờ, mà lại còn sâu sắc, sau này nhất định không phải là một vật trong ao."

Rồi nâng chén lên, không khí quay trở lại bình thường, ít nhất bề mặt là như thế.

Lý Viên đêm nay bị thất lợi hết lần này đến lần khác, để cho Hạng Thiếu Long chiếm thượng phong, vội vàng quay sang Kỷ Yên Nhiên nói chuyện để giành lấy thiện cảm. Ðáng tiếc Kỷ Yên Nhiên biết gã đã đê tiện đến nỗi phái người đánh lén Hạng Thiếu Long, hận không giết y đi, chỉ là bề ngoài lạnh lùng ứng phó mà thôi.

Hàn Sấm ngồi bên cạnh Hạng Thiếu Long, vỗ lên đùi gã mấy cái tỏ ý khen ngợi. Triệu Mục thì nháy mắt tỏ ra hài lòng lắm.

Quách Khai thì lộ vẻ suy nghĩ mông lung, rõ ràng vì Hạng Thiếu Long không đơn giản như y tưởng tượng, nên phải đánh giá lại gã.

Triệu Nhã thì trở nên trầm mặc.

Ả cũng không biết Lý Viên và Ðổng Khuông này có thâm thù đại hận gì mà lại sai người giết gã.

Ả là kẻ thông minh, cũng đoán được là vì ghen ghét thành thù, mà khi Lý Viên tốt với bản thân, nói không chừng là mượn việc này để báo thù Ðổng Khuông, tuy ả và Ðổng Khuông giờ đây chưa có quan hệ gì, nhưng vẫn bị Lý Viên lợi dụng. Nghĩ tới đây, bất đồ trong lòng có chút hối hận.

Bỗng nhiên Hạng Thiếu Long đứng dậy. Mọi người đều ngạc nhiên nhìn gã.

Hạng Thiếu Long ung dung thi lễ rồi nói,Ða tạ buổi tiệc của phu nhân. nhưng Ðổng mỗ đã quen ngủ sớm, nên đành phải cáo lui trước."

Mọi người đều lên tiếng giữ lại, Cơ Trọng và Lý Viên đương nhiên là hai kẻ ngoại lệ.

Hạng Thiếu Long lại thi lễ nữa, bước ra khỏi chỗ ngồi.

Triệu Bá đứng dậy nói,Buổi luận kiếm ngày mai mong Ðổng huynh đến đúng giờ."

Hạng Thiếu Long quay sang Kỷ Yên Nhiên, nàng đang nhìn gã bằng ánh mắt nồng cháy, nói,Buổi luận kiếm ngày mai có thể gặp tiểu thư hay không?"

Kỷ Yên Nhiên dịu dàng trả lời,Ðã có Ðổng tiên sinh đến, Kỷ Yên Nhiên sao có thể không phụng bồi."

Nói ra lời ấy, lập tức Lý Viên tức điên lên, còn những nam nhân khác đều lộ vẻ hâm mộ.

Hạng Thiếu Long quay sang cáo từ với từng người, khi đến Quách Tú Nhi thì thiếu nữ ấy nói,Ngày mai Tú Nhi nhất định sẽ được mở rộng tầm mắt."

Đề xuất Voz: Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi?
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN